Thật ra thì em rất trong sáng – Chương 1

Tên gốc: 我很纯洁

Tác giả: Diệp Sáp – .

Thể loại: Bách hợp [GL], hiện đại, hài hước, oan gia, thuần khiết, HE.

Tình trạng bản raw: 99 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Beta: Nhu Ng (Mich)

Chương 1 

Không tệ…

 

Nghe tiếng đồng hồ tích tắc kêu vang, nằm trên giường, Dạ Ngưng nhìn chằm chằm trần nhà cả nửa ngày, đá một cái đạp tung chăn, có chút buồn bực.

 

Hôm nay nàng phát hiện một truyện khá hay, liền dùng di động xem hết cả nửa ngày cuối cùng cũng xong, quả nhiên mà, nữ nhân vật chính bị một ngự tỷ (1) khống chế, lại còn có rất nhiều ngự tỷ tiêu sái xinh đẹp khác yêu thích, chính là một tiểu bạch mặt mày trắng nõn, đầu óc trong sáng, thân thể cũng trắng. Thực ghen tị, thực hâm mộ, vì sao lại thế chứ? Đây là vì lí do gì chứ? Vì sao tiểu bạch đều được người ta yêu thích như thế? Nàng cũng là một “tiểu bạch kiểm” mà sao không có ai thích?!

 

Vì để trở thành “tiểu bạch kiểm”, Dạ Ngưng đã được chuẩn bị đầy đủ từ tinh thần đến vật chất, từ nhỏ mẹ đã bỏ công sức nuôi dưỡng dạy dỗ vất vả, yêu thương nàng chẳng khác gì chăm sóc một đứa con trai, giáo huấn tư tưởng cô gái nhỏ được nuông chiều, trong nhà tuy rằng không dư dả gì, chỉ đủ sống, nhưng mỗi tháng mẹ nàng đều nhất định phải lục tung nhà, đào ra mấy đồng đưa nàng để mua một lọ mật ong Dabao SOD. (2)

 

“Nếu muốn da trắng đẹp, hãy sớm dùng Dabao.”

 

Lời này thật hoàn toàn chính xác, từ khi Dạ Ngưng dùng Dabao để rửa mặt, mỗi ngày trên người đều tỏa ra một làn hương thơm, mặt cũng trắng, làn da cũng mịn, cả người đều tươi trẻ xinh đẹp lộng lẫy, nhưng vì sao chứ? Vì cái gì một người vĩ đại như nàng lại không có ngự tỷ nào yêu?

 

Thở dài, Dạ Ngưng hất chăn ra, vuốt vuốt mái tóc, đi rửa mặt. Hôm nay là ngày đầu tiên nghiên cứu sinh nhập học, nghe nói lãnh đạo trường còn rất coi trọng, tổ chức cái gì mà nghe rõ kêu – “Buổi gặp gỡ của các tân nhân tài”. Lúc nhận được thông báo, nàng còn dối lòng, nghẹn họng nói cám ơn giáo sư, trong bụng thầm nghĩ, cảm ơn cái đầu ý! Giữa ngày hè nóng nực mà lại còn mở hội gặp mặt? Lại còn “tân nhân tài”, giờ chỉ cần tùy tiện lấy cục gạch ném trúng một người, có lẽ chính là một nghiên cứu sinh!

 

Đánh răng, rửa sạch bọt kem, Dạ Ngưng nhìn mình trong gương, quầng thâm dưới mắt trông rất giống gấu mèo, thở dài. Thật không biết nhiều năm đèn sách rốt cuộc là vì cái gì, văn bằng hiện tại cũng chẳng khác gì tờ giấy trắng, không dùng vào đâu, aish, mà cả cái trường đại học to như vậy, ngay cả bóng dáng một ngự tỷ cũng không có, thực đáng tiếc.

 

Sáng sớm đúng giờ cao điểm, Dạ Ngưng miệng ngậm bánh bao, chen chúc lên xe bus công cộng, nhìn người đàn ông trung niên ở phía trước, hai bên lỗ tai đeo headphone màu vàng trông như rỉ tai, thầm cảm thán.

 

Chậc chậc, nhìn tố chất người này mà xem, rõ ràng phụ nữ có thai đứng đó mà không chịu nhường chỗ ngồi!

 

Nuốt gọn mẩu bánh bao cuối cùng, Dạ Ngưng đẩy đẩy đám người đi tới chỗ chị gái mang thai cùng tên đàn ông kia, đưa tay vỗ vỗ vai hắn, cười khẽ: “Anh trai, nhường chị này chỗ ngồi cái.”

 

“Cô gọi ai là ‘anh’?!”

 

Tên đàn ông ẻo lả kia quay qua đáp trả một câu, bánh bao trong bụng Dạ Ngưng vừa nuốt xuống lại bắt đầu trào lên phản kích, một tiếng ợ thật to vang dội quanh quẩn trong chiếc xe bus công đang tương đối tĩnh lặng, kèm theo mùi vị thịt heo và hành tây nồng nặc. Sau đó, Dạ Ngưng nở nụ cười, cái tên ngu ngốc ngồi bên cạnh kia mặt lại lúc đỏ lúc trắng, ngừng thở liếc nàng một cái, có thể là sợ Dạ Ngưng không cẩn thận mà ợ thêm một cái nữa, cuối cùng cũng chịu đứng dậy nhường chỗ ngồi.

 

“Chị à, mời ngồi.”

 

Dạ Ngưng quay đầu cười với chị gái nọ, chị ta liền cảm kích gật đầu với nàng. Dạ Ngưng cười đắc ý, quay đầu nhìn dò xét, tất cả mọi người ở bên cạnh đều tỏ vẻ mặt kinh ngạc nhìn mình, lắc đầu, thở dài, quả nhiên mà, người hiền lành thì dễ bị bắt nạt, đối phó với cầm thú phải dùng phương pháp cầm thú hơn!

 

Xe bus công cộng vững vàng lăn bánh, lắc qua lắc lại khiến Dạ Ngưng hết sức buồn ngủ, cuối cùng đến trường học, nàng đứng lên, nhảy xuống xe, trong nháy mắt không quên ném cho tên đàn ông kia một cái liếc mắt đưa tình, cũng chẳng để ý bộ dáng người đó rùng mình như thể bị ong đốt, vui vẻ chạy một đường vào trường.

 

Đứng trước tòa giảng đường, Dạ Ngưng ngửa đầu, nhìn trường đại học mà mình đã học suốt bốn năm, vẫn còn thêm hai năm nữa, thở dài một hơi, sống, mình sẽ sống sót, sống sót như con cún vậy!

 

Trên đường đi Dạ Ngưng gặp thầy hiệu trưởng, người ta nhìn thấy nàng, tức thì đặc biệt nhiệt tình bước tới chào hỏi.

 

“Dạ Ngưng, em lại trắng ra!”

 

Dạ Ngưng vội vàng cúi đầu đáp lời: “Hiệu trưởng, thầy lại đen!”

 

“……”

 

Quả nhiên, thịt heo cùng hành tây là có di chứng! Dạ Ngưng ngượng ngùng đỏ bừng mặt nhìn thầy hiệu trưởng, hiệu trưởng chẳng để ý, cười cười với nàng.

 

“Sao, có hứng thú lấy bằng tiến sĩ không? Xem ra lấy được bằng tiến sĩ là có thể được giữ lại trường làm việc.”

 

Hiệu trưởng nói thực chân thành, Dạ Ngưng lại lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Không nghĩ tới.”

 

“Tại sao?”

 

Hiệu trưởng ngơ ngác, có lẽ ở trong suy nghĩ của ông, đây chính là một cơ hội tốt ngàn năm có một, mà Dạ Ngưng lại như thể ăn tim gấu gan báo, không biết tốt xấu.

 

Dạ Ngưng biết ông đang nghĩ gì, liền thở dài, vẻ mặt thê lương nhìn hiệu trưởng: “Hiệu trưởng à, thế giới này có ba loại người, thầy cũng biết đó, là đàn ông, đàn bà, và nữ tiến sĩ.”

 

Hiệu trưởng ngẩn ra, rồi lập tức cười to: “Cái này còn phải bàn thêm mà.”

 

“Đúng thế.”

 

Dạ Ngưng ra vẻ đồng tình gật đầu, hiệu trưởng nhìn nàng, sự nghi ngờ dâng ngập ánh mắt.

 

“Kỳ thực, phân loại thế kia có chút sai lầm rồi, trên đời này có bốn loại người – đàn ông, đàn bà, nữ tiến sĩ và gay.”

 

Hiệu trưởng ngạc nhiên, đến lúc có phản ứng thì cười đến mức răng giả cũng suýt rơi ra, đưa tay vỗ vỗ đầu nàng, khen ngợi: “Có tài, có tài lắm.”

 

Hiệu trưởng đi xa rồi, Dạ Ngưng liền lấy khăn tay từ trong túi ra, dùng sức xoa xoa mái tóc bị ông sờ. Thật hết cách, từ nhỏ Dạ Ngưng đã mắc chứng “khiết khích”(3) cấp độ thấp, không có thói quen tiếp xúc chân tay với người khác, tuy biết hiệu trưởng chỉ có ý tốt, nhưng vẫn rờn rợn da gà. Dạ Ngưng thầm nghĩ, tật xấu thích động tay động chân này của hiệu trưởng thực nên sửa đi thôi, nếu không về sau gặp phải một nữ sinh ngốc nghếch yếu ớt, phỏng chừng sờ sờ một chút như vậy, rồi cô bé đó liền đi tố cáo ông tội quấy rối tình dục, cũng không phải là không có khả năng!

 

Rẽ trái rẽ phải, cuối cùng Dạ Ngưng cũng đến được cầu thang phòng học, xoay người nhìn nhìn, haiz, nói thế nào cũng thực sự có chút cảm khái. Nghiên cứu sinh có thể coi như lực lượng nòng cốt của trường, trước mỗi cái bàn đều có một đóa hoa đỏ tươi, điều này làm cho nàng nhớ vào thời kháng chiến ở trước ngực mỗi chiến sĩ cũng cắm một đóa hồng to rực rỡ giống vậy, không khỏi có chút rưng rưng lệ nóng, còn không đợi Dạ Ngưng âm thầm cảm khái xong, đoàn “quân” đã bắt đầu tiến vào, sau một phen bồn chồn sốt ruột, cuối cùng đại hội tiến cử nòng cốt cũng bắt đầu.

 

Khai mạc mới được mười phút, Dạ Ngưng đã ngáp hơn hai mươi cái, bánh bao ăn buổi sáng đang được phân rã chậm chạp, nhờ bài diễn văn hùng hồn của ngài Hiệu trưởng, càng nhanh chóng bị tiêu hóa hết, đợi lát nữa hội nghị chấm dứt phải lập tức đi giải quyết một bụng đầy bã này thôi!

 

Đúng lúc Dạ Ngưng đang hết sức buồn ngủ, ở trên đài vang lên bản nhạc vui vẻ tương tự như bài “Trư Bát Giới cưới vợ”, Dạ Ngưng dụi dụi mắt, ngẩng đầu nhìn thử thì thở dài.

 

Nhìn mà xem, người ta quả nhiên là nhân tài mới mà, mỗi bước đi đều có vẻ rất học thức!

 

Không phải là kiểu thông minh tuyệt đỉnh thì cũng là dạng mắt kính dày hơn đít chai, dù thế nào thì giữa đám lá xanh cũng còn một đóa hồng.

 

Nói đến đây, nàng Dạ Ngưng này vừa thấy gái đẹp, trong nháy mắt đầu óc sẽ tỉnh táo, nàng đem điểm này quy công lao cho gen di truyền thuần khiết từ cha mình. Dạ Ngưng mở to hai mắt nhìn kỹ, chính xác, thật đúng là một cô gái xinh đẹp, người đó khoác Âu phục màu tối, vốn dĩ trông rất cổ hủ, nhưng bộ quần áo màu xanh bên trong lại tăng thêm hơi thở sinh động, mái tóc mềm mại buông xuống bờ vai, có vẻ chưa từng nhuộm, tuyền một màu đen tự nhiên của người Trung Quốc, làn da cũng thật trắng, về độ mềm mại, có lẽ phải hôn một cái mới cảm nhận được. Nghĩ như vậy, Dạ Ngưng khẽ mím môi, tự động tưởng tượng trong đầu hôn khuôn mặt mềm mại kia một cái, liếm liếm môi, gật đầu phán định, hẳn cũng không tệ lắm.

Bài “Trư Bát Giới cưới vợ” nhanh chóng kết thúc, nhóm nhân tài trên đài đều đi xuống, tự tìm chỗ ngồi. Dạ Ngưng tiếp tục giấc ngủ, nhưng còn chưa kịp ngủ, một hương thơm dịu đã bay vào mũi, làm cho Dạ Ngưng không tự giác được mà mở mắt.

 

Ha, là cô gái xinh đẹp kia! Thật sự khéo quá! Làm sao mà cô ấy lại ngồi ở đây?

 

Ngồi phía trước Dạ Ngưng là lãnh đạo cao nhất trường, đương nhiên còn có thầy hiệu trưởng, không quên quay lại, giới thiệu với Dạ Ngưng: “Dạ Ngưng, về sau đây chính là giáo viên của em, Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm.”

 

Dạ Ngưng gật gật, ngẩng đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm cười nhẹ với nàng, Dạ Ngưng thầm cảm thán, xong rồi, còn tưởng là ngự tỷ chứ. Nàng nhớ rõ những ngự tỷ trong tiểu thuyết đều rất nghiêm túc, tức thì trực tiếp phủ định cô gái này.

 

Nhưng dáng người này –

 

Dạ Ngưng tháo kính mắt ra, ngáp một cái, vụng trộm nằm dài ra bàn, mượn quần áo hiệu trưởng lau kính, lau sạch sẽ rồi lại cầm lấy đeo lên, cẩn thận đánh giá vị giáo sư Tiếu tương lai.

 

Ừ, quả nhiên công lực dâm ý của mình không sai mà, làn da thực mềm, có cảm giác cắn một cái liền chảy nước. Ánh mắt rất được, cái mũi cũng đẹp, môi, độ dày vừa phải, thích hợp cho việc hôn môi, hôn lâu chắc sẽ sưng đỏ một chút, có lẽ còn phải nghiên cứu chút nữa, kế tiếp chính là chân…

 

Dạ Ngưng cũng không phải không biết xấu hổ mà dám ngồi xổm xuống nhìn, nhưng gen di truyền thuần khiết từ cha lại hết lần này tới lần khác cố tình quấy phá, “không cẩn thận” hất tay làm rơi cây bút xuống đất, liền mượn cớ nhặt bút, ngồi chồm hỗm trên mặt đất nhìn kỹ một chút, không tệ, chân dài, đúng là chân dài! Không đi tất chân, càng dễ quan sát ở cự li gần, đôi chân như ngọc tỏa sáng lung linh, làm cho nàng nhớ tới một câu quảng cáo – sờ mềm mượt như tơ! Chỉ là không biết thật sự chạm vào sẽ là cảm giác gì…

 

Chân xem xong rồi thì phải đến eo. Lần này thì Dạ Ngưng lại không cẩn thận làm rơi bút một lần nữa, hơn nữa là rơi ở phía bên kia người Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng cố ý ngượng ngùng nhìn Tiếu Vũ Hàm, nhỏ giọng nói: “Cô Tiếu, có thể nhặt bút giúp em được không?”

 

Tiếu Vũ Hàm nghiêng đầu nhìn Dạ Ngưng, không nói lời nào, cứ như vậy nhìn nàng.

 

Thế này khiến Dạ Ngưng có chút luống cuống, đây sẽ không giống như tình tiết trong tiểu thuyết rơi xuống đầu mình chứ? Nhanh như vậy mà ngự tỷ đã coi trọng mình rồi? Xem ra Dabao đúng là không phải vô dụng!

 

Đang lúc xuân tâm mênh mông của Dạ Ngưng càng thêm bay bổng, Tiếu Vũ Hàm gật đầu, nhưng ngoài dự tính, cô không cúi đầu xoay người lại tìm, mà vươn tay sang bên, trực tiếp nhặt bút lên. Đem bút đặt vào tay Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm cười nhìn nàng: “Dạ Ngưng phải không?”

 

“Đúng vậy.” Dạ Ngưng dùng sức gật đầu, quả nhiên, giáo viên coi trọng mình, dĩ nhiên ngay cả tên cũng nhớ kỹ!

 

“Một lát nữa mời đến văn phòng tôi một chút.”

 

“Dạ?” Dạ Ngưng theo bản năng há to miệng, gì chứ? Còn muốn một mình ở chung sao?

 

Tiếu Vũ Hàm nhướn mày, nhìn Dạ Ngưng: “Bạn Dạ Ngưng, mong em không nên hiểu lầm, tôi chỉ muốn giảng cho em một vài nội quy của sinh viên, thật lòng yêu thương bạn học, tôn trọng giáo viên.”

 

“…..”

 

 

_Hết chương 1_

——————————————————————————

(1) ngự tỷ: những người phụ nữ mạnh mẽ

(2) DaBao SOD: một loại sữa rửa mặt

(3) khiết khích: bệnh sạch sẽ 

bonus bài “Trư Bát Giới cưới vợ” ^^

——————————————————————————

Lâu lâu đổi ko khí, up thử tr này xem thế nào ~

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Đứng riêng | Bài này đã được đăng trong Thật ra thì em rất trong sáng và được gắn thẻ , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

16 Responses to Thật ra thì em rất trong sáng – Chương 1

  1. Hắc Vô Thường nói:

    Ta là người hoài cổ nên ko thích thể loại hiện đại cho lắm.. Vô tình đọc thử 1chương thấy vui vui.. Đa tạ Linh muội

  2. minhvuim nói:

    Rất có tâm trạng ^^ đọc lại thấy vui vui

  3. Tang Tiem nói:

    phải nói là thật ra thì em rất trong sáng nhưng đầu em thì ở trong tối =)))))))))
    BL đã phải vất vả nhìu rồi a ~
    tks nàng nhìu lắm

  4. Neko nói:

    aigooo, giờ ta mới đọc truyện này, quả thật là buồn cười a~ =]]]

  5. Mình xem qua vài chương truyện cổ trang do bạn edit, chỉn chu và tâm huyết. Mình đọc cảm thấy rất dễ chịu, nếu so với 1 số ngôn tình hay đam mỹ do các editor khác làm với quá nhiều lỗi vì lạm dụng công cụ.
    Nhưng đến truyện hiện đại, mình có một góp ý nho nhỏ. Đại từ nhân xưng và các từ ngữ cổ phong trong truyện, nếu bạn tiết chế và đổi từ cho phù hợp, sẽ làm nổi bật chất hiện đại hơn.
    Thân!

    • Bách Linh nói:

      Đầu tiên là cảm ơn vì những lời góp ý chân thành của bạn 🙂 Còn về những điều bạn nói thì mình giải thích thế này:
      – Về phần đại từ nhân xưng thì quả thực mình ko hài lòng vs lối dùng từ của mình, mình biết là trong tr hiện đại ko ai dùng từ “nàng”, nhưng khổ nỗi bách hợp nó khác vs ngôn tình và đam mỹ, ngôn tình thì ko phải nói cứ “a” vs “e” là ổn, đam mỹ thì có n` từ: hắn, tên đó, cậu, anh,… nghe đều hợp lý khi dùng trong hiện đại văn, nhưng trong bách hợp ngoài từ “cô” ra thì khó tìm đc từ khác phù hợp lắm. Ban đầu mình cũng định để dùng “cô” để trần thuật Dạ Ngưng, nhưng về sau sẽ ko ổn, bởi sẽ xuất hiện khoảng hơn chục nhân vật nữ nữa, lúc đó nếu dùng “cô” sẽ rất rối, còn nếu dùng từ khác như: em, cô bé đó, người đó,…thì chỉ có thể dùng đc vài lần trong 1 chap chứ ko thể dùng hoàn toàn vì nghe sẽ rất buồn cười. Còn nhân vật chính thứ 2 là cô giáo nên đương nhiên phải dùng “cô” chứ ko thể dùng “chị” hay từ gì khác. Thành ra mình đành phải dùng “nàng” để phân biệt 2 nhân vật chính, nên về khoản này mình hoàn toàn bó tay =.=
      – Về phần từ ngữ thì đúng là còn n` chỗ chưa được, nhưng mà mình cũng nói rồi, đây là bộ hiện đại văn đầu tiên mình edit nên thực sự mình còn rất vụng, trc giờ mình toàn đọc và edit cổ trang, nên đối vs mình n` từ ngữ đã trở thành quen thuộc và bt, rất khó để phân biệt đâu là cổ văn đâu là hiện đại văn, thành ra dù đã cố hết sức để hiện đại hóa các từ có thể, nhưng vẫn ko tránh khỏi thiếu sót. Mình sẽ cố gắng chú ý hơn để cải thiện trong các chap tới và sẽ chỉnh lại hết sau khi đã hoàn cả bộ. Cảm ơn vì những lời đóng góp của bạn 🙂
      P/s all: nếu các bạn có ai đọc mà thấy từ nào có vẻ cổ trang quá thì nhắn cho mình, mình sẽ sửa lại, thanks all ^^

      • Vụ đau đầu tìm từ xưng hô mình cũng từng trải nên cảm thông sâu sắc. Cá nhân mình thì xoay chuyển nhiều cách để dàn xếp khó khăn này. Nếu “nàng” và “cô” là định danh bạn chọn để dễ phân biệt nhân vật, mình tôn trọng, không càm ràm.
        Về từ ngữ cổ phong, cấu trúc câu, nếu reply dẫn chứng ở đây thì thật lòng là nó hơi dài. Nếu bạn đồng ý, mình sẽ beta chapter 1 trên word cho bạn (tất nhiên là bạn đồng ý trước đã, rồi trao đổi email)
        Vì bạn là editor chứ không dịch, chỉnh sửa trên bản convert, ít nhiều bị “đại ca QT” hình thành một số thói quen xấu về chuyển ngữ.
        Thực tình là trong một ngày nhàn rỗi lang thang trở lại thế giới “truyện trên mạng” bùng nổ vì convert, tình cờ gặp một người làm theo sở thích mà dụng công tỉ mỉ, mình rất quý. Mong muốn cái gì đàng hoàng sẽ càng chỉn chu hơn nữa.

        • Bách Linh nói:

          Nếu bạn có thể giúp đỡ thì ko còn gì tốt hơn rồi, mình luôn thích những truyện mà mình đã bắt tay vào làm thì phải hoàn hảo nhất có thể, mặc dù ban nãy mình có chỉnh lại 1 chút nhưng chắc cũng còn nhiều chỗ chưa được, có gì bạn cứ copy thẳng chap 1 này xuống rồi beta sau đó gửi cho mình theo địa chỉ email này: qchi113@gmail.com, hoặc là cho mình địa chỉ gmail của bạn, mình sẽ gửi bản word chap 1 cho bạn ^^
          Rất vui được làm quen vs bạn.
          Thân!

  6. Tructtran Le nói:

    truyện rất hay và hài, thks BL, đúng gu của mình luôn, fighting nhé BL:)

  7. giờ edit 3 bộ cùng lúc luôn hả BL người đẹp?

  8. co len co len, truyen nay hayyyyyyyyyyyy, t ung ho ung ho

  9. Cam Huyen nói:

    aaaaa truyen nay hay lam ban oi…ban co gang post tiep nhe!!! minh thich tr nay lam!!!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s