Cung Khuynh – Chương 98

Tên gốc: 《 宫倾 》

Tác giả: Minh Dã – 明也.

Thể loại: Bách hợp [GL], cung đình, ngược luyến tàn tâm, HE.

Tình trạng bản raw: 123 chương hoàn

Editor: Bách Linh

Beta: Juliet30112002

Đệ cửu thập bát chương

  

Mưu tính

 

Dung Vũ Ca nhìn thấy Vệ Minh Khê tỉnh lại, nước mắt không những không ngừng tuôn rơi mà ngược lại còn mãnh liệt hơn, từng hạt từng hạt lệ châu như mưa rả rích xuống khuôn mặt Vệ Minh Khê, Vệ Minh Khê liền đưa tay ôm lấy đầu Dung Vũ Ca đặt lên ngực mình.

 

“Đừng khóc, là ta không tốt.” Vệ Minh Khê đau lòng nói, ngón tay không ngừng vuốt ve trên đầu Dung Vũ Ca, trấn an cảm xúc của nàng. Cũng không biết Dung Vũ Ca khóc bao lâu, rốt cuộc cũng dần dần ngừng lại.

 

“Vệ Minh Khê, ta hận ngươi, hận ngươi nhẫn tâm, yếu đuối, ích kỷ…” Dung Vũ Ca nghẹn ngào nói, tuy trong lòng có cả vạn lần oán khí với Vệ Minh Khê, nhưng vì cớ gì nàng không có biện pháp nào để hận Vệ Minh Khê hoàn toàn?

 

“Ta biết.” Vệ Minh Khê khẽ thở dài, thật ra chính nàng mới là người nợ Dung Vũ Ca, trước kia nàng luôn quá nhát gan, nhưng lần này nàng muốn vì mình mà dũng cảm một lần, sẽ không làm cho Dung Vũ Ca phải khóc nữa, trong lòng Vệ Minh Khê âm thầm cam kết.

 

Cao Hiên nhìn cảnh tượng này, thật sự hắn không có cách nào thuyết phục mình không thèm để ý, cứ tưởng rằng vết thương đã ngừng chảy máu nhưng lại một lần nữa bị kéo rách đau đớn, nhìn hai nữ nhân ôm nhau thân mật, tuy nói rằng không oán hận nhưng dù sao vẫn rất khó chịu. Cao Hiên không thể tiếp tục nhìn lâu hơn nữa, liền lẳng lặng rời đi.

 

***

 

Vệ Minh Khê đứng ở ngự thư phòng, từ khi mình tỉnh dậy đã hơn một tháng, nhi tử vẫn luôn tránh né không muốn gặp mặt mình, dù trước đó nàng đã sớm liệu trước vài phần nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi khổ sở.

 

Lúc Vệ Minh Khê đi vào, thái giám bên cạnh Cao Hiên định hành lễ thì Vệ Minh Khê phất tay ý bảo bọn họ không cần lên tiếng, để cho họ lui ra.

 

Có lẽ Cao Hiên cảm giác được, từ giữa đám tấu chương ngẩng đầu lên, nhìn thấy mẫu hậu ở cách đó không xa, không muốn, dù một chút hắn cũng không muốn nhìn thấy nàng và Dung Vũ Ca!

 

Cao Hiên lặng im không nói, Vệ Minh Khê cũng không biết bắt đầu từ đâu, hai người nhìn đối phương, không thể nào phá vỡ được sự yên tĩnh này.

 

“Mẫu hậu, sao đột nhiên lại đến đây?” Rốt cuộc Cao Hiên cũng thốt ra lời trước, còn cố gắng làm ra vẻ thoải mái, hắn tận lực khắc chế mình không chất vấn, cũng không nhắc lại, xem như là khoan dung lớn nhất đối với Vệ Minh Khê, nhưng dù gì khi Cao Hiên nhìn Vệ Minh Khê, dù nói không hận thì hắn vẫn rất khó chịu.

 

“Không phải mọi tấu chương đều phải cần tự mình phê duyệt, một vài việc nhỏ có thể để các đại thần quyết định…” Vệ Minh Khê cố giữ cho ngữ khí bình thường nhất có thể. Vệ Minh Khê thấy Cao Hiên cũng không tỏ ra quá hờn giận mình, tâm lý căng thẳng mới thả lỏng được một chút, nhưng cảm giác áy náy lại càng bừng lên nhiều hơn. Hiên nhi là người thiện lương, đến cuối cùng không ngờ mình là người làm hắn tổn thương sâu nặng nhất.

 

“Đột nhiên có ngày ta phát hiện, đôi cánh che chở cho ta lại biến thành gai nhọn làm ta tổn thương, mẫu hậu, ta không hận người, cũng không đổ lỗi cho người, dù sao ta cũng giống như lời Vũ Ca nói, là một kẻ yếu đuối vô năng mà nàng không bao giờ thích, dù gì nàng cũng sẽ lựa chọn một người khiến nàng bội phục hơn. Một hoàng hậu hiền minh và một thái tử hèn yếu, có đôi khi ta nghĩ, nếu ta không phải nhi tử của người, có lẽ thế nhân sẽ không quá để ý đến sự tầm thường của ta. Người biết không, chưa từng có khắc nào ta lại hận mình quá tầm thường như lúc này. Chỉ là, ta thật sự không muốn nhìn thấy người, người là mẫu hậu mà từ nhỏ ta đã kính yêu nhất, ta thật sự không hận người, nhưng quả thật ta không thể làm như cái gì cũng không biết, cái gì cũng chưa từng phát sinh, người để ta giữ lại một chút tôn nghiêm cuối cùng được không?” Cao Hiên nhắm mắt lại, hắn không qua được cửa ải này, hắn không biết trả thù, hắn chỉ muốn trốn tránh, chí ít đừng để hắn nhìn thấy các nàng nữa, càng không muốn thấy cảnh tượng các nàng ân ân ái ái, tình cảnh kia hắn làm sao có thể chịu đựng nổi?

 

Vệ Minh Khê vẫn biết nhi tử rất thiện lương, hắn sẽ không hận mình, chẳng qua hắn không thể nào quên được, mình quả thật đang làm hắn khó xử. Sau khi Vệ Minh Khê liếc nhìn Cao Hiên một cái, liền yên lặng xoay người rời đi. Khoảnh khắc khi nàng quyết định không buông tay Dung Vũ Ca cũng đã liệu được tình huống này, trên đời này có rất nhiều chuyện vốn không thể lưỡng toàn, giữa một chuỗi những tồi tệ gần đây thì xem như đây là kết quả tốt nhất rồi, chỉ là nàng cảm thấy tiếc nuối, tuy rằng nàng biết mình quả thật không đáng được Hiên nhi tha thứ.

 

***

 

“Ngươi đi tìm Cao Hiên sao?” Dung Vũ Ca ra vẻ bình thản hỏi, mặc dù trong lòng nàng đã như dây cầm bị kéo căng sắp đứt, chỉ cần Vệ Minh Khê khẽ dao động, nàng sẽ lập tức sụp đổ.

 

Tuy Dung Vũ Ca giả vờ không quan tâm nhưng Vệ Minh Khê vẫn cảm giác được đằng sau biểu hiện bình tĩnh kia của Dung Vũ Ca là vẻ khẩn trương như thế nào, Vệ Minh Khê chủ động ôm lấy nàng, kể từ khi Vệ Minh Khê tỉnh lại, ngoại trừ lần đó ra thì đây là cái ôm thứ hai. Vòng tay Vệ Minh Khê xiết chặt Dung Vũ Ca, nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng, giờ phút này Dung Vũ Ca như chim sợ cành cong, chỉ cần một ngọn gió nhẹ thổi qua cũng làm cho nàng hoảng loạn, hoang tưởng cỏ cây hoá thành binh lính, Vệ Minh Khê khẽ trấn an: “Đã biết rõ sẽ xuống địa ngục thì luân thường lễ giáo gì ta cũng không quản nữa, lần này ta sẽ không bao giờ buông tay.”

 

Dung Vũ Ca nhẹ nhàng tựa đầu lên vai Vệ Minh Khê, đây là lần đầu tiên nàng vì mình mà nói những lời đại nghịch bất đạo như thế, tâm Dung Vũ Ca cũng dần dần yên định, nước mắt vô thức chảy xuống, nàng chẳng biết vì sao dạo gần đây mình lại hay đa sầu đa cảm như vậy, động một chút là nước mắt tuôn rơi, rõ ràng trước kia nàng rất ghét dạng nữ tử uỷ mị như thế này.

 

Vệ Minh Khê lẳng lặng ôm Dung Vũ Ca, qua hồi lâu cũng không thấy nàng có phản ứng gì, thì ra Dung Vũ Ca ngủ thiếp đi trên vai mình. Vệ Minh Khê nhẹ nhàng lay Dung Vũ Ca, Dung Vũ Ca mơ mơ màng màng mở mắt nhìn Vệ Minh Khê, không biết sao nàng luôn cảm thấy buồn ngủ như vậy?

 

“Tối hôm qua nàng ngủ không ngon sao? Nếu buồn ngủ thì hồi cung ngủ đi, ngủ như vậy không tốt.” Vệ Minh Khê ân cần hỏi.

 

“Không sao, không biết vì sao gần đây ta luôn buồn ngủ, Chỉ nhi ôm ta đi…” Dung Vũ Ca khẩn trương ôm lấy Vệ Minh Khê, như hài tử lúc nào cũng sợ hãi mình bị bỏ rơi. Tâm tình Dung Vũ Ca gần đây rất nhạy cảm, lại còn hay thiếp đi nữa? Chân mày Vệ Minh Khê níu chặt lại, có một số chuyện mình muốn biến nó thành quá khứ, nhưng sao nó vẫn không thể trở thành quá khứ? Chẳng lẽ đây là số mệnh sao?

 

“Người đâu, lập tức truyền ngự y!” Vệ Minh Khê lập tức phái người đi truyền ngự y.

 

Dung Vũ Ca nhìn sắc mặt thận trọng của Vệ Minh Khê, trong lòng bắt đầu bất an, vô duyên vô cớ truyền ngự y làm gì? Dung Vũ Ca níu lấy tay áo Vệ Minh Khê, càng lúc càng bất an và sợ hãi.

 

“Chúc mừng Thái Hậu nương nương, chúc mừng Hoàng Hậu nương nương, Hoàng Hậu nương nương đã có mang long chủng….” Vẻ mặt ngự y tươi cười, có mang long chủng tuyệt đối là đại hỷ sự.

 

Trong lòng Vệ Minh Khê vô cùng phức tạp, miễn cưỡng nở một nụ cười sau đó phất tay để ngự y lui ra. Thời điểm khi Dung Vũ Ca nghe được tin này, sắc mặt liền đại biến, cực kì khó coi, âm u như bầu trời trước cơn giông bão.

 

“Vì sao ngươi biết ta sẽ mang thai? Rõ ràng chỉ có một đêm, làm sao có thể mang thai?” Dung Vũ Ca chất vấn Vệ Minh Khê, thanh âm rét lạnh như băng.

 

“Ta đã hỏi qua ngự y, ngự y nói sau nguyệt sự vài ngày có vẻ dễ dàng thụ thai, cho nên ta…” Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca, chần chờ hồi đáp.

 

“Vệ Minh Khê, ngay cả cái này ngươi cũng có thể suy tính sao, rốt cuộc đối với ngươi ta là cái gì?” Dung Vũ Ca cười, cười đến mức nước mắt ào ạt tuôn rơi. Tha thứ cho nàng? Làm sao mình có thể tha thứ cho nàng? Vệ Minh Khê, nếu ngươi thật sự yêu ta, sao có thể tàn nhẫn với ta như vậy?

 

“Vũ Ca, bình tĩnh lại…” Vệ Minh Khê ôm chặt lấy Dung Vũ Ca đang bắt đầu cuồng loạn tâm thần, sợ nàng tự thương tổn chính mình.

 

“Ngươi bảo ta phải bình tĩnh như thế nào? Ngươi nghĩ ta sẽ giữ lại hài tử này sao? Chẳng lẽ mỗi giờ mỗi khắc ngươi đều muốn nhắc nhở ta rằng ngươi đã làm gì với ta hay sao? Vệ Minh Khê, sao ngươi có thể tàn nhẫn với ta như vậy?” Nghe những lời Dung Vũ Ca nói và nhìn tâm tình không thể kiểm soát được của nàng, Vệ Minh Khê cảm thấy mình thật sự ghê tởm, nhưng mọi chuyện đã đi đến mức độ này, dù muốn cũng không quay đầu về được nữa.

 

“Nhất định phải giữ đứa bé này lại!” Vệ Minh Khê bình tĩnh nói.

 

Dung Vũ Ca nghe vậy, phẫn nộ ném cho Vệ Minh Khê một cái tát, nhưng thần sắc Vệ Minh Khê vẫn như trước kiên định không đổi, Dung Vũ Ca cảm thấy mình thật sự là kẻ ngốc, ngốc quá, ngốc còn hơn cả một kẻ ngốc, thì ra từ đầu đến cuối đều là tự mình đa tình, thật là buồn cười!

 

“Được thôi, ta lưu lại, sinh ra rồi tự tay ta sẽ bóp chết nó!” Dung Vũ Ca cười rất nhẹ. Cũng tốt, Vệ Minh Khê đã hoàn toàn để lại khổ đau cho mình, vậy cùng nhau xuống địa ngục đi.

 

Sắc mặt Vệ Minh Khê khẽ biến, nắm chặt tay Dung Vũ Ca nói: “Trên người hài tử kia cũng có huyết mạch Dung gia, là cơ hội duy nhất hàn gắn quan hệ giữa mẫu tử các nàng. Hài tử này rất đặc thù, vừa có huyết mạch Cao gia, vừa có huyết mạch Dung gia, mẫu thân nàng sẽ không thể không nhận, nhưng nếu nàng quả thật không chấp nhận, ta sẽ nghe theo nàng…” Vệ Minh Khê chân thành nói.

 

Dung Vũ Ca lẳng lặng nhìn Vệ Minh Khê, qua hồi lâu nàng mới chậm rãi mở miệng: “Có phải ngay từ đầu ngươi đã mưu tính cách sử dụng hài tử này thật tốt hay không?” Dung Vũ Ca gian nan nói từng lời.

 

 

—————–o0o—————–

 


Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Cung Khuynh và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

11 Responses to Cung Khuynh – Chương 98

  1. thanhtnc nói:

    Thật là oan nghiệt quá mà T.T

  2. mấy chap này nhiều comment và dài nữa, sao chỉ có mềnh càng đọc càng không biết còm làm sao vậy cà, ý gì cũng nói hết rồi. Thui thì…Cám ơn BL đã edit ngày càng mượt và tuyệt hơn nhé ^^

  3. shinheechan nói:

    Vệ Minh Khê…ơi là…..Vệ Minh Khê, sao cứ hết lần này đến lần khác phải làm cho Vũ Ca đau khổ tột cùng như vậy….:((

  4. salovegill nói:

    Đọc chap này, lại một lần nữa đau lòng, lại một lần nữa không biết dùng từ gì để diễn tả tâm trạng của mình ngay lúc này. Vẫn biết rằng, ngay thời khắc sinh ly tử biệt, VMK và DVC cảm thấy trân trọng tình cảm của nhau hơn, cảm thấy cần nhau nhiều hơn, dù có khuynh tẫn thiên hạ vẫn muốn cùng đối phương yêu nhau, kề bên nhau. Thế nhưng có phải chăng tình yêu nó đã vốn rất ít kỷ ? Tình yêu của 2 nàng quá lớn và quá nặng, lớn đến nỗi nó che mất đi nỗi bi thương trong lòng của CH, nặng đến nỗi nó đem CH đi xem nhẹ. Dẫu biết rằng tình yêu không hề sai, cũng không thể cưỡng cầu.
    Nhưng “…. Cao Hiên nhìn cảnh tượng này, thật sự hắn không có cách nào thuyết phục mình không thèm để ý, cứ tưởng rằng vết thương đã ngừng chảy máu nhưng lại một lần nữa bị kéo rách đau đớn, nhìn hai nữ nhân ôm nhau thân mật, tuy nói rằng không oán hận nhưng dù sao vẫn rất khó chịu. Cao Hiên không thể tiếp tục nhìn lâu hơn nữa, liền lẳng lặng rời đi….”. Có cái gì đó chua xót, có cái gì đó nghẹn ngào. Chẳng thể trách ai, cũng chẳng thể hận ai. Tình yêu nó luôn có những lý lẽ riêng của nó…
    “…. Đột nhiên có ngày ta phát hiện, đôi cánh che chở cho ta lại biến thành gai nhọn làm ta tổn thương, mẫu hậu, ta không hận người, cũng không đổ lỗi cho người, dù sao ta cũng giống như lời Vũ Ca nói, là một kẻ yếu đuối vô năng mà nàng không bao giờ thích, dù gì nàng cũng sẽ lựa chọn một người khiến nàng bội phục hơn. Một hoàng hậu hiền minh và một thái tử hèn yếu, có đôi khi ta nghĩ, nếu ta không phải nhi tử của người, có lẽ thế nhân sẽ không quá để ý đến sự tầm thường của ta. Người biết không, chưa từng có khắc nào ta lại hận mình quá tầm thường như lúc này. Chỉ là, ta thật sự không muốn nhìn thấy người, người là mẫu hậu mà từ nhỏ ta đã kính yêu nhất, ta thật sự không hận người, nhưng quả thật ta không thể làm như cái gì cũng không biết, cái gì cũng chưa từng phát sinh, người để ta giữ lại một chút tôn nghiêm cuối cùng được không?….”
    Có lẽ đối với một người thiệt lương và có hiếu như CH, thì ta biết thật sự khó khăn để thốt ra những lời này và cũng thật sự khó khăn để có thể không đem lòng hận 2 người phụ nữa mà CH yêu thương nhất.
    DVC mang thai, có lẽ đây là niềm an ủi nhỏ nhoi dành cho CH. Mặc dù đứa con không phải do tình yêu mang lại nhưng sự xuất hiện của đứa trẻ sẽ phần nào xóa bớt đi nỗi bi thương trong lòng CH. Lúc trước từng nghĩ rằng VMK quá nhẫn tâm, quá tính toán trong tình yêu. Nhưng giờ nhìn CH như vầy, cảm thấy chủ ý của tác giả vẫn là đúng đắn. Có thể đối với riêng DVC thì nó quá “tàn nhẫn”. Nhưng nếu 1 lần DVC nhìn lại, chân chính nhìn nhận một cách khách quan thì DVC sẽ phần nào hiểu được động cơ của VMK và nàng càng hiểu hơn nỗi thống khổ của đấng nam nhi vô cùng đáng thương – CH. Ta nói vậy không phải là ta chối bỏ “sự uất hận” trong lòng DVC. Không có nỗi đau nào trong tình yêu lớn bằng sự sự lừa dối, bằng hành động người mình yêu đem mình cấp cho kẻ khác… Ta hiểu nỗi đau đó của DVC. Nhưng DVC nàng à ! Coi như đây là lần duy nhất trong đời nàng đáp trả ân tình của CH được không. Nàng cũng từng vì muốn tiếp cận VMK mà chấp nhận gả cho CH, dù sao đây giống như là nàng làm tròn vẹn nghĩa vụ của một thê tử đối với phu quân thôi
    Có lẽ đây là lần thử thách cuối cùng trong cái tình yêu đầy gian nan của 2 nàng ấy….
    p/s: Cảm ơn BL đã eidit.

  5. Đang tưởng yên vui trở lại rồi, nào ngờ …
    Minh Khê ah, nàng đáng hận lắm!!!!!!!!!!!
    Vũ Ca vì nàng làm hết thảy mọi thứ, vậy mà bh nhận lại được gì đây :((((((((((((((((((
    Truyện này càng ngày càng bi :-ss lại đang bắt đầu tới cái đoạn mà Vũ Ca tự làm đau bản thân *ngất tập 1*
    Vệ Minh Khê cũng là ng đau mà, tự dằn vặt bản thân *ngất tập 2*
    Aigoo đọc truyện ngược bắt đầu thấy sợ sợ
    Cảm ơn Bách Linh nhiều nhé! Dạo này cứ đọc truyện xong là ta muốn khóc, đập bàn đập ghế, đúng hơn là ko kiểm soát nổi :((((((((((((((((((((((((((((((((((((

  6. Ngữ Phong nói:

    Tới thời kì điên loạn của con bé rồi .Ta ghét coi mấy khúc đau lòng này quá , làm tâm trạng cũng trở nên nặng nề hẳn , muốn ghét VMK lắm nhưng tại sao vẫn tổng không thể nào đành lòng mà ghét dc , ai cũng có nổi khổ, ái cũng có trách nhiệm phải gánh vác trên vai, không thể trách thật là ko thể trách dc. Ước gì DVC chịu hiểu cho nỗi khổ của VMK và bỏ qua cho nàng ấy thì mọi chuyện có lẽ sẽ tốt mà . HA..HA..HA mà truyện không có mấy khúc cao trào này thì tác giả làm sao mà làm ăn đây , nếu không có mấy khúc này thì chúng ta làm gì có truyện đề coi phài không nào = ^_^ = tự biến đau thương thành niềm vui thôi .

    BL : sửa 1 chút cái chỗ này : Cao Hiên lặng im không nói, Vệ Minh Khê cũng không biết bắt đầu từ đâu, hai người nhìn “đối phương” = nhau , không thể nào phá vỡ được sự yên tĩnh này.

  7. cicivirgin nói:

    Ôi ôi, đến chết với tình yêu của các nàng

  8. lyngoclinh nói:

    thử hỏi sao dvc ko hận vmk đây… ngay cả chuyện này vmk cũng tính toán rất kỹ… cuối cùng dvc nàng là cái gì đây… mình nghĩ đứa con thì dvc ko thể tự tay giết đc vì dvc sẽ ko làm thế… nhưng sau này nhìn đứa con, nhớ lại chuyện vmk đã đối xử với mình ra sao, đem mình lên giường cho Cao Hiên, nhớ lại cảnh Cao Hiên làm những gì với mình đêm đó… thử hỏi sao có thể sống được đây… sao có thể nhìn đứa con ấy hàng ngày đây mặc dù nó ko có tội tình gì…

  9. Venus Flynn nói:

    Vệ Minh Khê…nàng thật là…

  10. feelinghurt8x nói:

    Troi oi doc xog ma tan nat het ca coi log.dem nay lai mat ngu roi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s