Cung Khuynh – Chương 91

 Tên gốc: 《 宫倾 》

   Tác giả: Minh Dã – 明也.   

Thể loại: Bách hợp [GL], cung đình, ngược luyến tàn tâm, HE.

Tình trạng bản raw: 123 chương hoàn

Editor: Bách Linh

Beta: Juliet30112002


Đệ cửu thập nhất chương

 

Lựa chọn của Vệ Minh Khê

 

“Mẫu hậu, ta lạnh quá…” Cao Hiên đổ nhào vào lòng Vệ Minh Khê, mọi yếu đuối và nhu nhược đều lộ ra hết trước mặt nàng, nói cho cùng thì hắn chỉ là một thiếu niên chưa đầy mười bảy tuổi mà thôi.

 

“Có chuyện gì vậy? Con vốn không thích uống rượu, sao tự dưng lại uống nhiều thế này?” Vệ Minh Khê đau lòng hỏi, thân thể Cao Hiên lạnh như băng, làm cho Vệ Minh Khê cực kỳ lo lắng.

 

“Trong lòng nhi thần rất buồn, vô luận nhi thần làm cái gì, Vũ Ca cũng không thèm quay đầu liếc nhìn nhi thần một cái, từ nhỏ đã là vậy, trưởng thành cũng là như vậy, đêm qua nàng nói với nhi thần, nàng không bao giờ muốn nhìn thấy nhi thần nữa, nàng thật sự không muốn nhìn thấy nhi thần nữa…” Cao Hiên khóc oà, cũng chỉ có ở trước mặt mẫu thân hắn mới dám khóc như thế.

 

“Mẫu hậu, người nói ta nên làm cái gì bây giờ, nên làm gì thì Vũ Ca mới chịu nhìn tới ta? Mẫu hậu, ta thật sự rất khó chịu, Vũ Ca sẽ không để ý đến ta nữa…” Bộ dáng thống khổ như vậy của Cao Hiên thật sự làm cho người làm mẫu thân là Vệ Minh Khê vô cùng đau đớn, có lẽ tấm lòng mẫu thân luôn vĩ đại, vì hài tử của mình hết thảy đều có thể hy sinh, ít nhất thì giờ khắc này Vệ Minh Khê cũng quyết định lựa chọn hài tử của mình.

 

“Nàng sẽ không phớt lờ con nữa, mẫu hậu cam đoan!” Vệ Minh Khê cố quên đi vết thương lòng đang rỉ máu đau đớn, nhẹ nhàng vỗ về Cao Hiên, trấn an cảm xúc của hắn, cũng là cho hắn một lời cam kết.

 

“Vô dụng thôi, mẫu hậu người không biết, chúng ta thành hôn đã gần một năm, vậy mà cho đến giờ nàng cũng chưa từng để ta chạm vào, sau này lại càng không thể, ta vẫn thường suy nghĩ, nếu như ta có thể có được nàng dù chỉ một lần, một lần thôi thì dù có chết ta cũng không hối tiếc, nhưng trong lòng nàng lại có người khác…” Cao Hiên đem mọi uỷ khuất trong lòng, tất cả đều nói ra ngoài, thành hôn đã mười tháng, hắn làm trượng phu không phải một câu oán giận đều không có, nhưng mà những câu oán giận này hắn biết nói cùng ai đây?

 

Trong lòng Vệ Minh Khê phút chốc tràn đầy cảm giác tội lỗi, Dung Vũ Ca vốn là thê tử của nhi tử, nhưng lại không làm tròn nghĩa vụ thê tử, nàng chỉ xuất hiện trên giường mẹ chồng, mà giường đó cũng chính là giường của mình. Trong nhất thời trong lòng Vệ Minh Khê đều tràn đầy mặc cảm tội lỗi, là cảm giác xấu hổ vì tình cảm nghịch luân đó, cũng là cảm giác tội lỗi vì đoạt thê tử của con,… hết thảy khiến cho Vệ Minh Khê khó lòng thoát khỏi việc khiển trách lương tâm của mình. Trong nháy mắt đó, Vệ Minh Khê đã hạ một quyết định, một quyết định trí mạng sẽ làm tổn thương chính mình cùng Dung Vũ Ca!

 

“Nàng sẽ là thê tử của con.” Vệ Minh Khê ôm lấy Cao Hiên, thống khổ nhắm mắt lại, chậm rãi nói.

 

***

 

Cao Hiên ngã xuống hồ, đây đối với Dung Vũ Ca mà nói không thể nghi ngờ gì chính là tin tức tồi tệ nhất, vốn Vệ Minh Khê đã cảm thấy mình nợ Cao Hiên rất nhiều, nay Cao Hiên vừa giở khổ nhục kế này ra, sợ là sẽ khiến nàng và Vệ Minh Khê lâm vào tình cảnh khó khăn. Trong lòng Dung Vũ Ca tràn ngập sợ hãi, nàng sợ Vệ Minh Khê sẽ vì Cao Hiên mà không cần nàng nữa, ngoại trừ Vệ Minh Khê ra nàng không còn gì cả. Nàng không thể không có Vệ Minh Khê, nếu như vậy, nàng sẽ chết mất….

 

Từ sáng sớm Dung Vũ Ca đã đứng trước cửa Phượng Tường điện lẳng lặng chờ Vệ Minh Khê, nàng không biết Vệ Minh Khê có thể gặp nàng hay không, cũng ngẫm nghĩ xem nàng nên nói cái gì,… Tâm Dung Vũ Ca hiện tại giống như bị Vệ Minh Khê lăng trì, nàng đã đem tình yêu và tất cả của nàng đều đặt hết lên người Vệ Minh Khê, Dung Vũ Ca đã không còn đường lui nữa, hết thảy nàng đều đang chờ Vệ Minh Khê tuyên án, cho nên một khắc chờ đợi này cũng trở nên dài vô tận. Nàng hy vọng có thể mau chóng biết được đáp án, nhưng cũng sợ hãi có được đáp án, bởi vì đáp án lớn nhất có khả năng là nàng bị bỏ rơi, nàng chỉ còn biết dùng tim của mình để đặt cược hết vào tia hy vọng nhỏ nhoi còn le lói trong lòng…

 

Khi cửa cung Phượng Tường điện từ từ mở ra, tâm tư Dung Vũ Ca cũng theo đó mà hồi hộp rối bời, nhìn cửa cung đang dần hé mở, khoé mắt nàng vừa phát đau vừa khẽ phiếm hồng, nàng không biết chờ đợi nàng là bản tuyên án nào.

 

“Hoàng Hậu nương nương, mời vào bên trong.” Tĩnh Doanh chưa từng dùng ngữ khí cung kính như thế nói chuyện cùng Dung Vũ Ca, mà Dung Vũ Ca cũng không nhận thấy được, mọi tâm tư nàng đều đang đặt ở chỗ Vệ Minh Khê, bằng không nàng sẽ phát hiện ra được trong ánh mắt Tĩnh Doanh, ngoài cảm xúc dao động còn có một tia không đành lòng.

 

Dung Vũ Ca cảm giác bước chân của mình sao hôm nay rất nặng, tâm vừa thấp thỏm vừa bất an cực kỳ, Chỉ nhi sẽ nói cái gì? Chỉ nhi sẽ quyết định thế nào? Chỉ nhi…

 

Cõi lòng Dung Vũ Ca, tràn đầy đều là Vệ Minh Khê.

 

Vệ Minh Khê đang ngồi trang điểm trước gương, kia sắc mặt tái nhợt phản chiếu qua lăng kính làm cho Dung Vũ Ca vô cùng đau lòng, nàng biết đêm qua nhất định Vệ Minh Khê cũng giống mình, không hề chợp mắt cả đêm.

 

Tĩnh Doanh và cung nữ hầu hạ một bên đều lui cả xuống, để hai người bọn họ lại với nhau.

 

Vệ Minh Khê cảm giác được hơi thở của Dung Vũ Ca, liền run sợ giật mình, nàng cảm giác được Dung Vũ Ca đang tới gần mình, hơi thở Dung Vũ Ca càng tới gần, càng làm cho tâm Vệ Minh Khê thêm đại loạn.

 

Dung Vũ Ca giống như lúc còn ở Giang Nam, cầm lấy cây lược gỗ đào trên bàn trang điểm, bắt đầu yên lặng thay Vệ Minh Khê nhẹ nhàng chải những sợi tóc dài mềm mại, thời khắc này vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe được thanh âm thưa thớt khi chiếc lược gỗ luồn qua mái tóc, không khỏi làm cho trong lòng hai người vô vàn khó chịu.

 

Dung Vũ Ca chải hồi lâu nhưng vẫn như cũ không hề có ý dừng lại, như thể bị tẩu hoả nhập ma, tựa hồ chỉ có giờ phút thân mật này mới có thể mang đến cho Dung Vũ Ca cảm giác an lòng vậy.

 

“Vũ Ca, chải tốt lắm, đã đủ rồi.” Vệ Minh Khê phá vỡ sự yên tĩnh, nhẹ nhàng nói.

 

“Còn chưa có hoàn hảo, nên thêm một chút nữa…” Giọng nói Dung Vũ Ca pha chút bối rối, giống như bị cưỡng bách, càng không dừng được tay của mình, có lẽ Vệ Minh Khê vĩnh viễn không bao biết giờ phút này mình sợ hãi đến nhường nào.

 

“Đủ rồi!” Vệ Minh Khê giữ chặt bàn tay Dung Vũ Ca vẫn còn đang chải lung tung trên mái tóc của mình, khoảnh khắc khi tay nàng chạm vào tay Dung Vũ Ca liền cảm giác được bàn tay ấy đang run rẩy, Vệ Minh Khê đột nhiên hiểu rõ, thì ra Dung Vũ Ca đang sợ, có lẽ từ sáng sớm Dung Vũ Ca đã đoán biết được kết quả nên mới có thể sợ hãi như thế, Vệ Minh Khê nghĩ mà đau lòng.

 

“Vệ Minh Khê, nàng không cần ta nữa sao?” Dung Vũ Ca đột nhiên nghẹn ngào hỏi, nàng không có biện pháp khống chế tâm tình của mình lúc này, nàng thực sự rất sợ hãi.

 

Vệ Minh Khê nhìn giọt nước mắt trong suốt nơi khoé mắt Dung Vũ Ca, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve dung nhan tuyệt mỹ kia, nếu Dung Vũ Ca không gặp phải mình, có lẽ nàng sẽ là một nữ tử thường xuyên vui cười, sẽ là một nữ tử hạnh phúc, ít nhất sẽ không phải khổ sở như bây giờ, Dung Vũ Ca không nên gặp phải mình, mình chỉ biết làm cho nàng tổn thương…

 

“Đồ ngốc, vì sao lại khóc?” Đầu ngón tay vẫn còn vương một giọt nước mắt nóng hổi của Dung Vũ Ca, nháy mắt đã thấm sâu vào cõi lòng Vệ Minh Khê, khiến trái tim nàng đau đớn khó chịu.

 

“Vệ Minh Khê, nàng không thể không cần ta!” Dung Vũ Ca bật khóc, nàng thực sự rất sợ hãi.

 

“Ta làm sao có thể không cần Vũ Ca được?” Trái tim Vệ Minh Khê như bị ai bóp chặt, phải hao tổn rất nhiều tâm sức mới có thể khắc chế được lệ nóng chỉ chờ tuôn ra, nàng thực sự không bỏ được Dung Vũ Ca, trái tim kia như bị cắt mất một miếng thịt, sâu đến đầm đìa máu chảy, vô cùng đau đớn.

 

“Thật sao?” Dung Vũ Ca nghe vậy, lệ châu tạm ngừng, nhãn tình quang mang lóng lanh nhìn Vệ Minh Khê, tràn đầy hy vọng.

 

Thứ quang mang rạng ngời hy vọng kia giống như đâm sâu vào lòng Vệ Minh Khê, làm cho nàng nhức nhối, Vệ Minh Khê đưa tay lau đi những giọt nước mắt vẫn còn vương nơi khoé mắt Dung Vũ Ca, khẽ gật đầu.

 

Dung Vũ Ca thật sự mừng rỡ, Vệ Minh Khê không có vứt bỏ mình, vui vẻ nhào vào lòng Vệ Minh Khê, ôm chặt lấy nàng, đem mặt vùi vào cổ nàng, chỉ cần một ánh mắt kiên định của nàng thôi, Dung Vũ Ca cảm thấy so với bất cứ thứ gì cũng có thể làm cho mình vui vẻ hơn.

 

“Nàng có biết không? Vũ Ca đã lo sợ suốt cả một buổi tối, sợ Chỉ nhi không còn cần ta nữa…” Mặt Dung Vũ Ca vẫn như trước vùi vào cổ Vệ Minh Khê, nhẹ nhàng nói, nỗi lo sợ lúc trước vẫn còn làm lòng nàng sợ hãi.

 

“Ừ.” Vệ Minh Khê nhẹ nhàng hồi đáp, nàng không dám nói cho Dung Vũ Ca biết quyết định trong lòng mình, nàng biết sau khi Dung Vũ Ca biết, nhất định sẽ hận mình. Vệ Minh Khê vừa nghĩ đến khả năng Dung Vũ Ca sẽ hận mình, trong lòng cũng bắt đầu sợ hãi.

 

Suốt một ngày này, Dung Vũ Ca vẫn rúc vào lòng Vệ Minh Khê, Vệ Minh Khê cũng mặc cho Dung Vũ Ca tìm mọi cách thân mật bám dính lấy mình, thậm chí còn chủ động thân mật với nàng. Dung Vũ Ca có chút vui vẻ, hôm nay Chỉ nhi không câu nệ giống như thường ngày, Dung Vũ Ca hạnh phúc nằm trong lòng Vệ Minh Khê, cùng Vệ Minh Khê tay nắm tay cùng bát cầm huyền, phối hợp như thiên y vô phùng, tiếng đàn kia sầu ý triền miên dần phiêu đãng quẩn quanh bên trong cung điện trống rỗng.

 

Ở bên ngoài Tĩnh Doanh nghe tiếng đàn triền miên du dương như thế, chóp mũi không khỏi thấy cay cay, giờ phút này càng triền miên, thì hiện thực sẽ càng thương tâm cùng bất lực.

 

Vệ Minh Khê hôm nay đặc biệt hứng trí, một bên gảy cầm huyền cùng Dung Vũ Ca hợp tấu, một bên nghiêng mình uống rượu, mỹ nhân trong lòng, nhất thời quên cả lối về, Vệ Minh Khê dùng môi của mình che lại đôi môi Dung Vũ Ca, đem số rượu trong miệng đều trút hết vào bụng nàng.

 

Nhìn như đều là Vệ Minh Khê uống, nhưng trên thực tế tất cả rượu đều tiến nhập vào bụng Dung Vũ Ca, Dung Vũ Ca có chút mơ màng, nàng bị Vệ Minh Khê dùng mỹ nhân kế mê hoặc đến bất phân nam bắc, nàng chỉ biết mình yêu Vệ Minh Khê giờ phút này vô cùng, khi nàng đối với mình vừa không có cố kỵ vừa phóng túng như thế, cũng không phát hiện được chút dị thường nào bên trong đó, vẫn là Dung Vũ Ca vĩnh viễn không bao giờ đủ phòng bị với Vệ Minh Khê.

 

Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca đã có vài phần men say, đem thuốc bột đã chuẩn bị từ trước đổ vào chén rượu, khẽ lay động một cái rồi nâng cốc đưa đến môi nàng, Dung Vũ Ca vốn không hề phòng bị mà đem rượu trong chén uống một hơi cạn sạch.

 

Vệ Minh Khê chỉ biết trơ mắt nhìn Dung Vũ Ca uống một giọt rượu cũng không chừa, rồi từ từ thống khổ nhắm mắt lại.

 

Dung Vũ Ca cảm giác mắt mình sao ngày càng mơ hồ, nàng nhìn thấy bộ dáng Chỉ nhi có vẻ rất thống khổ, nàng muốn an ủi Chỉ nhi, nhưng mí mắt càng ngày càng nặng, ý thức cũng dần mơ hồ, càng ngày càng không mở ra nổi.

 

Vệ Minh Khê đỡ lấy Dung Vũ Ca, nhẹ nhàng đặt dấu son môi lên trán của nàng, vừa hôn vừa ôm chặt lấy nàng hồi lâu mới gọi Tĩnh Doanh tiến vào.

 

“Đem nàng về Phượng Nghi cung đi.” Thanh âm Vệ Minh Khê không kìm được mà run rẩy, nàng không dám nghĩ đến sau tối nay sẽ là cảnh tượng gì.

 

“Nương nương…” Tĩnh Doanh nhìn Dung Vũ Ca đã sớm hôn mê, không đành lòng nói.

 

“Đem nàng về Phượng Nghi cung!” Vệ Minh Khê cảm giác mình đơn giản chỉ thuật lại lời ấy một lần nữa nhưng ngay cả hô hấp cũng vô cùng khó khăn, nàng cũng không biết mình làm đúng hay sai, chỉ là tâm rất đau, đau đến mức khiến nàng không còn suy nghĩ được.

 

“Nương nương, nàng sẽ hận người.” Tĩnh Doanh khẽ thở dài, từ trong lòng Vệ Minh Khê ôm lấy Dung Vũ Ca, nương nương đã quyết định làm một người quá đau đớn.

 

Vệ Minh Khê không đáp, chỉ lẳng lặng nhìn Tĩnh Doanh ôm Dung Vũ Ca đi, cho đến khi không nhìn thấy Dung Vũ Ca nữa, nước mắt Vệ Minh Khê mới từ từ chảy xuống, đã nói là đem thê tử trả lại cho Hiên nhi mà, vì cớ gì trái tim lại đau đến như vậy?

 

***

 

Thần trí Dung Vũ Ca vô cùng mơ hồ, thân thể lại nóng rực dị thường, một loại dục vọng lấn áp lý tính đang bao trùm lấy nàng, lại nhìn đến khuôn mặt cùng Vệ Minh Khê cơ hồ có vài phần tương tự, liền điềm nhiên đem người kia trở thành Vệ Minh Khê.

 

Đêm hôm đó, Cao Hiên như ý nguyện chiếm được Dung Vũ Ca, Cao Hiên hoàn toàn không biết vì sao một đêm này, Dung Vũ Ca lại nguyện ý để cho mình chạm vào nàng, mặc dù hắn chẳng qua là kẻ bị Dung Vũ Ca đương trường thay thế cho cái người tên Chỉ nhi kia, hắn cũng cam tâm tình nguyện.

 

***

 

Vệ Minh Khê gảy cầm suốt một đêm, mười ngón tay vết máu loang lổ cũng hồn nhiên không biết, Vệ Minh Khê không biết rốt cuộc một đêm này đã trôi qua thế nào, nàng chỉ biết là, đêm ấy, nàng đã đem nữ nhân mình yêu thương nhất đến giường cho nhi tử, một đêm này, nàng chịu đựng đến đau đớn tâm can …. Sắc mặt Vệ Minh Khê tái nhợt không khác gì tờ giấy trắng.

 

——————–o0o—————–


Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Cung Khuynh và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

41 Responses to Cung Khuynh – Chương 91

  1. Nhi Hàm nói:

    biết chuyện đã hoàn , nhưng vẫn tức :3 phải đẩy thằng em ra vào cmt
    Chỉ Nhi quá thương Cao Hiên rồi . Dù Cao Hiện không có Vũ Nhi cũng còn giang sơn , còn Chỉ Nhi yêu thương . Còn Vũ Nhi chả còn gì cả . Vậy mà sao đành lòng làm vậy . Đọc mà không nhịn được nước mắt . Chỉ Nhi cũng đã đưa Vũ Nhi vào mối quan hệ ” loạn luân ” chân chính =.= . Không biết sau này Vũ Nhi có con không . Nếu có thì không còn gì để nói nữa rồi . Thật sự rất phẫn uất .

  2. kelbui nói:

    Bắt đầu chuỗi ngày ngược tàn bạo rồi đây….Ko hỉu sao nhưng mìh đọc CK lại thích nhất từ khúc này trở về sau….đọc đi đọc lại hoài nhưng vẫn nhiều lần là chọn từ chap này mà bắt đầu đọc…Kiểu như bắt đầu từ đây mới là tinh hoa của truyện vậy,cách tác giả viết sâu về tâm lý đau lòng của VMK ở những chap này theo mình thấy cực hay…nhất là khi đã nhận ra bản thân mình yêu Vũ Nhi nhiều như thế nào nhưng ko có cách nào đem người yêu quay về, và khi bị lạnh lùng nữa…Ko biết có phải mình khác người ko nữa,hì…đọc những chap trước thấy Vũ Ca bá đạo ngang tàng nhưng luôn hướng về VMK nên cảm giác bất công cho Vũ Ca quá, bắt đầu từ đây trở đi thì Chỉ nhi cũng sẽ biết đau đến tê tâm liệt phế, có lẽ thấy công bằng hơn nên mình thích những chap về cuối này chăng?…hihi…Thêm nữa là thích cực kì hình tượng lạnh lùng trưởng thành của Vũ nhi, tưởng tượng với khuôn mặt xinh đẹp đó mà mang thêm nét lạnh lùng bất cần nữa thì còn gì bằng…hihi…

    Vài dòng ủng hộ cho Bách Linh, dù đã đọc qua truyện rồi nhưng mình vẫn luôn ủng hộ (trong âm thầm) bạn, bạn edit hay lắm ^^…xin lỗi vì đó giờ đọc mà k com nhé, từ chap này trở đi mình sẽ com ủng hộ bạn nhiều hơn…ôi, sao mình biến thái quá lại thích ngược thế này…hihi…

    Bách Linh cố gắng nhé….
    Have a nice day…^^

    • Bách Linh nói:

      thế mà lại có nhiều bạn chọn đọc đến chap này là ngừng, để giữ mãi những kí ức hp nhất của 2 ng đó 😦
      mình cũng rất thích thể loại ngược mà, cảm ơn bạn đã ủng hộ :”>

      • kelbui nói:

        Tại theo mình đọc thì thấy khúc đầu tuy ngược ít nhưng để gọi là hạnh phúc thì không phải, chỉ là vấn đề nằm sâu bên trong đang được che đậy, ko ai dám nói đến nên cũng coi như là vui vẻ mà bên nhau thôi, còn bên trong thì những vấn đề nan giải đang chất đầy trong lòng ấy chứ. Chứ bắt đầu từ bây giờ trở về sau đối với mình mới là 2 người đang bắt đầu đi tìm hạnh phúc thật sự cho mối tình này, Là khi Chỉ nhi đã biết quý trọng Vũ nhi, biết cần Vũ nhi bên cạnh nên khi ngủ cũng ko dám buông tay đang nắm ra. Là Vũ nhi cũng đã nhận ra dù có bị Chỉ nhi đối xử như thế nào đi nữa thì bản thân cũng ko thể nào dứt bỏ người đó được, dù có làm j cũng sẽ tha thứ. Nên sau khi trải qua hết những gian nan thừ thách thì những gì 2 người có sau này mới thật sự là hạnh phúc khi mà cả 2 đều chỉ hướng về nhau. Cá nhân mình cực thích sự hoán đổi tính cách ở những chương sau này, khi Chỉ nhi là người đuổi còn Vũ nhi là người trốn. Anw, túm lại là chắc tại đọc mấy chap sau này có cảm giác trả thù đc cho bé Vũ Ca nên thấy thích hơn,hahahaha….

        Mình thích ngược nhưng fải HE nha, chứ ngược xong mà cho SE luôn là mình đọc xong mình ngược theo lun…hihi…

  3. kedaikholt nói:

    Đầu tiên là mình xin cám ơn BL đã edit truyện này.
    Sau là cho mình xin phép phát biểu vài lời:
    Mình thấy nhiều bạn trách Cao Hiên nhỉ? Có lẽ vì nhiều người cho rằng Dung Vũ Ca và Vệ Minh Khê không đến với nhau được là vì Cao Hiên. Bản thân mình cảm thấy Cao Hiên hắn không có lỗi gì trong chuyện này hết, hắn đâu biết rằng Vũ Ca và Vệ Minh Khê yêu nhau? Vả lại, hắn cũng yêu Dung Vũ Ca mà, tình yêu đó so với tình yêu Vũ Ca dành cho Vệ Chỉ cũng đâu có kém gì, cũng là gặp một lần rồi nhớ thương suốt đời mà? Trên danh nghĩa, hắn còn là trượng phu của Dung Vũ Ca, vậy việc hắn mong muốn nàng là của mình có gì quá đáng? Chẳng phải trước đây Vũ Nhi cũng luôn khao khát Chỉ Nhi đấy ư? Các bạn bảo hắn dâm ô giống Cao Hàn, vậy cớ gì hắn phải đợi hơn một năm trời, từ lúc hai người lấy nhau tới lúc hắn làm hoàng thương rồi vẫn không đụng tới Vũ Ca? Làm hoàng thượng là cửu ngũ chí tôn rồi, cao nhất thiên hạ rồi, nhưng hắn vẫn tôn trọng Vũ Ca, không đụng vào nàng nếu nàng không muốn. Vậy rõ ràng là hắn rất yêu Vũ Ca, tình yêu này không phải chỉ đơn thuần là thể xác. Còn việc vừa xảy ra, Cao Hiên cũng đâu biết rằng Vũ Ca bị phục dược? Mà theo như trong truyện, Chỉ Nhi cho Vũ Ca uống có lẽ là có xuân dược, như vậy thì Vũ Ca chắc chắn cũng có chủ động, nếu vậy làm sao mà Cao Hiên có thể biết là Vũ Ca không muốn được? Mình hiểu là các bạn rất đau lòng khi đọc chap này, bản thân mình cũng vậy, nhưng trách thì trách cho đúng người, bản thân Cao Hiên giống như một đứa bé ngây thơ, có thể là hắn làm tổn thương những người mình yêu thương nhất, nhưng hắn không hề cố ý làm vậy.

  4. cicivirgin nói:

    Bựa nhể? Vũ ca đã hy sinh cả tình mẹ con để đến với bà Vệ mà pả ấy chỉ vì thằng con đam mê tình dục mà dâng Vũ ca cho nó. Thử hỏi còn gì để mất nữa k đây? Bình thg làm chuyện như vậy vs ng yêu mình đã là k tha đc r. Đằng này ng ta đã hiến tất cho pả mà pả ấy còn thế. Thật là bất công quá đi. À mà kể ra nếu k có chi tiết này thì truyện chắc k có 123 chap…

  5. hienanh38 nói:

    Mình thực sự chẳng thấy VMK sai lầm hay quá đáng chút nào, nếu như DVC đau khổ khi ng yêu làm vậy thì nàng phải nghĩ nàng đã từng dùng mọi biện pháp để dụ dỗ và có đc VMK, dù sao nàng đã có được tình yêu của VMK, thì dù có đau lòng đến mức nào cũng k thể đau bằng nàng đã dùng Cao Hiên để đat được mục đích của mình và làm tổn thương Cao Hiên, điều đau khổ nhâts vẫn chỉ là yêu mà k được yêu và k được ở bên người mình yÊu mà thôi….Mình nghĩ VMfK là người luôn đặt lời ích của người khác lên trước và nàng làm như vậy là đúng, k thể nói là ích kỷ, mà đáng tội hơn nếu như nàng dành vợ của con trai và để con trai mình chết và tàn tạ vì đau khổ, Nếu nàng 1 mực quyết dành DVC cho mình mới gọi là ích kỹ. mà nỗi đau đó là VMK nàng cũng có phần trách nhiệm, thà nàng có thể chuộc lỗi với DVC sau bằng tình yêu chân thật của mình. Không thể trách ai được vì trong tình yêu vốn nhiều ngang trái, Ung hộ VMK….

  6. vodanh123 nói:

    cuộc tình nào mà chả có chông gai,yêu nhau nhiều thì càng làm nhau đau, VMK và DVC cũng thế,ai cũng muốn vẹn toàn cả đôi đường nhưng cuộc sống làm sao đc như ý muốn. Mấy bạn cũng nghe BL nói rùi đó, chuyện này là HE, vì vậy DVC và VMK trải qua thử thách tình yêu này sẽ lại càng yêu nhau hơn, chỉ có thời gian mới làm vơi đi tất cả…………..2 người đó sau này cần thời gian rất nhiều………….Cho nên đừng trách DVC và VMK nhiều quá,họ là con người,ko thể quyết định được vì số phận đã an bày như vậy rùi,thôi thì cứ để theo lẽ tự nhiên,tới đâu hay tới đó….đúng ko nè BL ? 🙂

    • Bách Linh nói:

      đúng thế, đời ko phải chỉ muốn là đc, VMK cũng rất đáng thương mà, mình cũng ko đành lòng vs cái tính quá lí trí của Chỉ nhi, đôi khi thả lỏng trái tim, điên cuồng 1 lần cũng tốt, nếu ko biết đâu sẽ đánh mất ty vĩnh viễn thì sao, đâu phải sai lầm nào rồi cũng đc tha thứ? Hơn nữa việc nàng làm lại chỉ khiến mọi việc trở nên tồi tệ hơn, từ quan hệ phu thê trên danh nghĩa, lại trở thành thứ xiềng xích thực sự.
      Nhưng mình cũng ko thích tính bốc đồng của Vũ nhi, biết là nàng rất yêu Chỉ nhi, nhưng cuộc đời ko chỉ có mỗi ty, mỗi ng sống trên đời ko phải chỉ chăm chăm vì lợi ích cá nhân của mình đc, nhiều khi thân bất do kỷ lắm, hơn nữa ngay từ đầu khi nàng cố tìm mọi cách câu dẫn, hơn nữa cũng biết rõ tính Chỉ nhi như thế, vậy nàng cũng nên xác định rõ ràng ngay từ đầu là rất có thể sẽ có ngày này mới đúng. haiz

  7. Lạc Ca nói:

    @ BL : Mấy hôm năng suất làm việc của 2 tỷ muội các nàng cao vun cút ( ^_^) khiến ta vô cùng vô công rỗi nghề quá, Bản dịch của 2 chị em càng lúc càng hay cũng không còn thấy lỗi chính tả nữa. Cứ cái đà này sẽ mau chóng có bản ebook , ta mừng quá … Dạo này cũng phác thảo nhiều tờ mà vẫn chưa có tờ nào ưng ý đưa cho nàng , tấm thì hở quá tấm thì bạo quá , tấm thì bình thường quá , nên ta bổn cũ soạn lại làm cho nàng cái benner mới, màu chì không có tô, cũng chỉ mới phác thảo thôi, nàng đợi thêm một ít thời gian nữa nha

    • Bách Linh nói:

      nàng cứ hảo hảo bình tĩnh mà làm a,có thế thì mới cho ra được 1 tác phẩm tuyệt vời chứ, ta và mọi người chờ đc mà ^^

      • Lạc Ca nói:

        làm sao mà hoàn toàn bình tĩnh dc hả nàng , Vẽ mấy cảnh đó hạ huyết áp dữ lắm, nàng cũng biết mà. Ta chỉ sợ khi vẽ xong rùi lại không có gan đem ra tiệm scan nữa là …

        • Bách Linh nói:

          =]]] thế thì nàng chuyển qua vẽ mấy cảnh lúc 2 nàng tình cảm ở Giang Nam, hay là lúc 1 nàng đánh đàn, 1 nàng thổi tiêu đi =]]]

  8. tyn1210 nói:

    hơi pùn :d n* chưa đủ lếy nc mắt của e :))

  9. @kimdevilo3: eh chắc có sự nhầm lẫn ở đây ùi…mình dùng từ “tiếc” k có ý mỉa mai nha!!DVC wa’ iu VMK ko sai, nhưg cách thể hiện thực ko thể khiến VMK an tâm đc.DVC có bao h thực sự cùng VMK bàn tính cho tương lai??..hay dù bik hiện thực nhưg vẫn trốn tránh,gạt bỏ??nói VMK sai thì DVC cũng có khuyết điểm thôi!!
    nói VMK ích kỉ DVC cũng thế thôi.nếu DVC an phận ở bên VMK, “nhìn nhau” mà iu thì ok rồi,nhưg DVC lại cần hơn thế, buộc VMK nâng mức quan hệ của 2 ng..chung qui là cách iu của mỗi ng..mình k phán xét..nhưg phụ tẫn thiên hạ,cha mẹ, cữu cữu..DVC có thể bỏ gánh nặng, quay lưng vs thiên hạ,nhưg lại khiến VMK thêm gánh nặng thôi, lại càng thêm mệt mỏi.ng k chịu đc dư luân chính là VMK!!
    cách gải quyết của VMK là tiêu cực,nhưg có cách khác cho họ…??tự sát hay cùng nhau đứng lên, giả dụ thế, dám CH sẽ bắt nhốt DVC vào lãnh cung và ép VMK qui y…chung nói còn thanh danh

  10. Hwang Titi nói:

    TT^TT Vũ Nhi a~~~ Đọc chap này lần thứ 3 rồi mà tâm can ta vẫn ko khỏi xót xa TT^TT

    Mấy chap sau còn đau khổ hơn TT^TT BL a~~ ta thật khâm phục nàng vì có đủ bình tĩnh để edit chap này TT^TT

  11. salovegill nói:

    Một khi VMK chưa đủ mạnh mẽ để cùng DVC đối diện với tất cả, thì khi đặt lên bàn cân tình cảm, CH tất nhiên là quan trọng hơn nhiều. Dù sao cũng là mẫu tử tình thâm. Nhưng liệu, trong cái giây phút ngắn ngủi đưa ra quyết định đó, VMK nàng có nghĩ đến cảm nhận của DVC hay không ???
    Dâng DVC cho CH 1 lần, liệu sau đó CH sẽ có được tình yêu của DVC hay không ??? Hay là chính nàng nhận được cái hận từ xương tủy của DVC và nỗi ân hận dày vò nàng hàng ngày. hàng đêm ???
    VMK ơi là VMK ! Nàng sai rồi, vạn lần sai lần. Thà là nàng không dâng DVC cho CH, thì cái mối quan hệ nghịch luân này nó sẽ đỡ phần nào tội lỗi hơn. Một khi DVC đã là người của CH, có một sợi dây ràng buộc vô hình, cái tội của nàng sẽ nhiều thêm đấy. Nàng có hiểu không hả VMK ???
    DVC tội nghiệp của ta ! Nàng vì tình yêu, phụ tẫn thiên hạ, bất hiếu với phụ mẫu, bất nghĩa với cữu cữu, phụ ân tình của CH… Để rồi cuối cùng nàng được cái gì đây hả DVC ??? Ta ngưỡng mộ cái tình yêu của nàng dành cho VMK. Nhưng ta cũng trách nàng yêu quá mù quáng, yêu đến không lối thoát… DVC a DVC a…
    p/s: Không có từ gì để nói ngoài 2 từ cảm ơn, rất cảm ơn BL a. Nàng dù rất bận rộn vẫn thường xuyên edit truyện. Vô vàn cảm tạ tấm chân tình và lòng nhiệt huyết của nàng.

    • Bách Linh nói:

      haiz, với ta thì chap này vẫn chưa phải là tột cùng đau khổ, đến những chap sau mới gọi là đau lòng cơ TT^TT
      nghe nàng nói thế ngại quá, thực ra ta có bận gì đâu, cơ mà cảm ơn nàng ủng hộ :”>

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s