Đại Thú Tân Nương – Chương 71

Tên gốc: 代娶新娘

Tác giả: Lạc Khuynh – 洛倾.

Thể loại: Bách hợp [GL], cổ trang, HE.

Tình trạng bản raw: 96 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Với sự giúp đỡ của: Nguyệt Cầm Vân

Chương 71

 Dâng trà

 

“Nhan nhi, rời giường.”

 

Lăng Tử Nhan đang ngủ mơ mơ màng màng, tự hồ như nghe thấy có ai đó đang gọi.

 

“Y phục sạch sẽ ta đặt ở đây, nước rửa mặt ta cũng đã đem tới, điểm tâm ở trên bàn, sau khi rời giường đừng quên ăn, ta ra ngoài một chuyến.”

 

Lăng Tử Nhan vẫn như cũ không sao mở mắt nổi.

 

Dương Mạc Tuyền nhìn người trên giường, cười lắc đầu, Lăng Tử Nhan dõng dạc nói với nàng sẽ thay thế Bế Nguyệt chiếu cố nàng từ bữa ăn đến giấc ngủ, kết quả là mấy ngày liền ngủ dậy so với nàng còn muộn hơn, bất quá nàng càng nguyện ý mình vì Lăng Tử Nhan mà chăm lo hết thảy. Đem cánh tay lộ ta ngoài của Lăng Tử Nhan để lại trong chăn, dịch mép chăn, nhẹ hôn bên miệng nàng một cái, lui ra khỏi phòng đóng cửa xong xuôi, đi ra hoa viên, hô một tiểu nha đầu đi qua hầu hạ, để tránh khi nàng không có ở đây, Lăng Tử Nhan tỉnh lại liền tay chân rối loạn.

 

***

 

Sương phòng ở trà quán Phượng Tường được bài trí lịch sự tao nhã, một thanh y tuyệt sắc nữ tử, tay cầm ấm trà, như chuồn chuồn đạp nước, phân ra rót vào ba chén trà, ngón tay tinh tế thon dài cầm một chén nâng lên, cung kính đưa tới tay một phu nhân mặc dù lớn tuổi hơn nhưng phong vận cũng không chút thua kém, khẽ mở cánh môi hồng, nói: “Nương, thỉnh dùng trà.”

 

Quý phu nhân tiếp lấy chén trà nhưng không uống, nói: “Thư họa cầm kì thi tửu hoa, sài mễ du diêm tương thố trà, trà nãi đại tục đại nhã chi vật (1), ngụ ý sâu xa, không biết chén trà này có đạo lý gì?”

 

“Mạc Tuyền vẫn thiếu nương một ly trà, đáng tiếc chén trà đó cũng giống như Mạc Tuyền là hữu danh vô thật, uống trà cần nóng mà kị lạnh, nếu đã bỏ lỡ thời cơ, có uống nữa cũng chỉ có hại mà vô ích, mà hôm nay rót ba chén mới, là Mạc Tuyền thành tâm châm trà, hy vọng nương có thể nhận.”

 

Trong sương phòng có hai người, đúng là Từ Liễu Thanh cùng Dương Mạc Tuyền.

 

Từ Liễu Thanh phất ống tay áo, nói: “Mạc Tuyền nói nghe thử xem.”

 

Dương Mạc Tuyền lại đem chén trà để trước mặt Từ Liễu Thanh bưng lên một lần nữa, nói: “Thứ nhất là chén trà tạ ơn, Mạc Tuyền vào phủ đã lâu như vậy, đa tạ nương đã coi Mạc Tuyền như thân sinh nữ nhi mà chiếu cố.”

 

Từ Liễu Thanh khẽ gật đầu: “Chén này có thể uống.” Tiếp nhận lấy nhấp một ngụm, đặt sang một bên.

 

Dương Mạc Tuyền nâng lên chén thứ hai, nói tiếp: “Đây là ly trà tạ lỗi, Mạc Tuyền đã từng nhận lời nương, nhưng nay lại thất ngôn, thỉnh nương tha thứ.”

 

Từ Liễu Thanh không tiếp, nói: “Chén này không vội, nói hàm nghĩa chén thứ ba đã rồi tính sau.”

 

Dương Mạc Tuyền buông chén trong tay xuống, lấy chén nhỏ nhất cuối cùng, nói: “Chén thứ ba này là để khẩn cầu, Mạc Tuyền hướng nương cầu xin một người, người này là người nương thương yêu, cũng là người mà Mạc Tuyền tâm ái nhất, là người mà cả đời này Mạc Tuyền đều muốn nắm tay sánh bước  bên nhau.”

 

Từ Liễu Thanh nhướng mày: “Ngươi dựa vào điều kiện gì mà muốn ta giao cho ngươi người này?”

 

“Một trái tim chân thành cùng hạnh phúc cả đời.” Dương Mạc Tuyền nhẹ nhàng nói rõ từng chữ, ngữ khí thập phần kiên định.

 

Từ Liễu Thanh ngẩn ra, nữ tử trước mắt nhìn như yếu đuối, nhưng lại lộ ta một cỗ cứng cỏi cùng chấp nhất, không hề nghi ngờ những lời nàng nói được là có thể làm được, tiếp nhận chén trà, dùng nắp khẽ gạt lá trà, chậm rãi nói: “Nếu ta không đồng ý thì sao?”

 

Ngữ khí Dương Mạc Tuyền lại thực chắc chắn: “Nương sẽ đồng ý, hôm nay nương tới nơi này, cũng đủ để chứng minh trong lòng nương đã muốn đáp ứng Mạc Tuyền rồi, hơn nữa nương cùng Mạc Tuyền giống nhau, đều yêu Nhan nhi, vì Nhan nhi, khẳng định nương có thể bỏ được.”

 

Từ Liễu Thanh nhìn Dương Mạc Tuyền một cái thật sâu, sau đó nhấp một ngụm trà, nói: “Vài ngày trước ở Thúy Vân Các, Nhan nhi cũng nói giống như Mạc Tuyền, nàng cũng cầu ta giúp các ngươi, lúc ấy ta cũng đã đáp ứng nàng.”

 

Dương Mạc Tuyền bừng tỉnh đại ngộ: “Thì ra ngày đó khách nhân mà Nhan nhi thỉnh tới chính là nương.”

 

Từ Liễu Thanh thở dài: “Mạc Tuyền vừa rồi nói bỏ được, bỏ được tất có được, nếu đáp ứng các ngươi, ta buông tha được Nhan nhi thì cũng buông tha được ngươi, nếu không đáp ứng, chỉ sợ các ngươi cũng sẽ đi xa lưu lạc thiên nhai, vậy ta đây liền thật sự mất đi Nhan nhi.”

 

Dương Mạc Tuyền vội vàng quỳ xuống trước mặt Từ Liễu Thanh, hai mắt rưng rung, nói: “Đa tạ nương thành toàn.”

 

“Đứng lên đi.” Từ Liễu Thanh giữ cánh tay nàng, đỡ nàng đứng dậy, lại nói: “Mạc Tuyền, con là hài tử thông minh, ta đã đáp ứng con thì sẽ bỏ được, vậy Mạc Tuyền cũng có thể ‘bỏ được’ một hồi không?”

 

Dương Mạc Tuyền hơi suy tư, liền hiểu được ý từ Từ Liễu Thanh: “Mọi việc xin nghe nương phân phó.”

 

Từ Liễu Thanh nắm tay Dương Mạc Tuyền vỗ nhẹ: “Vậy tạm thời ủy khuất con rồi, trước không cần nói cho Nhan nhi biết, miễn cho nàng nhịn không được mà làm hỏng việc.”

 

“Mạc Tuyền hiểu được.”

***

 

Lăng Tử Nhan sau khi rời giường, đầu tiên là tự cốc đầu mình, ảo não một phen, nhìn mọi thứ Dương Mạc Tuyền chuẩn bị cho mình, trong lòng lại một trận ngọt ngào. Sau khi dùng xong bữa sáng liền cầm theo kiếm đi tới phòng Binh khí, lại thấy Lăng Tử Hạo đang luyện kiếm, tự nhiên liền đi tới khoa chân múa tay một phen.

 

Lăng Tử Hạo cười nói: “Muội đánh không thắng ta, hà tất phải so.”

 

Lăng Tử Nhan đâm ra một kiếm: “Ca ca quá coi thường người rồi, chưa từng nghe qua câu, ‘sĩ biệt tam nhật, đương quát mục tương đãi’ (2) sao?”

 

“Khẩu khí lớn như vậy, ta đây thật muốn hảo hảo kiểm tra xem!” Lăng Tử Hạo huy kiếm ngăn cản, đồng thời ngâm kiếm chiêu: “Tật phong kính thảo*!”

(*Gió mạnh mới hay cỏ cứng)

 

Lăng Tử Nhan xoay người quay về, mũi kiếm rung chuyển: “Lạc hoa mãn thiên*!”

(*Hoa rơi đầy trời)

 

Xuất thủ rất nhanh, nhất thời Lăng Tử Hạo nhìn không ra hư thật, đành phải lui lại từng bước, thay đổi kiếm chiêu: “Toàn phong tứ khởi*!)

(*Gió xoáy nổi lên bốn phía)

 

Lăng Tử Nhan lại lấy “Phong quyển tàn vân*” để đáp lại.

(*Gió cuốn mây tan.)

 

Hai người đánh qua đánh lại nháy mắt đã hơn mười chiêu, Lăng Tử Hạo vốn là nghĩ phải nhường nhịn, sao biết Lăng Tử Nhan lại khí thế bức nhân, suýt nữa chống đỡ không được, liền khen: “Võ công của muội muội quả nhiên rất có tiến bộ, lúc trước quả thật ta đã khinh thường muội rồi.” Nói xong, trên tay bắt đầu xuất ra công phu thực, tình thế lập tức đảo ngược, chiếm thượng phong.

 

Lăng Tử Nhan không chút nào yếu thế, vẫn như cũ bình tĩnh ứng biến, nhất chiêu nhất thức đáp lại.

 

Tuy rằng bọn họ đều dùng đồng dạng chiêu số, nhưng Lăng Tử Nhan dáng người nhẹ nhàng, tà váy phiêu vũ, so với Lăng Tử Hạo đùa giỡn thì nhìn đẹp mắt hơn một chút.

 

Hai người đánh gần nửa canh giờ, rốt cục thể lực Lăng Tử Nhan chống đỡ không nổi, đã thấy sắp thất bại tới nơi, đột nhiên nghe được một thanh âm vang lên phía sau: “Nhan nhi, thì ra nàng ở đây.” Không khỏi chấn động, lập tức tinh thần hoàn toàn phấn chấn.

 

Mà Lăng Tử Hạo trông thấy giai nhân, lại không có hứng trí đánh nhau.

 

Nói thì ngắn mà xảy ra thì nhanh, Lăng Tử Nhan nhảy vọt một cái, mũi chân đáp lên trường kiếm của Lăng Tử Hạo, cánh tay Lăng Tử Hạo bị đè nặng, bất đắc dĩ đành phải buông kiếm.

 

Lăng Tử Nhan nhẹ nhàng rơi xuống đất, ôm quyền nói: “Ca ca, đa tạ.”

 

Tuy rằng là bị quấy nhiễu nên mới thua, nhưng Lăng Tử Hạo không thể không thừa nhận, thua chính là thua, nếu chính thức đối địch, há có thể có nửa phần hoảng hốt? Cười khổ nói: “Muội muội có yêu cầu gì, cứ việc đề xuất.”

 

Từ nhỏ đến lớn, trước khi luận võ đều đã định một quy tắc, chính là người thua phải đáp ứng người thắng một yêu cầu, trước kia đều là Lăng Tử Hạo thắng, sau khi thắng cũng chỉ yêu cầu Lăng Tử Nhan làm việc linh tinh gì đó hợp với tình hình.

 

Lăng Tử Nhan đi thong thả vài bước, bộ dáng còn như thật sự tự hỏi, sau đó ngẩng đầu cười nói: “Có phải là ta muốn cái gì, ca ca cũng đều sẽ đưa cho ta không?”

 

Lăng Tử Hạo cũng cười nói: “Đương nhiên, chỉ cần là thứ ta có, nhất định sẽ đưa cho muội, cho dù không có, ta nhất định cũng sẽ giúp muội mua về.”

 

“Được, quân tử nhất ngôn, khoái mã nhất tiên (3), ta muốn…” Lăng Tử Nhan đột nhiên chỉ người vừa tới: “Ta muốn nàng!”

 

Một người kinh hô ra tiếng, một người bỗng dưng sửng sốt.

 

Lăng Tử Hạo vẻ mặt nghi hoặc, hiển nhiên là nghe không hiểu những lời Lăng Tử Nhan nói, lập tức cười đáp: “Nhan nhi là muốn cho đại tẩu bồi tiếp nhiều nữa sao? Vậy thì không cần thương lượng với ta, thời gian muội ở chung với đại tẩu còn dài hơn so với ta, lại còn có thể thường xuyên ngủ lại chỗ nàng, mà ta lại không thể, là ta nên hướng muội đòi người mới đúng.”

 

Dương Mạc Tuyền sợ Lăng Tử Nhan không hề cố kỵ, sẽ nói ra những lời kinh thiên động địa, liền vội vàng lôi kéo nàng đi, chỉ nói với Lăng Tử Hạo: “Quay lại sẽ tìm ngươi.”

 

Trở lại trong phòng, Lăng Tử Nhan mới bất mãn nói: “Cơ hội tốt như vậy, vì sao không cho ta nói rõ ràng với ca ca?”

 

Dương Mạc Tuyền vỗ đầu nàng một chút: “Nàng điên rồi, cho tới giờ ca ca nàng cũng không biết chuyện của chúng ta, cứ như vậy trực tiếp nói với hắn, như thế nào hắn có thể chấp nhận? Cứ đi từng bước một đã, không phải nàng đã cầu nương hỗ trợ sao?”

 

“A, nàng biết? Nương nói cho nàng?” Lăng Tử Nhan nghĩ tới Từ Liễu Thanh, tâm tư lập tức buông lỏng, tay vòng bên hông Dương Mạc Tuyền, ôm nàng, chóp mũi cùng chóp mũi nàng đối diện: “Tuyền nhi, nàng biết không? Ta thật sự một khắc cũng đều chờ không được, ta muốn tuyên bố với mọi người, nàng là của ta, là nữ nhân của Lăng Tử Nhan ta.”

 

Dương Mạc Tuyền ôm lấy cổ nàng, hơi thở như hoa lan: “Ta biết là được rồi, không phải sao?”

 

Lăng Tử Nhan một trận mê muội, hôn lên đôi môi nàng, muốn cởi ra y sam, lại bị Dương Mạc Tuyền đè lại.

 

Dương Mạc Tuyền đỏ mặt: “Nhan nhi, dù sao nào thì, địa phương này, sao nàng lại có thể…”

 

“Nhưng mà, người ta chỉ muốn nàng thôi!” Lăng Tử Nhan vẻ mặt khát vọng nhìn nàng.

 

Dương Mạc Tuyền cự tuyệt: “Không được.” Lại vỗ nhẹ hai má nàng, giải thích: “Ta còn có chính sự muốn làm.”

 

Lăng Tử Nhan nhớ tới lời vừa rồi nàng nói cùng Lăng Tử Hạo, liền hỏi: “Vừa rồi nàng đi tìm ca ca?”

 

Dương Mạc Tuyền gật đầu: “Nàng cứ đi dạo trước đi, ta đi nói với hắn hai câu rồi sẽ quay lại.”

 

Lăng Tử Nhan nhíu mày: “Nói cái gì? Ngay cả ta cũng không thể nghe sao?”

 

Dương Mạc Tuyền cười, nhéo cái mũi của nàng: “Nàng cái bình dấm chua này, cả ngày ăn dấm chua lung tung, nếu nàng nhất định muốn đi theo, vậy cứ đi cùng đi.”

 

Lăng Tử Nhan đương nhiên muốn đi theo, bất quá nghe nàng nói thế, biết hẳn là chuyện không quan trọng, liền bỏ đi ý niệm này trong đầu, cũng không thể quản nàng quá, quấn quýt nhiều lại ngược lại thành ra trói buộc tự do của nàng, nhân tiện nói: “Vậy nàng đi nhanh về nhanh, ta ở đây chờ.”

 

Dương Mạc Tuyền đáp ứng rồi xuất môn.

 

Lăng Tử Hạo còn đứng chờ ở cửa phòng Binh khí, thấy nàng tiến lại, liền cười ra nghênh đón: “Mạc Tuyền tìm ta có chuyện gì?”

 

Dương Mạc Tuyền trầm ngâm một lát mới nói: “Hai ngày nữa chính là ngày Quan Âm đản, ngươi có thể theo ta cùng đi lên miếu bái Bồ Tát, cầu quẻ săm không?”

 

“Đương nhiên có thể!” Lăng Tử Hạo vẻ mặt đầy vui sướng, bái Quan Âm, tự nhiên là cầu tử (con nối dõi), Dương Mạc Tuyền muốn hắn cùng đi, làm gì có đạo lý không đáp ứng cho được? Có cảm giác như sau gian nan cuối cùng ánh trăng cũng ló rạng phía sau rặng mây, chuyện tốt cuối cùng cũng tới.

 

Dương Mạc Tuyền nhìn hắn, lòng lại sinh áy náy, thầm cảm thán, lừa một lần tổng so với lừa cả đời thì vẫn tốt hơn.

 

***

 

Lăng Tử Hạo trở về phòng, trên mặt khó nén được vẻ vui mừng.

 

Vân La nghi hoặc hỏi: “Chuyện gì mà cao hứng vậy?”

 

Lăng Tử Hạo cũng không giấu diếm, kể lại chi tiết.

 

Tâm tình Vân La lập tức trầm xuống, không nghĩ tới Dương Mạc Tuyền lại nhanh hơn nàng một bước, chủ động xuất kích, vậy kế hoạch kia của nàng cũng không thể lại trì hoãn nữa, may mắn là phụ thân sẽ đến đây, cũng không kém mấy ngày nữa. Trong lòng tức giận, sắc mặt tự nhiên cũng không tốt đẹp gì, cười lạnh nói: “Rốt cuộc vẫn là người ta trọng yếu, còn chưa viên phòng đã nghĩ tới cầu tử, ta nay trong bụng đã có một cái, cũng không thấy chàng quan tâm như vậy.”

 

Lăng Tử Hạo cười nói: “Sao có thể không quan tâm được? Ta ước gì nàng giúp ta sinh nhiều thêm vài đứa nữa!” Nói xong còn ghé sát bụng Vân La, nói: “Hài tử, con giúp cha nói vài lời tốt đẹp, để nương con sinh thêm vài đệ đệ muội muội nữa, được không?”

 

Vân La cười mắng: “Ai thèm giúp chàng sinh!”

 

 

_Hết chương 71_

———————————————————————–

(1) Thư họa cầm kì thi tửu hoa, sài mễ du diêm tương thố trà, trà nãi đại tục đại nhã chi vật: Cầm kỳ thi họa rượu hoa, củi gạo dầu muối tương dấm trà, trà là thứ rất phong nhã thuần tục.

(2) sĩ biệt tam nhật, đương quát mục tương đãi: Ba ngày không gặp mặt một kẻ sĩ thì khi gặp lại, nên biết trọng đãi hơn mọi hôm, vì họ có thể tiến bộ khác trước nhiều rồi.

 (3) quân tử nhất ngôn, khoái mã nhất tiên: Người quân tử nói một lời, ngựa hay chỉ cần chạm một roi.

 

 

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Đứng riêng | Bài này đã được đăng trong Đại Thú Tân Nương và được gắn thẻ , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s