Phù Sinh Nhược Mộng – Chương 12

Tên gốc: 浮生若梦

Tên dịch: Cuộc đời phù du

Tác giả: Lưu Diên Trường Ngưng -流鸢长凝

Thể loại: Bách hợp [GL], xuyên không, mất quyền lực lịch sử, ngược luyến tàn tâm.

Tình trạng bản raw: 5 quyển -106 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 12

 

Mầm mống cừu hận

 

“Không tốt! Công tử, ở phía đông nam phát hiện ra động tĩnh khác thường! Có phải chúng ta nên phái binh đi điều tra không?” Tử Thanh đột nhiên kêu to một tiếng ở bên ngoài trướng, rồi vọt vào trong.

 

Liếc mắt một cái liền nhìn thấy Triều Cẩm y bào hỗn độn, đôi mắt sưng đỏ. Tử Thanh nén phẫn nộ, ôm quyền hướng Lăng Trọng: “Lăng tướng quân, thì ra người còn ở đây!”

 

“Ta đi nhìn xem sao rồi sẽ trở về!” Lăng Trọng giận dữ trừng mắt với Tử Thanh: “Tiểu tử, con đường sau này ngươi đi sẽ không dễ dàng đâu!”

 

Nhìn Lăng Trọng đi xa, Tử Thanh vội vàng tiến lên đỡ lấy Triều Cẩm đang run rẩy, lại thấy ở cổ nàng lộ ra vết hôn đỏ chói.

 

“Ngươi đi ra ngoài!”

 

Không nghĩ Triều Cẩm lại mở miệng thốt lên một câu như vậy, khiến Tử Thanh không khỏi ngạc nhiên.

 

“Cầu ngươi…đi ra ngoài, ta không muốn để ngươi nhìn thấy ta chật vật như thế…” Triều Cẩm cầu khẩn, hung hăng đẩy Tử Thanh, còn chính mình ngã ngồi dưới đất, ôm mặt khóc lớn.

 

“Thực xin lỗi…ta lại thất trách một lần nữa….” Tử Thanh phẫn hận lắc đầu, giận dữ đi ra khỏi đại trướng, đứng trước cửa, hung hăng đấm một quyền vào bức mành.

 

Lăng Trọng! Lúc này nhất định hắn đang ở giáo trường điểm binh! Hít sâu một hơi, Tử Thanh đi nhanh tới giáo trường, vô luận thế nào cũng muốn cho hắn nếm chịu chút cảnh cáo!

 

“Nếu ngươi còn đi tới, ta liền lập tức chết ở chỗ này!” Thanh âm lạnh lẽo gần như tuyệt vọng vang lên, tâm Tử Thanh bỗng nhiên cả kinh.

 

“Nhã Hề!”

 

Tử Thanh hoảng hốt đuổi tới nơi Nhã Hề hạ trại.

 

“Tướng quân đừng….đừng…” Trịnh Nguyên Hoán quỳ xuống đất cầu xin, nhưng cũng không dám tiến lên ngăn cản Lăng Trọng tới gần Nhã Hề.

 

“Bất quá là một linh nhân nữ tử, dù ngươi có chết thì bản tướng cũng sẽ không buông tha cho ngươi! Làm đi, ra tay đi, cắm thẳng cây trâm vào!” Hai mắt Lăng Trọng đỏ bừng: “Hôm nay ta bị tên tiểu tử kia làm hỏng hứng trí, ta cũng không tin mấy trò quỷ này!”

 

Vầng trăng tròn nhô lên cao, đôi con ngươi trong suốt kia, tuyệt vọng mà thê lãnh, không có lệ, chỉ có nụ cười bi thương.

 

“Tại sao nam tử trên thế gian này lại luôn làm thương tổn nữ tử như thế?”

 

“Nhã Hề cô nương! Đừng!” Tử Thanh liều lĩnh chạy vội qua, đưa tay bắt lấy cây trâm đột ngột đâm tới yết hầu, một trận đau đến rách tâm can từ trong lòng bàn tay kịch liệt lan tỏa.

 

Huyết tích nóng bỏng rơi trên cổ áo nàng, Tử Thanh chỉ lắc đầu, đau lòng nhìn nàng —

 

Nước mắt chảy xuống, Nhã Hề bi thương lắc đầu: “Ngươi tội gì…”

 

“Họ Yến kia! Ngươi đừng bức người quá đáng!” Nộ hỏa nén nhịn từ lâu trong lòng Lăng Trọng đột nhiên bùng nổ.

 

“Chính là ngươi khinh ngươi quá đáng!” Tử Thanh giang tay ôm lấy Nhã Hề bảo vệ trong ngực, tay kia vẫn gắt gao nắm chặt cây trâm cùng bàn tay mềm mại của nàng. Dòng máu nóng bỏng, chính là chân thật như vậy, từng giọt tích lạc, lạc vào trong chỗ sâu thẳm nơi đáy lòng thê lương cô tịch của nàng.

 

“Ngươi chỉ là một tên thị vệ nho nhỏ, lại dám nhiều lần chống đối tướng quân! Người đâu! Năm mươi quân côn!” Lăng Trọng lớn tiếng quát tháo.

 

“Được lắm, ngươi chỉ là một gia tướng nho nhỏ, thế nhưng lại dám mạo phạm công tử, có phải cũng nên chịu năm mươi quân côn không?” Tử Thanh hỏi lại, nhất thời làm cho Lăng Trọng không mở miệng được.

 

“Yến…Tử Thanh, ngươi mau buông tay…” Tâm hỗn loạn vô cùng, cảm giác được thứ chất lỏng đang rơi kia, làm trái tim Nhã Hề từng trận lại từng trận tê tái đau đớn, cũng không dám buông tay, sợ Tử Thanh lại càng chảy nhiều máu.

 

“Ta không buông!” Mi gian tràn đầy anh khí, Tử Thanh đứng dưới ánh trăng trong trẻo lạnh lùng, một cỗ khí tức cương trực bao phủ toàn thân, lại như có một vầng quang mang thánh khiết.

 

Trái tim mãnh liệt chấn động, bàn tay đang được nắm chặt dán nơi ngực Tử Thanh, Nhã Hề đồng dạng cảm giác được trái tim nhảy lên kịch liệt kia của nàng.

 

Giờ khắc này, đau lòng, hoảng loạn, đều trở nên an tĩnh, lòng nàng không hiểu sao lại trở nên yên tĩnh, cho dù ngay sau đó cả ánh trăng cũng không còn nữa, vậy cũng đủ rồi.

 

“Phát sinh chuyện gì?” Sử tiểu muội đang ngủ bị đánh thức, vén lên màn trướng, liền thấy chỉ có một công tử tao nhã trấn định đứng dưới ánh trăng, không khỏi ngẩn người.

 

“Ta muốn mạng của ngươi!” Lăng Trọng thở hổn hển, rút ra bội kiếm bên hông, hướng Tử Thanh đâm tới.

 

Tử Thanh đem Nhã Hề bảo hộ phía sau, buông tay ra, nhịn đau dùng tay phải rút cây trâm trên tay trái ra, trong nháy mắt tay trái giữ chặt chuôi kiếm, tay phải chuẩn xác không lầm cầm trâm đâm thủng tay phải của Lăng Trọng.

 

“A!” Máu tươi trên tay chảy ra cuồn cuộn, Lăng Trọng kêu thảm một tiếng, kiếm rơi xuống đất: “Tay của ta! Tay của ta!”

 

“Lăng tướng quân!” Sử gia tiểu muội cuống quýt tiến lên kiểm tra tay Lăng Trọng, vốn định quay đầu rống một câu “Lớn mật” với Tử Thanh, nhưng mới chạm phải ánh mắt Tử Thanh, lại ngạnh sinh đem lời nuốt trở về.

 

“Hề nhi, nàng không sao chứ?” Trịnh Nguyên Hoán vội vàng đứng dậy nhìn Nhã Hề ở phía sau lưng Tử Thanh.

 

Nhã Hề liên tục lắc đầu, hoảng sợ nắm lấy tay trái tràn đầy máu tươi của Tử Thanh, nước mắt tuôn rơi tích lạc lên miệng vết thương, mỗi một giọt đều làm cho tâm Tử Thanh rối loạn.

 

Đã quên mất nơi này là quân doanh, cũng quên đi ở đây còn có một đám binh tướng vây xem, Tử Thanh không biết tại sao mình lại có dũng khí lớn như vậy, càng không biết vì cái gì lại sợ thấy Nhã Hề rơi lệ đến thế.

 

Giống như trong thiên địa này chỉ còn lại duy nhất hai người bọn họ.

 

Nâng tay phải lên, thương tiếc lau đi lệ vương trên khóe mắt Nhã Hề, ôn nhu cười, không nhuốm chút bụi trần, ánh mắt chỉ còn lại một mảnh vui sướng: “Đừng khóc, ta không sao.”

 

“Nông tác bắc thần tinh, thiên niên vô chuyển di*.” Nhã Hề gượng cười, một tiếng ca thanh thoát xuất thần bật ra khỏi mờ môi, vẫn là bài [Tử Dạ Ca] kia, nhưng không có câu sau, lọt vào tai Tử Thanh, lại thực giống như mặt trời rực rỡ ấm áp.

(* Ta nguyện làm ngôi sao Bắc Cực, trăm ngàn năm cũng không đổi, không dời)

 

Trịnh Nguyên Hoán ngạc nhiên nhìn hai người trước mặt, không khỏi lạnh lùng nắm chặt song quyền, lại liếc mắt nhìn tướng quân tiểu thư ở bên kia một cái. Luận vũ dũng, hắn không bằng Lăng Trọng, luận gan dạ sáng suốt, hắn chẳng sánh được với Tử Thanh, như vậy thì làm sao còn có nơi để hắn sống yên ổn?

 

“Các ngươi coi quân kỷ Sử gia như không có sao?” Thanh âm Triều Cẩm đột nhiên vang lên, chỉ thấy hai mắt nàng lạnh lùng, đã vô cùng thịnh nộ.

 

“Công tử!” Chúng tướng sĩ đều quỳ xuống.

 

Tiến lên, vừa lạnh lùng nhìn thấy tay trái huyết nhục mơ hồ của Tử Thanh, thanh âm Triều Cẩm có chút run rẩy: “Người đâu, truyền y quan tới trị thương cho hai người bọn hắn.”

 

“Tuân lệnh!”

 

Nhìn mặt Tử Thanh, Triều Cẩm lắc đầu: “Là thiếp thân thị vệ, sao có thể dễ dàng rời xa chủ soái?”

 

“Là Tử Thanh thất trách!” Tử Thanh áy náy đáp.

 

Triều Cẩm chuyển mắt nhìn Lăng Trọng: “Ngươi thân là tướng quân, vô cớ khơi mào sinh sự, phải bị phạt tội gì?”

 

Lăng Trọng giận dữ trừng mắt với Triều Cẩm, lại không biết nên nói gì.

 

Triều Cẩm hít sâu một hơi: “Các ngươi một người thất trách, một kẻ làm rối loạn kỉ cương, vậy lĩnh mười quân côn, coi như răn đe!” Nói xong, giang hai tay ra: “Lấy quân côn đến đây!”

 

Một tên tiểu binh ở gần đó liền dâng lên quân côn, Triều Cẩm đi tới chỗ Lăng Trọng: “Tội gì ngươi lại muốn bức người đến thế?” Mười quân côn hung hăng rơi xuống thân dưới Lăng Trọng, hắn đành cắn răng thừa nhận, cuối cùng trước khi đi còn lưu lại cho Triều Cẩm ánh mắt tràn đầy hận ý.

 

Lão y quan lui xuống đi theo để trị thương cho Lăng Trọng.

 

Triều Cẩm lại cầm quân côn trong tay đi về phía Tử Thanh, dần dần có chút run rẩy.

 

Tử Thanh lại cười thoải mái, thản nhiên: “Đến đây đi, đánh mạnh vào!” Nằm thẳng lưng, thật không nghĩ tới xuyên qua ngàn năm trở về đây, nay chính mình cũng phải thừa nhận loại hình phạt này.

 

“Không thể!” Nhã Hề đột nhiên mở miệng: “Tử Thanh không làm sai, vì sao phải phạt hắn?”

 

“Ngươi tránh ra…” Thanh âm đã có phần khàn khàn, Triều Cẩm làm sao nguyện ý đánh hắn đây?

 

“Hắn đã bị thương rồi, nếu nhất định phải đánh, vậy đánh ta đi!”

 

Nhã Hề đột nhiên quỳ xuống, Trịnh Nguyên Hoán vội vàng kêu: “Hề nhi, nàng đừng làm loạn a, mười quân côn nàng không chịu nổi đâu!”

 

“Ta có thể!” Con ngươi trong suốt giương lên, Nhã Hề thong dong cười, vẻ tươi cười như vậy đã muốn biến mất mười năm nay, một Nhã Hề rạng ngời như nắng ấm ấy, khi nào thì trở về?

 

Tử Thanh tiến lên cầm quân côn trong tay Triều Cẩm: “Trước khi công tử thi hành quân pháp, ta có thể cầu công tử một đạo quân lệnh không?”

 

“Ngươi muốn làm gì?”

 

“Bắt đầu từ nay, nếu ai dám làm ra cử chỉ phi lễ với Nhã Hề cô nương, phải án quân pháp mà xử trí! “ Tử Thanh gằn từng tiếng, nói: “Nếu không, ta chỉ e sợ có thể sẽ lại tái phạm quân pháp lần thứ hai, thứ ba, thậm chí thứ tư!”

 

“Ngươi uy hiếp ta?” Trái tim Triều Cẩm khẽ nhói một cái, nhìn thoáng qua Nhã Hề cùng Tử Thanh, giật mình cười: “Được! Ta đáp ứng ngươi, nếu có ai dám đối xử đường đột với Nhã Hề cô nương như thế nữa, vậy sẽ xử trí theo quân pháp!”

 

“Đa tạ công tử!”

 

“Ngươi hồi trướng cùng ta, chờ y quan băng bó tay ngươi đã rồi sẽ lại nhận phạt mười quân côn!” Triều Cẩm lạnh lùng bỏ lại một câu, xoay người đi tới đại trướng.

 

“Tử Thanh…” Nhã Hề lo lắng nhìn nàng.

 

“Yên tâm nghỉ ngơi đi, ngày mai ta lại đến thăm nàng.” Nói xong liền đi theo cước bộ Triều Cẩm, hướng đại trướng mà đi.

 

 

_Hết chương 12_

 

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Đứng riêng | Bài này đã được đăng trong Phù sinh nhược mộng và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

4 Responses to Phù Sinh Nhược Mộng – Chương 12

  1. Yên Lam nói:

    Bộ này thật sự lúc đầu đọc không hấp dẫn nhưng về sau tính cách của nhân vật và cốt truyện trở nên rõ ràng hơn nên mình cảm thấy rất thú vị. Cám ơn Bách Linh lại bỏ công chỉnh dịch một bộ truyện hay nữa đến mọi người. Hy vọng sẽ nhanh được thưởng thức những chương tiếp theo.
    PS: mình cũng ghiền cả bộ Đại Thú Tân Nương. Đợi chờ bạn dịch không kịp nên tìm QT đọc luôn nhưng đọc QT thì cũng chỉ đọc lướt chứ không thể hiểu hết được nó viết cái gì @.@ Cũng may là bạn dịch cũng gần xong nên mình qua đọc QT cũng đỡ vã. Mong bạn vẫn tiếp tục update Đại Thú Tân Nương để mình có thời gian rảnh có thể đọc cho hiểu hết ngọn ngành.
    Ngày mới vui vẻ nhé 😀

  2. Thank nàng đã edit, ta đọc đến chương 12 rồi mà sao chả ai comment tiếng nào? Nhận xét của ta thì bộ này nó sao sao đó, mơi mốt mà nhận ra Tử Thanh là girl thì các em dàn harem sẽ nghĩ gì đây????

    • Bách Linh nói:

      nàng làm ta xúc động quá, tưởng ko ai thèm ngó bộ này chứ =^= nhưng mà ko sao, bộ CK vs ĐTTN cũng toàn đến chap > 45 mới đc mọi ng để ý mà ^^
      là girl hay boy thì 1 khi yêu chân thành = cả trái tim thì đó cũng chẳng phải vấn đề gì cả

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s