Thật ra thì em rất trong sáng – Chương 10

Tên gốc: 我很纯洁

Tác giả: Diệp Sáp – .

Thể loại: Bách hợp [GL], hiện đại, hài hước, oan gia, thuần khiết, HE.

Tình trạng bản raw: 99 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 10

Bạo Phát

 

Lúc Đại Bảo ôm bó hoa hồng thật to từ phòng giáo viên đi xuống, Dạ Ngưng là người đầu tiên chạy ra nghênh đón.

 

“Thế nào?” Dạ Ngưng vội vã hỏi, nhìn cái tên này xem, có chút chuyện thế mà cũng không làm xong? Sao lại cầm hoa về? Dù không nghĩ Đại Bảo có thể theo đuổi được Tiếu Vũ Hàm, nhưng ít nhất cũng phải để hoa tươi lại, đem phiền toái lưu lại đó mới đúng chứ!

 

“Chị hai Dạ…” Đại Bảo ôm hoa không được tự nhiên nhìn nàng, khuôn mặt đen nhánh lại nổi lên sắc hồng.

 

“Cậu có thổ lộ hay không?!” Dạ Ngưng nhìn bộ dạng cam chịu kia của Đại Bảo mà chỉ hận không thể một quyền đập chết hắn. Đại Bảo gật gật đầu, liếc Dạ Ngưng một cái, có chút ngượng ngùng.

 

“Cô Tiếu đã nói với em rồi.”

 

“Cũng nói với cậu? Nói cái gì?”

 

“Cô ấy nói…thì…mà mặc kệ cô ấy nói gì, chị hai, có vài chuyện em nghĩ cần nói với chị.” Mặt Đại Bảo càng đỏ hơn, nói chuyện cũng có phần lắp bắp. Dạ Ngưng hơi lờ mờ đoán ra, không nói gì, lui về phía sau một bước, híp mắt nhìn hắn.

 

Hít sâu một hơi, Đại Bảo cúi gằm đầu không nhìn Dạ Ngưng, chậm rãi nói: “Chị hai Dạ, nói thật tình thì em cũng chưa từng nghĩ tới chị lại dụng tâm lương khổ đến vậy…Vì em, không những một đêm mất ngủ, mà lại còn lấy cô Tiếu ra để thử em….Em thực sự rất vui, nhưng mà, nhưng mà từ trước đến giờ em vẫn coi chị là bạn bè hay thần tượng mà đối đãi, em vẫn thích cô Tiếu….”

 

Lời cuối cùng ở trong lòng còn chưa nói hết, Đại Bảo đã ngẩng đầu nhìn Dạ Ngưng, thấy mặt nàng một trận trắng một trận hồng, tay phải gắt gao nắm chặt, hẳn là đang kìm nén nước mắt đây mà….Đại Bảo hơi cúi xuống, hắn biết da mặt con gái đều rất mỏng, bị nói ra hết tâm tư khẳng định rất ngượng ngùng. Đại Bảo nuốt nước miếng, an ủi: “Đàn chị, đừng khổ sở, nếu không như vậy đi, chờ bao giờ đến năm thứ tư mà em còn chưa có bạn gái thì hai ta liền coi như thông qua, đến với nhau.”

 

“A….”

 

Cánh hoa hồng tung bay đầy trời, toàn bộ sinh viên đi qua đều dừng chân, hoảng sợ nhìn động tác Taekwondo đạt tiêu chuẩn của Dạ Ngưng cùng với Đại Bảo nằm bẹp dưới chân nàng. Dạ Ngưng lạnh lùng nhìn Đại Bảo, một lát sau, bỏ lại một câu liền chạy lấy người.

 

“Đại Bảo, muốn cúc hoa bị cường bạo thì cứ việc đùa giỡn với chị đây!!!”

 

“……”

 

***

 

Ngày hôm sau, nhóm “Cô Tiếu cô Tiếu em yêu cô, trong lòng chúng em chỉ có cô” trên diễn đàn QQ phát ra thông báo:

 

“Dạ Ngưng cùng Đại Bảo tranh giành tình nhân, động thủ động cước, vì yêu mà hận, chúng ta đã nhận được một bài học thích đáng, cần phải bảo vệ cô Tiếu cho thật tốt, đối với chị hai Dạ Ngưng, chúng ta không còn lời nào để nói, ╭∩╮[︶︿︶]╭∩╮.”

 

***

 

Trải qua một ít minh tranh ám đấu, Dạ Ngưng mất đi ý chí chiến đấu, hoàn toàn ủ rũ, yêu hận tình cừu tất cả đều dẹp qua một bên, lui về trong phòng ký túc chuyên tâm xem AV.

 

Dạ Ngưng nằm lì trên giường ba ngày, vết thương trên lưng cũng khá tốt rồi, mà thời gian này Tiếu Vũ Hàm lại không tìm đến tra xét. Dạ Ngưng vừa định thừa dịp hiện tại trốn học ở không mà đi ra ngoài chơi thì lại bị hiệu trưởng gọi điện thoại bảo đến trường, nói là phân phó các loại công việc cho dịp kỷ niệm ngày thành lập trường.

 

Thầy hiệu trưởng đang đùa nghịch cái đầu mới, mái tóc đen bóng, thoạt nhìn tốt hơn nhiều so với cái đầu hói ban đầu, cả người có vẻ trẻ hơn không ít. Dạ Ngưng đứng bên cạnh nhìn nửa ngày, thế nào cũng cảm thấy quái dị, một người đàn ông gần bốn mươi tuổi mà lại vẫn còn mọc ra tóc mới? Thậm chí trông có vẻ còn giống như đuôi ngựa, đen thui bóng lưỡng?

 

“Hông em đỡ rồi chứ?”

 

Tiếu Vũ Hàm đi đến đứng cách Dạ Ngưng thật xa, tựa tiếu phi tiếu nhìn Dạ Ngưng. Thân mình Dạ Ngưng cứng đờ, nhìn Tiếu Vũ Hàm. Cô Tiếu….không phải chúng ta đã tốt đẹp trở lại sao….

 

“Tôi gọi các em lớp trưởng đến là vì muốn nói một vài chuyện về ngày kỷ niêm thành lập trường của chúng ta.” Thầy hiệu trưởng hắng giọng lên tiếng, Dạ Ngưng thu hồi ánh mắt, mím môi nghe.

 

“Mấy ngày nay tôi cùng vài giáo viên khác đã bàn bạc, xác định là bắt buộc mỗi khoa đều phải có tiết mục, mỗi ban ba người, nữ sinh cùng nữ sinh chia làm hai tổ, thành lập đội cổ động dưới nước.”

 

“…..”

 

Mặt Dạ Ngưng tối sầm, ý tưởng này cũng quá khiếm nhã đi. Trong óc nàng lập tức liền mường tượng ra hình ảnh bể bơi trong xanh kia, có một đám người ăn mặc hở hang, các bạn nữ cầm quả cầu bông, thỉnh thoảng chui lên từ dưới nước, nhìn khán giả, cười dối trá, rồi một lần lại một lần hèn mọn hô: “Ye!”, ghê tởm chết người!

 

“Được rồi, giờ tôi tuyên bố danh sách người từng ban một.”

 

Thầy hiệu trưởng cũng không thèm quản phía dưới nghị luận thành cái dạng gì, bắt đầu điểm danh. Tim Dạ Ngưng cũng không khỏi nhảy lên, nàng mới không muốn vào trong đội cổ động! Nhưng sự thật thì thường thường luôn thảm khốc, làm đến khi hai chữ “Dạ Ngưng” được đọc lên, nàng lập tức đen mặt, không nói hai lời nhìn về phía Tiếu Vũ Hàm. Là cô ta, nhất định là do cô ta!

 

Tiếu Vũ Hàm bình tĩnh cầm chén trà, thổi nhẹ, khoan thai uống.

 

“Cứ quyết định như vậy đi!” Hiệu trưởng vừa dứt lời, mọi người liền tản ra bốn phía, tất cả đều chuẩn bị trở về thông báo cho các bạn học trúng cử. Dạ Ngưng đứng tại chỗ, cắn môi nhìn hiệu trưởng đầy căm tức.

 

“Sao, có việc gì à?” Thầy hiệu trưởng cười tủm tỉm nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng liền gật gật đầu.

 

“Thầy hiệu trưởng, em có thể không cần tham gia không?”

 

“Cái này….” Hiệu trưởng có chút khó xử, nhìn Dạ Ngưng. “Cụ thể thì người mỗi ban đều là do giáo viên chỉ định, em đi hỏi cô Tiếu đi.”

 

“….” Dạ Ngưng cắn môi, hơi do dự, nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh mình mặc bikini hở hang lộ liễu trước toàn bộ giáo viên và sinh viên, liền chỉ muốn tìm một khối đậu hũ mà đâm đầu chết đi cho rồi. Hít sâu một hơi, nàng cố lấy dũng khí đi đến trước mặt Tiếu Vũ Hàm.

 

“Cô Tiếu, em có thể không cần tham gia….”

 

Tiếu Vũ Hàm liếc Dạ Ngưng một cái, buông chén trà trong tay ra, cười nhạt gật đầu: “Đương nhiên có thể, chỉ cần em giúp tôi một chuyện là có thể.”

 

“Thật sự?” Hai mắt Dạ Ngưng sáng ngời.

 

Tiếu Vũ Hàm gật gật: “Đương nhiên!”

 

Dạ Ngưng một lời liền đáp ứng, không phải là kiểu như viết tập san của trường hay gì gì đó sao? Cùng lắm thì chịu mệt chút, cũng không cần phải đi bán thịt!

 

“Được!”

 

Tiếu Vũ Hàm mím môi, sóng mắt lưu chuyển, cười nhìn Dạ Ngưng.

 

Ách…

 

Dạ Ngưng không tự giác mà lùi về phía sau hai bước. Làm gì? Đây là muốn làm cái gì?

 

“Chỉ cần em có thể lôi ra người giả quỷ ngày đó liền có thể không cần tham gia.”

 

“….” Biết mà, nàng đã biết Tiếu Vũ Hàm không phải cái người tốt gì mà! Dạ Ngưng cắn răng nhìn Tiếu Vũ Hàm, có ý gì đây, là đang bức mình thừa nhận chính mình là người giả quỷ dọa người?

 

“Đúng! Phải tìm cho ra!” Hiệu trưởng đột nhiên rống lên một tiếng, đáng sợ tới mức một vài giáo viên ở bên cạnh không khỏi run rẩy.

 

“Nữ quỷ kia dĩ nhiên lại thấy được, thấy được….” Nhắc tới người này, thanh âm thầy hiệu trưởng có chút run run, nét mặt già nua có điểm vặn vẹo. Nhìn hắn ngần này tuổi đầu rồi, nhưng trừ bỏ bà vợ ra thì còn chưa từng để ai nhìn qua….Một đại nam nhân băng thanh ngọc khiết lại cứ như thế bị một sinh viên giả quỷ nhìn thấy hết! Tìm ra, nhất định phải lôi ra cho bằng được!

 

Dạ Ngưng nhìn bộ dáng ủy khuất của thầy hiệu trưởng liền cảm giác khó chịu như thể nuốt phải ruồi bọ. Hiệu trưởng à, thầy đừng có thế được không, rõ ràng người chịu thiệt là em mà? Chỉ thoáng nhìn một cái như vậy, cả nửa đời sau này của em đối với đàn ông cũng đều có bóng ma tâm lý hết đó!

 

Chuyện thầy hiệu trưởng bị rình coi đã lan truyền khắp toàn bộ ban giáo viên, một giáo viên nam đang uống trà ở bên cạnh nhìn thấy bộ dáng hiệu trưởng nhe răng nhếch miệng oán hận lúc này, lại liên tưởng đến tin tức bị nữ quỷ nhìn được bộ phận riêng tư, có chút không nhịn được, nước trà vừa uống liền lập tức phun ra, lại rất vừa vặn phun lên đầu thầy hiệu trưởng.

 

“A, thầy hiệu trưởng!”

 

Vị giáo viên nam kia nhìn lá trà đầy trên đầu thầy hiệu trưởng mà cả kinh, bối rối đứng dậy đi lấy giấy, Dạ Ngưng lại ở bên cạnh rất vui sướng khi người ta gặp họa mà cười trộm, thình lình lại cùng ánh mắt của Tiếu Vũ Hàm giao hội, “khụ” một tiếng, lại cố đứng thẳng người.

 

“Quên đi, không có việc gì.” Hiệu trưởng hào phóng phất tay, vị giáo viên nam kia có chút sốt ruột, cầm lấy khăn tay đưa qua.

 

“Thầy lau đi.”

 

“Không cần lau.” Hiệu trưởng tươi cười, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, nâng tay phải lên, đặt trên đầu, nhẹ nhàng dùng chút lực….

 

Một bộ tóc giả ướt sũng đã bị kéo xuống, đặt dưới cái quạt điện mà đong đưa qua lại….

 

Tiếu Vũ Hàm nhếch môi, cúi đầu xuống nhịn cười, mà Dạ Ngưng thậm chí còn nín đến mặt chuyển thành màu tím, mà các giáo viên khác cũng không tốt hơn chút nào, đều buông trà trong tay xuống, xoay người nén cười.

 

Thầy hiệu trưởng thoải mái đứng lên, sờ sờ cái đầu bóng lưỡng của mình, lầm bầm làu bàu: “Vẫn cứ như thế là mát mẻ.”

 

“……”

 

***

 

Mặc kệ Dạ Ngưng có nguyện ý hay không thì dù sao cũng phải báo cáo với giáo viên lo phần biểu diễn. Nàng mặc bikini, cực kì không tự nhiên xoay qua xoay lại ở bể bơi.

 

Người dẫn đội là một giáo viên nữ tầm hơn ba mươi tuổi, họ Hồng, tính tình có chút táo bạo, mọi người đều lén gọi cô ta là Hồng Nương.

 

Hồng Nương trừng mắt, nhìn chằm chằm một loạt nữ sinh, gật đầu: “Các cô đều là người nổi bật nhất trong khoa của mình, đừng khiến khoa mình mất mặt. Giờ thì mỗi người xuống nước bơi một vòng, để cho tôi xem kỹ năng cơ bản thế nào.”

 

Trường đại học của Dạ ngưng lấy các môn thể thao trên nước là hạng mục chủ yếu, cho nên mặc kệ là sinh viên chưa tốt nghiệp hay thạc sĩ về âm nhạc đi nữa, sau khi vào đại học năm thứ nhất thì nhiệm vụ đầu tiên được nhận chính là học bơi, cho nên không có chuyện không biết bơi ở đây.

 

Dạ Ngưng đứng trên bờ, nhìn một người lại một người nhảy xuống, không khỏi nhíu mày. Nàng ngẫm nghĩ, rồi đi đến trước mặt Hồng Nương.

 

“Cô Hồng, em không biết bơi.”

 

“Sao có thể có chuyện đó được?” Hồng Nương lập tức mở to hai mắt nhìn chằm chằm Dạ Ngưng, Dạ Ngưng dùng sức gật đầu, vẻ mặt thành khẩn.

 

“Lúc trước em vào bằng cửa sau.”

 

Hồng Nương trắng mắt liếc Dạ Ngưng một cái, căn bản là không tin: “Ít nói nhảm đi.”

 

“Thật mà!” Tính tình cứng đâu của Dạ Ngưng lại nổi lên, thái độ cũng không tốt lắm. Hồng Nương lập tức nổi giận, thổi còi, tập hợp mọi người lại.

 

“Cô tên gì?”

 

“Dạ Ngưng!” Dạ Ngưng ngoan cố trả lời, sĩ khả sát bất khả nhục! Nàng sẽ không bị áp đảo!

 

“Giờ cô nhảy xuống ngay cho tôi!” Hồng Nương cũng bực mình, dĩ nhiên ngay ngày đầu tiên huấn luyện đã lại có người không thèm nể mặt mình, quả thật là không muốn sống mà!

 

“Không biết thì bơi thế nào ạ? Cô giáo, lỡ chết đuối thì cô chịu trách nhiệm nhé?” Dạ Ngưng thập phần lo lắng đáp, Hồng Nương nghẹn họng, tức đến mặt mũi đỏ bừng, không nói hai lời liền xoay người lên bờ, cầm lấy di động trên ghế băng, gọi một cú đến học viện.

 

“Này này này, Dạ Ngưng là học sinh của ai? Tôi bảo cô ta bơi thì cô ta lại nói tôi âm mưu giết người cướp của!”

 

“…..” Không phải đâu….khóe mắt Dạ Ngưng hơi hơi co giật, kỹ thuật vu oan giá họa kiểu này thật sự là thành thạo a!

 

“Tôi quản không nổi cô, chờ giáo viên của cô đến mà xử lý!” Hồng Nương thở phì phì nhìn Dạ Ngưng.

 

Vừa nghĩ đến Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng có chút chột dạ, nhưng nghĩ lại lại thấy, dựa vào cái gì chứ? Dựa vào cái gì mà phải sợ cô ta? Không biết bơi chính là không biết bơi, chẳng nhẽ cô ta có thể giết mình?!

 

Không tới mười phút sau, Tiếu Vũ Hàm liền vội vàng chạy đến đây, ánh mắt hơi khiển trách liếc Dạ Ngưng một cái, Dạ Ngưng ngửa đầu, không thèm nhìn Tiếu Vũ Hàm. Hồng Nương không ngừng mở miệng oán giận đến đầy cả một rổ, Tiếu Vũ Hàm nhăn mày, nhìn về phía Dạ Ngưng.

 

Đôi chân thon dài hơi khép lại, tựa hồ thật sự có chút thẹn thùng, những người khác đều đi chân không, riêng cô bé đó lại một mình loẹt quoẹt dép lê, đầu tóc cũng vẫn như cũ, xõa tung, hoàn toàn không buộc lại như yêu cầu. Xương quai xanh lộ ra thực rõ ràng, bộ ngực tuy nhỏ nhưng nhìn cũng không tệ, từ ngoại hình mà xem thì chính là một tiểu mỹ nữ thẹn thùng, nhưng biểu tình trên mặt nhăn nhăn nhó nhó….

 

“Dạ Ngưng!” Tiếu Vũ Hàm kêu tên nàng, thanh âm ẩn ẩn tức giận. Dạ Ngưng thật sự là quá vô pháp vô thiên, dĩ nhiên ngay cả hoạt động của trường cũng không để trong lòng.

 

“Em thực sự không biết mà!” Dạ Ngưng ương ngạnh ồn ào, bộ dáng hoàn toàn đúng kiểu lợn chết không sợ nước sôi.

 

“Thật?” Tiếu Vũ hàm cũng không giống Hồng Nương tỏ vẻ không tin như vậy mà lại hỏi lại, ánh mắt nhìn nàng chằm chằm. Dạ Ngưng dùng sức gật đầu, vô cùng chân thành nhìn Tiếu Vũ Hàm.

 

Tiếu Vũ Hàm suy nghĩ một lát liền gật đầu: “Em xoay qua chỗ khác đi.” Tiếu Vũ Hàm nhàn nhạt nói.

 

Vẻ mặt Dạ Ngưng đầy cảnh giác: “Làm gì?”

 

“Em đứng bên hồ bơi, làm một động tác nhảy lấy đà để tôi nhìn xem em có thực sự không biết bơi không.” Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng nói, Dạ Ngưng vừa nghe thế, lập tức đi đến thành bể, hai chân dạng ra ngồi xổm xuống, uể oải làm một động tác, các bạn học bên cạnh cười rũ cả đám. Động tác kia của Dạ Ngưng, thật rất giống khi ngồi WC.

 

Tiếu Vũ Hàm nhìn chằm chằm Dạ Ngưng một hồi, gật gật đầu, giống như lầm bầm tự nhủ: “Có vẻ thực sự không biết…”

 

“Đương nhiên!” Dạ Ngưng đắc ý trả lời. Em sẽ không bơi, cô có thể làm gì em nào? Giả bộ có gì không được? Ngồi một lát, Dạ Ngưng nghĩ hẳn là không sai biệt lắm rồi, vậy sao còn không gọi mình đứng dậy? Vừa định quay đầu nhìn, chợt nghe thấy một trận kinh hô ở phía sau, ngay sau đó vùng eo đau đớn, không đợi nàng kịp phản ứng nhìn xem sao thì thân thể đã nghiêng một cái, “bùm” một phát rơi xuống nước….

 

Aaa…

 

Dạ Ngưng vung tay giãy dụa, mùi vị nước tẩy trắng bể bơi ập vào mặt, khiến nàng sặc đến nỗi ho khan, nước ở chung quanh cũng lập tức tràn tới. Ý niệm muốn sống khiến cho Dạ Ngưng không có thời gian nghĩ nhiều đến cái khác, vung cánh tay, đạp chân, ra sức hướng bờ bên kia mà bơi. Một đám nữ sinh trên bờ nhìn mà ngây người, ngay cả Hồng Nương cũng há to miệng nhìn Dạ Ngưng, như thế mà còn nói là không biết? Quả thực đơn giản cứ như thể là một quán quân thế giới thì có!

 

Dạ Ngưng bò lên bờ, quệt tay lau đi nước trên mặt, hai hốc mắt như bốc hỏa, căm tức nhìn Tiếu Vũ Hàm.

 

Mà Tiếu Vũ Hàm đứng ở bờ bên kia lại khẽ vuốt mái tóc dài, nhẹ nhàng cười với Dạ Ngưng, yêu kiều như đóa hoa lan, ánh mắt như làn thu ba khẽ chớp, nhưng vẫn một mực giữ vẻ đạm nhạt.

 

“Nhìn xem, vẫn biết đấy chứ.”

 

“…..”

 

Luồng hỏa diễm đã đè nén nín nhịn từ lâu, giờ bị những lời này châm ngòi, lập tức bùng nổ trong nháy mắt. Dạ Ngưng lại nhảy xuống nước, mãnh liệt đạp chân, lấy tốc độ của phi ngư mà thẳng tắp bơi về phía bờ bên kia.

 

“Tiếu Vũ Hàm!!!”

 

Lau đi nước trên mặt, Dạ Ngưng cắn răng nhìn Tiếu Vũ Hàm, cả người hoàn toàn bị vây trong trạng thái xù lông. Toàn bộ sinh viên đứng chung quanh đều kinh sợ, mà ngay cả miệng Hồng Nương cũng biến thành hình chữ O, cô dạy dỗ nhiều học sinh các giới như vậy mà còn chưa từng thấy có ai dám hô to gọi nhỏ giáo viên như thế…..

 

 

_Hết chương 10_

 

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Thật ra thì em rất trong sáng và được gắn thẻ , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

9 Responses to Thật ra thì em rất trong sáng – Chương 10

  1. kaitouji nói:

    Hô hô~~~~~ vote rồi nha….bonus thêm cái com luôn ^^
    Thật ra cũng ít khi com….nên ko biết nói gì =)) notify rằng mình đã vote thôi =)))))))
    vầy nha, yêu bạn Bách Linh nha ^^

    p/s: bạn fiofin bên trên……nhìn quen quen….có phải bạn ở trong t7vn ko nhỉ 😕

  2. fiofin nói:

    Hồi trước ta thường vào cm = FB nhưng thấy nàng uất ức ở chương 9 nên ta mới tạo tk mà vào vote với like :).
    Đừng uất nữa nha tiểu muội :X…

    • Bách Linh nói:

      ha ha, thực ra thì ta chỉ hơi buồn vì thấy sau Cung khuynh, các tác phẩm còn lại đều ko được để ý nhiều nên có chút nản thôi, cảm ơn nhé 😀

      • fiofin nói:

        HI sau này có nhiều bộ của Minh Dã cũng hay mà :).. Hiện giờ có Đoạt Cung ( đời con hay cháu của Cao Mộ Ca vẫn chưa ai edit 🙂 hảo hảo tâm ý thì nàng edit bộ này đi tình hình là nó đang gây sốt đấy ^^…

        • Bách Linh nói:

          ta còn chưa đọc nên ko biết hay dở tn, có điều ta ngán truyện cung đình rồi, với lại cố quá thành quá cố, 3 bộ còn lưng chừng giang dở kìa, nếu ôm thêm nữa thì quá tải mất ^^

        • fiofin nói:

          Haha ta mới đọc một chương mà tình hình cũng đợi dài dài mới đọc với lại thích đọc edit hơn QT = = đọc QT hại não quá. Cũng muốn edit nhưng ta còn đang nợ reader ship nhiều bộ chưa viết xong nên cũng không có ham :-s … đang bị ai oán T^T.

          Đại Thú Tân Nương chắc trong tầm sang năm nàng cũng hoàn rồi ^^… cũng muốn phụ giúp nàng edit lắm a, giờ này bên đó khuya rồi chưa ngủ sao?

        • Bách Linh nói:

          ừa, vậy nàng cứ cố viết cho xong cho thỏa lòng độc giả đi, truyện thì đợi dài dài đọc 1 thể, ta là chúa lười đọc =.=
          à, ta thuộc dạng cú đêm mà, cơ mà cũng ngủ bây giờ đây, g9 nhá :”>

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s