Thật ra thì em rất trong sáng – Chương 11

Tên gốc: 我很纯洁

Tác giả: Diệp Sáp – .

Thể loại: Bách hợp [GL], hiện đại, hài hước, oan gia, thuần khiết, HE.

Tình trạng bản raw: 99 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 11

Nói lời xin lỗi

 

“Tiếu Vũ Hàm, vì sao cô luôn nhắm vào tôi? Tôi đã làm chuyện vạn ác gì đến nỗi khiến cô phải dồn ép tôi như vậy? Hả?! Có phải cô nhìn tôi không vừa mắt đúng không? Thấy tôi chướng mắt thì việc gì mỗi ngày đều phải nhìn chằm chằm tôi làm cái gì?! Nếu cô không phải là giáo viên thì tôi đã sớm đạp cô xuống nước rồi!!!”

 

Dạ Ngưng cơ hồ dùng hết sức mà gào to, toàn bộ bể bơi lặng ngắt như tờ, vô số đôi mắt nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm lại nhìn chằm chằm Dạ Ngưng, ánh mắt dần dần lạnh như băng, một lát sau, lạnh lùng nói: “Dạ Ngưng, đây là để cho dịp kỷ niệm năm mươi năm ngày thành lập trường, tốt nhất nên biết bỏ qua thân phận của chính mình, làm chuyện em phải làm.”

 

Không nhiều lời thêm nữa, Tiếu Vũ Hàm xoay người đi ra ngoài. Dạ Ngưng nắm chặt tay nhìn bóng dáng cô, người phụ nữ này luôn là vậy, dù có hoàn toàn tức giận đi nữa thì cũng không bộc phát, nói cái gì cũng không thèm để ý, quả thực khiến người ta phát điên mà! Không đợi mọi người kịp phản ứng, cửa lại bị đẩy ra, Mạch Mạt vẻ mặt giận dữ hùng hổ tiến vào.

 

“Cô chính là Dạ Ngưng?”

 

“Phải.” Sắc mặt Dạ Ngưng không chút thay đổi đáp, nàng nhận ra Mạch Mạt, đó là giáo viên làm bên công tác Đảng, tuy rằng chưa từng tiếp xúc qua nhưng dù sao cũng có ấn tượng.

 

“Có chuyện gì?”

 

“Cô! Đi ra!” Mạch Mạt cực lực áp chế lửa giận trong lòng, cô sợ chính mình nhịn không được liền sẽ điên cuồng đập Dạ Ngưng một trận bẹp dí.

 

Cúi đầu, hai người một trước một sau đi ra sân thể dục. Dạ Ngưng hét một hồi, đến giờ huyệt Thái Dương còn có chút đau, mím môi nhìn Mạch Mạt, gần đây mình làm gì cũng thực không thuận lợi, như thế nào giáo viên khắp nơi đều tìm đến mình?

 

“Cô cho là mình phải chịu ủy khuất phải không?” Mạch Mạt xoay người, căm tức nhìn Dạ Ngưng. Dạ Ngưng biết cô ta đang nói tới Tiếu Vũ Hàm, liền cắn môi cúi đầu, không nói gì.

 

Hít sâu một hơi, Mạch Mạt nhìn Dạ Ngưng: “Nếu đổi lại là một giáo viên khác thì cô đã sớm bị kỷ luật rồi.”

 

Ngơ ngác, Dạ Ngưng ngẩng đầu lên, khó hiểu nhìn Mạch Mạt.

 

“Ngay ngày đầu đi học cô đã xem AV, cô có biết hiện tại trường chúng ta đang quản lí nghiêm ngặt tác phong học tập hay không? Sinh viên cả một lớp đều nhìn thấy, cô cho là sẽ không có người nào bàn tán, không có ai phản ứng à? Hiệu phó muốn bắt cô để lập uy, cô nghĩ là ai giúp cô giải quyết ổn thỏa chu toàn?”

 

“Là….cô Tiếu?”

 

Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Dạ Ngưng, Mạch Mạt lại càng tức khí: “Vũ Hàm bắt nạt cô khi nào? Hả?! Cô cẩn thận nghĩ lại xem, có chuyện nào không phải cô bắt đầu trước đâu? Cô giả quỷ ở phòng vệ sinh dọa người, trước không nói Vũ Hàm bị dọa thành cái dạng gì, chỉ riêng việc này rơi vào tai bao nhiêu giáo viên lãnh đạo, cô cho là trường chúng ta sẽ dễ dàng tha cho người giả quỷ này hay sao? Hiệu trưởng nghe xong đã tức giận đến mức nào cô biết không? Vũ Hàm đã từng nói nửa câu chưa? Còn có, cô để Đại Bảo mang hoa tặng Tiếu Vũ Hàm, cô từng nghĩ qua chưa, Vũ Hàm là giáo viên, là giáo sư, cô làm vậy, bảo thể diện của cô ấy phải vứt đi đâu đây? Sẽ có bao nhiêu lời đồn đãi lung tung truyền đến?!”

 

Những lời nói vốn dấu trong lòng được Mạch Mạt xả ra bằng hết, nếu không phải Tiếu Vũ Hàm ngăn cản thì cô đã sớm đi tìm Dạ Ngưng tính sổ rồi. Cô không hiểu được, vì sao ngoài miệng thì Tiếu Vũ Hàm nói muốn trả thù Dạ Ngưng, nhưng thực tế lại đều đi giúp giải quyết đống lộn xộn cô ta bày ra? Thế cho nên giờ Dạ Ngưng lại lớn gan đến nỗi ngay cả ngày kỉ niệm thành lập trường cũng không thèm để trong lòng. Dạ Ngưng không bị kỷ luật thì thấy cả người không được thoải mái chắc?

 

Biểu tình Dạ Ngưng có chút phát ngốc, sững sờ, ngẩn người nhìn Mạch Mạt, trong lòng lẫn trong đầu đều là những lời nói của cô.

 

Dạ Ngưng đã học ở đây bốn năm khoa chính quy, không thể nào không rõ về phong cách đối với vấn đề đạo đức và kỷ luật của trường, vẫn nghĩ nhiều chuyện xảy ra vậy mà không có người nào tìm đến, bất quá là do các vị lãnh đạo nể mặt mũi mình trước kia….Nhưng không hề nghĩ tới, Tiếu Vũ Hàm lại….

 

“Tự cô nghĩ lại mà xem! Còn có, trong đầu cô còn có chút ấn tượng nào không?!” Mạch Mạt nhìn Dạ Ngưng, ra vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, khẽ cắn môi chạy đi tìm Tiếu Vũ Hàm, bỏ lại Dạ Ngưng một mình đứng sững sờ tại chỗ.

 

Dạ Ngưng vẫn cho rằng Tiếu Vũ Hàm muốn hành hạ mình, cho nên mới chĩa mũi nhọn vào mình, về phần chuyện mà mình làm, cho tới nay vẫn gió êm sóng lặng lại đều cho rằng là do thầy hiệu trưởng chiếu cố….còn chưa từng nghĩ tới lại là Tiếu Vũ Hàm…..Nàng rất hiểu về tác phong kỉ luật của trường, nhưng Tiếu Vũ Hàm lại vì mình…

 

Ngực có chút chua xót, Dạ Ngưng chậm rãi cúi đầu, nhớ tới một tia bi thương trong mắt Tiếu Vũ Hàm vừa rồi, cảm giác hối hận tự trách hỗn loạn cuồn cuộn trào dâng.

 

***

 

“Vũ Hàm, rốt cuộc cậu nghĩ thế nào? Không phải nói muốn trả thù cô ta sao? Cậu định tính cái gì đây?” Mạch Mạt vẫn còn chưa tiêu hết tức khí, căm giận nhìn Tiếu Vũ Hàm.

 

Tiếu Vũ Hàm đang cúi đầu sửa sang lại văn kiện trên bàn, ngẩng đầu liếc Mạch Mạt một cái, thản nhiên nói: “Cô bé đó bất quá chỉ là tính tình trẻ con.”

 

“Tính trẻ con? Dám ở trước mặt của bao nhiêu người mà gọi thẳng tên cậu lại là tính trẻ con? Cậu có nghe thấy vừa rồi ở bên ngoài các giáo viên nói thế nào không? Nói cậu vì muốn lấy lòng sinh viên mà để người ta chỉ thẳng vào mũi mắng cũng không dám nói lại một câu!” Mạch Mạt có chút phẫn hận cùng đau lòng chất vấn. Đều nói xã hội như hồ nước sâu, nhưng kỳ thật thì tranh đấu trong trường học cũng rất gay gắt, chỉ có hơn chứ không kém. Tiếu Vũ Hàm còn trẻ tuổi như vậy mà đã lên chức phó giáo sư, bởi vì trường học vốn thiếu người, mà cô lại còn kiêm chức giáo viên lẫn giáo sư, cho nên đã sớm bị không ít người dị nghị rằng không biết có phải là do trong nhà có người….

 

Từ ngày khai giảng đến giờ, mới chỉ có vài ngày thôi mà Dạ Ngưng đã gây cho cô bao nhiêu rắc rối rồi?

 

“A, cũng không phải mới ngày đầu tiên.” Tiếu Vũ Hàm tự giễu cười, hơi cúi đầu xuống, những lời nhàn thoại như thế cô đã nghe nhiều rồi, lúc ban đầu cũng thương tâm khổ sở, nhưng lâu ngày, dần dần rồi cũng sẽ thành thói quen, cứ cố gắng dùng nụ cười đi hóa giải, sự thật thế nào thì tự trong lòng mỗi người sẽ hiểu, cô vẫn tin tưởng vững chắc những lời này.

 

Mạch Mạt nhìn Tiếu Vũ Hàm, không đau lòng không được: “Vũ Hàm, không phải bác đã tìm cho cậu một nơi công tác không tệ sao? Vì cái gì mà cậu vẫn cố tình muốn làm giáo sư? Một người làm hai chức vụ, còn phải chịu cơn tức giận của học sinh, sao cậu lại vẫn cứ không nghe người khác khuyên bảo như thế? Còn có, cho dù là làm giáo sư đi nữa thì cũng có nhiều trường đại học gửi thư mời như thế kia mà, sao cậu lại không chọn? Cần gì phải ở lại trường này.”

 

Tiếu Vũ Hàm trầm mặc, lời này cô đã nghe đến cả trăm ngàn lần rồi, tốt nghiệp tiến sĩ xong rồi ở lại làm giáo sư trong trường, chuyện này không chỉ có người thân trong nhà phản đối, mà ngay cả bạn bè cũng cực lực phản đối, nhưng cô đều vẫn cố chấp kiên trì, chưa bao giờ từng hối hận. Nhưng những lời hôm nay Dạ Ngưng nói….

 

Mạch Mạt nhìn chằm chằm Tiếu Vũ Hàm một hồi, do dự một lát, thử ướm hỏi: “Vũ Hàm, cậu nói thật với tôi đi, cậu khăng khăng muốn ở lại đây, có phải là có nguyên nhân gì không?”

 

“Tôi mệt rồi.” Tiếu Vũ Hàm nhàn nhạt nói xong, liền cất kỹ văn kiện đã xử lý đi, đứng dậy ra ngoài. Mạch Mạt nhìn thấy cô như vậy liền thở dài, lắc đầu rồi cũng theo ra ngoài.

 

Thời gian chờ thang máy, Mạch Mạt nhìn Tiếu Vũ Hàm mà ngây người, đã nhiều năm như vậy mà Tiếu Vũ Hàm vẫn không nói đến chuyện yêu đương, ngày thường giới thiệu ai với cô, cô cũng đều uyển chuyển từ chối. Hỏi nguyên nhân đều nói không thích hợp, nhưng chưa từng gặp qua, sao đã biết không hợp? Trừ phi trong lòng Tiếu Vũ Hàm đã có người….mà lại cố chấp ở lại trường không chịu đi, không phải là vì người kia đấy chứ? Rốt cuộc là ai? Trong số những người lưu lại trường giảng dạy, cũng đâu thấy ai xứng được với Vũ Hàm….

 

Mạch Mạt đang miên man suy nghĩ, thang máy đã đến, cửa chậm rãi mở ra, nhìn thấy một người hấp tấp vội vàng lao ra từ thang máy, có chút ngẩn người.

 

Dạ Ngưng?

 

Hẳn là vừa thay quần áo, bộ đồ đơn giản màu xanh nhạt, phía trên không cài nút, mái tóc xõa sau lưng có chút ẩm ướt, khi nhìn thấy hai người cũng ngẩn người, trên mặt cũng xuất hiện một tia không được tự nhiên, vụng trộm nhìn Tiếu Vũ Hàm.

 

Mạch Mạt cũng đồng dạng quay đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, gương mặt tinh xảo lạnh nhạt không tỏ vẻ gì, trực tiếp không thèm nhìn Dạ Ngưng, đi vào thang máy.

 

“Cô Tiếu….” Dạ Ngưng nhẹ nhàng kêu một tiếng, có chút sốt ruột, một bàn tay chống lên thang máy. Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn Dạ Ngưng.

 

“Cô Tiếu, em có chuyện muốn nói….” Gò má Dạ Ngưng phiếm hồng, chưa bao giờ lại nhăn nhó khổ sở như vậy.

 

“Tôi tan làm rồi, có chuyện gì thì để mai nói.” Liếc cũng không thèm liếc Dạ Ngưng một cái, Tiếu Vũ Hàm lạnh nhạt nói.

 

“Năm phút, chỉ năm phút thôi.” Thanh âm Dạ Ngưng hơi có chút khẩn cầu, vẻ mặt Mạch Mạt đầy khinh bỉ nhìn nhìn, giờ cô thấy thật phục Dạ Ngưng, hỗn đến mức so với ai khác cũng đều hỗn hơn, nhưng đến khi giả bộ đáng thương, lại thật đúng là so với tiểu bạch thỏ dường như còn khiến người ta không đành lòng hơn.

 

Quả nhiên, Tiếu Vũ Hàm lại động lòng trắc ẩn, thở dài, bước ra khỏi thang máy.

 

“Mạch Mạt, cậu về trước đi.”

 

“Ừ.” Mạch Mạt đã sớm đoán được sẽ là như thế mà, liền gật đầu đáp ứng, trong lòng cũng có chút thoải mái. Xem bộ dáng Dạ Ngưng như vậy, hẳn là đến nhận lỗi, cuối cùng cũng còn có chút nhân tính.

 

Tiếu Vũ Hàm khoanh tay, đứng chính giữa sảnh, nhìn Dạ Ngưng.

 

Dạ Ngưng bị cô nhìn, cả người có chút co quắp, chậm rãi cúi đầu, cắn cắn môi, nói nhỏ: “Cô tiếu, em xin lỗi….”

 

Đây là lời xuất phát từ trong lòng nàng, tuy Dạ Ngưng rất hỗn, nhưng cũng biết tri ân báo đáp, huống hồ Mạch Mạt nói rất đúng, là nàng suy nghĩ không kĩ, ý tưởng trong đầu nàng cũng chỉ có một….Nhưng mà giáo viên cùng học sinh, chung quy cũng có sự khác biệt. Nàng làm ra những sự tình này, vốn cũng không có ác ý, chỉ muốn đả kích Tiếu Vũ Hàm một chút, cũng không nghĩ đến….

 

Tiếu Vũ Hàm nhìn bộ dáng biết vâng lời của Dạ Ngưng, trong lòng vừa tức vừa buồn cười. Không phải buổi sáng rất thái độ sao? Thế nào mà giờ lại như thể thay đổi thành người khác vậy? Cô bực mình Dạ Ngưng, không phải bởi vì Dạ Ngưng chống đối mình, mà là vì Dạ Ngưng lặp đi lặp lại nhiều lần không thèm để ý đến kỷ luật của trường, giờ thì còn có cô chống đỡ, nhưng nếu Dạ Ngưng vẫn cứ tiếp tục hoành hành như thế, sớm hay muộn cũng gặp rắc rối. Đọc sách nhiều năm như vậy, nếu chỉ vì nóng giận nhất thời mà uổng phí hết mọi công sức, đến lúc đó thì sợ là muốn khóc cũng không có chỗ để mà khóc.

 

“Thực xin lỗi, cô Tiếu, em sai rồi.” Hít sâu một hơi, Dạ Ngưng cố lấy dũng khí ngẩng đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm.

 

Tiếu Vũ Hàm nhếch môi, gật đầu: “Ồ, sai ở đâu nhỉ?”

 

…..

 

Dạ Ngưng cảm giác mình như quả khí cầu bị xì hơi, Tiếu Vũ Hàm chỉ động tay một chút liền đâm thủng. Nàng cúi đầu, mím môi nói nhỏ: “Dù sao thì cũng là sai rồi, muốn đánh muốn phạt gì thì tùy cô, lần này em không phản đối.”

 

Vẻ mặt vẫn một mực lạnh như băng rốt cục cũng có ý cười, Tiếu Vũ Hàm nhẹ nhàng gật đầu, cười nhìn Dạ Ngưng: “Thật sao?”

 

“…..” Dạ Ngưng nghẹn họng, cái người này làm sao vậy? Mình chỉ khách sáo một phen thôi, chẳng lẽ cô ta thật sự muốn đánh muốn phạt mình?

 

“Ai, đánh hay phạt thì thật ra không cần thiết. Như vậy đi, nhìn vào biểu hiện thành tâm xin lỗi của em thế này, vừa lúc tôi có một việc khá bận rộn, em có thể giúp.” Tiếu Vũ Hàm nhàn nhạt nói, Dạ Ngưng nhìn nụ cười giảo hoạt quen thuộc kia, khẽ rùng mình một cái.

 

“Chuyện gì ạ?”

 

“Trường chúng ta đã lên kế hoạch cho một buổi khiêu vũ, tôi nhớ rõ lúc còn ở khoa chính quy hình như em còn tự xưng mình là ‘vũ vương’, giờ thật đúng lúc, em giúp tôi việc này đi.”

 

“Khiêu vũ?” Dạ Ngưng ngây người, nhìn nhìn Tiếu Vũ Hàm, thật cẩn thận hỏi: “Em hợp tác với ai?”

 

Tiếu Vũ Hàm gật đầu, dịu dàng cười với Dạ Ngưng: “Đương nhiên là tôi.”

 

“…..”

 

 

_Hết chương 11_

 

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Thật ra thì em rất trong sáng và được gắn thẻ , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

15 Responses to Thật ra thì em rất trong sáng – Chương 11

  1. “Đương nhiên là tôi”~bá đạo thật.
    Khiêu vũ? Lãng mạn a~biết đâu sẽ có 1 màn liếc mắt đưa tình, đụng chạm j đó í chứ :’>

    Truyện hay quá, cảm ơn bạn rất nhiều 😀

  2. Truyện càng lúc càng hay, nàng edit chuẩn miễn chình đó Bách Linh. cố lên nhé và gửi ngàn cái cám ơn đến nàng ^^

  3. rukia1229 nói:

    mình thường không bao giờ đọc mấy thể loại này
    nhưng tự nhiên tình cờ thấy bộ này đâm ra ghiền ý @@
    chỗ vote ở đâu vậy bạn 😀
    mình mới tạo acc nên ko biết xài :p
    hóng chương mới nhe ^^
    post nhanh mình chờ 😡

  4. Saitou Sei nói:

    Chap này tự nhiên sâu lắng quá 😦 đến đoạn cuối lại *có vẻ* ‘nguy hiểm’ trở lại rồi xD

    Mình thích cô Tiếu quả ko có sai mà :X đọc mà cứ hình dung cô Tiếu có phong thái giống như Quistis Trepe của Final Fantasy VIII vậy :3

  5. ahjuma nói:

    iu BL nhiều a…bias bộ này nha nàng 😡 ..

  6. fiofin nói:

    😦 truyện này hay đọc thích mà mỗi tháng nàng cho ra vài chap T^T muốn đợi hoàn mới đọc nhưng lỡ vô hố rồi nên đành chịu hikhik

    • Bách Linh nói:

      chịu khó đi a, coi như 1 tháng 4, 5 chap thì 3 bộ cũng ~ 15, 16 chap rồi, ta cũng ngắc ngoải oải lắm đây :SS

      • fiofin nói:

        ^^ hihi uhm. Biết mà 😀 nói chung học tập là chính ráng học hành đàng hoàng là tốt =)) khi nào có về VN nếu có time thì gặp gỡ ta với SangHy đi phóng túng 1 phen hỹ ;))

  7. tyn1210 nói:

    temmmm 😡 iu BL

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s