Đại Thú Tân Nương – Chương 76

Tên gốc: 代娶新娘

Tác giả: Lạc Khuynh – 洛倾.

Thể loại: Bách hợp [GL], cổ trang, HE.

Tình trạng bản raw: 96 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 76

Chạm trán

 

Trong vườn xuân sắc rực rỡ, cảnh trí thật khiến người ta thấy thoải mái, giữa vườn người người cười đùa vui vẻ cũng là một mảnh hài hòa.

 

Nguyên bản Từ Liễu Thanh muốn thừa cơ hội hiếm có Lí Cốc Lan đến Lăng phủ mà đem chuyện của Dương Mạc Tuyền cùng Lăng Tử Nhan ra nói cho nàng, việc này tuy rằng người bình thường khó có thể chấp nhận, nhưng tấm lòng mẫu thân trong thiên hạ này, chỉ cần nữ nhi mình hạnh phúc thì cái gì cũng đều tốt cả, mà trọng yếu là, với việc này còn cần Lí Cốc Lan nhúng tay vào. Khuyên can nhi tử nhịn đau bỏ qua thứ mà mình yêu thích cũng là một phương diện nữa, nàng cũng không quên trong nhà còn có một đại đương gia.

 

Tuy rằng bình thường trong nhà mặc kệ là việc lớn hay việc nhỏ gì, Lăng Viễn Kiếm đều nghe lời Từ Liễu Thanh, nhưng điều kiện tiên quyết là không thể chạm vào giới tuyến trong đáy lòng hắn, tựa như lúc trước hôn sự của Lăng Tử Hạo cùng Dương Mạc Tuyền vậy, nàng có thế nào cũng đều khuyên ngăn không được. Hôm nay cũng vậy, nếu nàng nói cho lão gia biết nữ nhi hắn ở cùng con dâu hắn thì tốt hơn, sợ là có thể khiến hắn phẫn nộ đến thổ ra một ngụm máu tươi, mong hắn đồng ý thì lại càng hy vọng xa vời.

 

Nhưng nếu việc này là từ Lí Cốc Lan nói cho Lăng Viễn Kiếm, vậy kết quả sẽ khác. Lăng Viễn Kiếm cả đời anh hùng hảo hán, duy nhất cảm thấy thua thiệt chính là mẫu nữ Dương gia. Tuy nói hắn đã muốn hết lòng tuân thủ hứa hẹn đối với Dương Vệ Quân, làm cho nhi tử mình cưới nữ nhi Dương gia, làm cho nữ hài tử của một gia đình thường dân bay vút lên thành phượng hoàng. Dương Mạc Tuyền gả lại đây, hiện tại là Quận Vương phi, tương lai là Lăng Vương phi, ở trong mắt người ngoài xem ra là đã sớm báo đáp ân cứu mạng, nhưng điều khiến Lăng Viễn Kiếm áy náy là, đã khiến cho thê tử trẻ tuổi của Dương Vệ Quận phải thủ tiết cả đời, làm cho hài tử mới sinh ra không có phụ thân, đây là việc mà vô luận thế nào hắn đều không bồi thường được. Đáng tiếc đã nhiều năm qua như vậy, Lí Cốc Lan đối với Lăng gia bọn họ không có bất kì yêu cầu nào, cho dù là một chút ngân lượng để trang trải cho cuộc sống của mẫu nữ các nàng cũng đều không có, ngược lại đưa đến cho các nàng thứ gì, còn đều bị trả về. Đây vẫn là chỗ khúc mắc trong lòng Lăng Viễn Kiếm, cho nên nếu việc này là từ miệng Lí Cốc Lan thỉnh cầu Lăng Viễn Kiếm, cho dù trong lòng hắn không muốn, sợ là cũng không tiện cự tuyệt.

 

Một câu của Lí Cốc Lan còn có ích hơn một trăm lí do của nàng, sao có thể không thỉnh nàng hỗ trợ đây? Huống chi Dương Mạc Tuyền vốn chính là nữ nhi của nàng, không đáp ứng cũng không được.

 

Đáng tiếc là, ba người đi vào hoa viên, còn chưa kịp mở miệng nói đã đụng ngay Lăng Tử Hạo cùng Vân La với cái bụng lớn. Từ Liễu Thanh vừa thấy sắc mặt bọn họ liền hiểu được dụng ý của hai người kia. Vân La cười tươi sáng lạn, một bộ không hề có tâm cơ, Lăng Tử Hạo thì lại cười có phần miễn cưỡng. Hôm qua Lăng Tử Hạo không lại đây bái kiến trượng mẫu, hơn phân nửa khẳng định là do Vân La giở trò quỷ. Tuy nói Lăng Tử Hạo ở Quan Âm Tự phẫn nộ mà trở về, có ghi hận Dương Mạc Tuyền, nhưng còn không đến nỗi ngay cả điểm cấp bậc lễ nghĩa ấy cũng đều không hiểu, hẳn là Vân La tìm cớ bám giữ hắn, cho nên hắn mới không thể tới.

 

Lăng Tử Hạo nhìn thấy Dương Mạc Tuyền kéo theo một phụ nhân xa lạ, tuy rằng nhìn qua đã nhiều tuổi, nhưng vẫn có thể nhìn được bộ dáng của Dương Mạc Tuyền cùng nàng rất giống, hơn nữa hôm qua Lạc Nhạn còn lại đây thỉnh hắn đi qua, không cần đoán cũng biết người này là ai, liền vội vàng tiến lên, thở dài, cung kính hô một tiếng: “Nhạc mẫu.”

 

Dương Mạc Tuyền khó có được một lần vô cùng thân thiết nắm tay Lăng Tử Hạo, giới thiệu với Lí Cốc Lan: “Nương, chàng chính là phu quân của con, Tử Hạo.”

 

Mặc dù đây là lần đầu tiên Lí Cốc Lan gặp được người con rể này, nhưng ức khí cũng đã nén không ít. Lăng Tử Hạo chẳng những cưới tiểu thiếp, đến bây giờ còn cùng nữ nhi là đôi phu thê hữu danh vô thực, còn người bụng to đứng phía sau kia hẳn chính là một người thiếp khác. Người trẻ tuổi rốt cuộc là người trẻ tuổi, mặc dù đã cố gắng thu hồi phong mang, nhưng cỗ khí tức kiêu căng vẫn không tự chủ được mà toát ra, nữ nhi tính tình ôn hòa sợ là phải nếm qua không ít lần ngậm bồ hòn làm ngọt trước mặt nữ nhân kia đi? Chính là có một điều nàng không hiểu rõ, nữ nhi cùng con rể trông thân mật như thế, bộ dáng nào có nửa phần có vẻ hiềm khích? Chẳng lẽ nữ nhi của nàng thực sự rộng lượng như thế? Không thể phủ nhận, con rể này trông thật tuấn tú lịch sự, nữ nhi cùng hắn đứng cạnh nhau quả thực xứng đôi, lúc thỉnh an cũng nho nhã lễ độ, không hổ là hài tử đại hộ nhân gia. Trên mặt bất động thanh sắc, gật gật đầu với Lăng Tử Hạo, xem như ứng thừa.

 

Thái độ cùng hành động khác thường này của Dương Mạc Tuyền, Từ Liễu Thanh tự nhiên biết là tại sao, Lăng Tử Hạo cùng Vân La lại có suy nghĩ khác nhau.

 

Lăng Tử Hạo đầu tiên là lắp bắp kinh hãi, Dương Mạc Tuyền đã bao giờ đối xử với hắn như thế? Lập tức nghĩ tới đoạn đối thoại đêm đó giữa nàng và Từ Liễu Thanh, lập tức ngầm sinh tức giận. Dương Mạc Tuyền đúng là loại người giỏi về tâm kế, vì muốn “vãn hồi” tâm của hắn, đầu tiên là muốn hắn cùng đi Quan Âm Tự cầu tử, bây giờ còn mời mẫu thân của nàng đến, trước mặt nương, tùy ý lấy lòng hắn, có thể nói là rất thận trọng, nhọc lòng. Quả nhiên là “tri nhân tri diện bất tri tâm”, nguyên lai bộ dáng trong trẻo nhưng lạnh lùng khiêm tốn đều là giả vờ. Nghĩ vậy, trong lòng hừ lạnh, nếu ngươi cũng giống như bình thường, ta còn có thể kính ngươi ba phần, như thế này lại sẽ chỉ làm ta càng thêm xem thường ngươi, lại không tiện ở trước mặt Lí Cốc Lan mà hất tay nàng, chỉ có thể nhíu mi chịu đựng.

 

Vân La không biết biến cố ở Quan Âm Tự, chỉ nghĩ không biết xảy ra chuyện gì mà giờ Dương Mạc Tuyền lại quyết tâm muốn cướp lại trượng phu, “tiên phát chế nhân, hậu phát nhân chế”*, nàng đã chậm một bước, không thể đợi thêm nữa, trên mặt lại tỏ vẻ khách khách khí khí, đem nương của Dương Mạc Tuyền coi như nương của mình, vừa cười vừa nói.

(*ra quân trước thì chế ngự được địch, ra quân sau thì bị địch chế ngự)

 

Lăng Tử Nhan làm xong xuôi chuyện của mình liền chạy tới hoa viên, nhìn thấy lại chính là cảnh tượng hòa thuận vui vẻ này, lập tức hoa mắt choáng váng, đôi bàn tay nắm chặt kia, khiến lòng nàng đau đớn. Tuyền nhi mới cùng nàng ôn tồn tối hôm qua, thế nhưng hôm nay lại cùng người khác thân mật cùng một chỗ, tuy rằng người khác này là ca ca của nàng, là trượng phu danh chính ngôn thuận của Tuyền nhi, nhưng mà sao có thể? Cho dù là giả bộ cho mẫu thân của Tuyền nhi xem, cũng không thể!

 

Dương Mạc Tuyền dựa vào trực giác ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lăng Tử Nhan vẻ mặt không tốt đứng cách đó không xa, chạm phải ánh mắt nàng, nhãn thần bi thương kia đâm vào lòng nàng, khiến trái tim bỗng dưng tê rần, muốn rút về bàn tay đang nắm tay Lăng Tử hạo, lại nhịn xuống, còn hướng Lăng Tử Nhan ngoắc ngoắc: “Nhan nhi, đứng ở đó làm gì? Mau tới đây a!”

 

Từ Liễu Thanh quay đầu lại, thế này mới nhìn thấy Lăng Tử Nhan, trong lòng âm thầm kêu khổ, nữ nhi lỗ mãng này của nàng, cũng đừng nên thất thố mà phá hỏng việc đi.

 

Tuy rằng Lăng Tử Nhan đã muốn vỡ nát cả bình dấm chua, rất muốn hành động theo cảm tính chạy tới đem Dương Mạc Tuyền cướp lại vào lòng mình, nhưng rốt cuộc nhịn xuống, không ngừng tự nhủ, Tuyền nhi làm vậy khẳng định là có lý do, hơn nữa nương đã đáp ứng sẽ giúp nàng, không có khả năng không nhìn ra dụng ý của Tuyền nhi. Nhịn xuống, nhất định phải nhịn xuống, hít một hơi thật sâu, cưỡng chế ghen tuông trong lòng, cười đi qua, cố ý không nhìn Dương Mạc Tuyền cùng Lăng Tử Hạo, sợ sau khi nhìn sẽ tức giận mà thất lễ, chỉ nhu thuận đứng bên cạnh Từ Liễu Thanh.

 

Từ Liễu Thanh nắm tay Lăng Tử Nhan, phát hiện ra trong lòng bàn tay nàng tất cả đều là mồ hôi, còn hơi hơi run rẩy, biết nàng nhẫn nại thực sự vất vả, chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ tay nàng, cười nói với Lí Cốc Lan: “Lại nói tiếp, ta thật muốn cảm tạ bà thông gia, bà thông gia biết cách dạy dỗ nữ nhi, dạy Mạc Tuyền vừa có tri thức lại hiểu lễ nghĩa, từ khi Mạc Tuyền gả đến Lăng gia chúng ta, nữ nhi điêu ngoa bốc đồng này của ta, mỗi ngày đều kề cận đại tẩu. Không nghĩ tới đi theo Mạc Tuyền, thật đúng là tiến bộ không ít, ta xem mà thấy thật sự vui mừng.

 

Lí Cốc Lan nói: “Vương phi khách khí rồi.” Lại nghĩ tới chuyện sáng sớm, làm bộ lơ đãng cười nói: “Quạn hệ giữa các nàng thật đúng là sâu đậm, những tháng ngày dài lâu của Mạc Tuyền, nếu không có Quận Chúa thường xuyên bồi tiếp thì còn không biết Mạc Tuyền sẽ nhàm chán đến mức nào đâu!”

 

Lời này nói ra kỳ thật là Lí Cốc Lan mượn cơ hội châm chọc Lăng Tử Hạo, châm chọc hắn còn không đối tốt với Mạc Tuyền bằng muội muội hắn. Lăng Tử Hạo cùng Vân La tự nhiên đều nghe ra ý tứ trong đó, Từ Liễu Thanh nghe lại muốn cười, nếu Lí Cốc Lan mà biết chân tướng mỗi ngày các nàng đều dính vào nhau, không biết còn có thể nói những lời này không.

 

Lăng Tử Hạo lại nghẹn khuất, không phải hắn không muốn, mà là trước kia Dương Mạc Tuyền luôn tỏ vẻ cự nhân ngoài ngàn dặm, hắn dùng cứng hay mềm đều không gần được nàng, hiện tại biết chẳng những trong lòng nàng có người khác, mà còn thất thân cho kẻ đó, hắn sao còn có thể muốn đi? Nhưng những lời này lại cố tình không thể nói ra, con người quan trọng mặt mũi, cây cối cần lớp vỏ, bị đội nón xanh, chẳng lẽ còn phải chiếu cáo cho cả thiên hạ biết? Trái lại giờ lại bị mẫu thân Dương Mạc Tuyền châm chọc, sao có thể không phát sầu.

 

Từ Liễu Thanh nhìn nhi tử đỏ mặt, biết trong lòng hắn khổ sở, chỉ có thể thở dài trong lòng.

 

Vân La cười nói tiếp: “Đại nương có điều không biết rồi, tiểu cô này của ta, thực rất bất công a, chỉ biết đối tốt với muội muội, ta cũng là đại tẩu của nàng, nhưng cho tới giờ cũng chưa thấy nàng thân cận với ta. Cái này cũng thôi đi, vì lợi ích của nàng, ta còn thỉnh riêng phụ thân hỗ trợ, giúp Nhan nhi tuyển một Trạng Nguyên làm vị hôn phu!”

 

Rõ ràng văn võ Trạng Nguyên là do Lăng Tử Nhan ở trước mặt Thái Hậu yêu cầu, giờ Vân La nói thế, ngược lại giống như tất cả đều là công lao của nàng vậy. Lăng Tử Nhan trong lòng không cho là đúng, chỉ ngượng ngùng cười cười, không trả lời.

 

Từ Liễu Thanh sao có thể không nghe ra ý tứ trong đó, lời Vân La nói cùng lúc vừa chuyển dời đề tài trong lời Lí Cốc Lan, đem ý trách cứ Lăng Tử Hạo không tới chỗ Dương Mạc Tuyền kia, cố ý xuyên tạc thành Lăng Tử Nhan thân cận Dương Mạc Tuyền mà không thân cận nàng, về phương diện đem Bát Vương gia ra bàn, là biểu hiện ra thế lực nhà thân mẫu của nàng, tiến tới biểu hiện địa vị của mình ở Lăng gia, bằng cách ở trước mặt Lí Cốc Lan mà gọi Dương Mạc Tuyền là muội muội, mục đích thực quá rõ ràng. Bất quá thấy nàng vì nhi tử mình mà giải vây, nên cũng không tiếp lời.

 

Quả nhiên sắc mặt Lí Cốc Lan thay đổi, hôm qua nghe Lăng Viễn Kiếm nói, thê thiếp này của Lăng Tử Hạo cùng Dương Mạc Tuyền là bình thê, đã cảm thấy nữ nhi bị bạc đãi, hiện tại lại còn nghe nàng gọi Mạc Tuyền là muội muội, danh phận đúng là cao hơn Mạc Tuyền, phụ thân nàng lại là đương kim Bát Vương gia, trong bụng còn hoài thai cốt nhục Lăng gia, mặc kệ la nam hay nữ, ở Lăng gia đều chiếm hết ưu thế. Nữ nhi a nữ nhi, nguyên lai những ngày tháng con ở Lăng gia lại như thế này!

 

Vân La còn muốn nói nữa, liền thấy Lâm Phong vội vàng chạy tới.

 

Lâm Phong thở gấp nói; “Phu nhân, Bát Vương gia dùng bồ câu đưa tin cho lão gia, nói đã đến ba mươi dặm ngoài thành Tô Châu, lão gia bảo thiếu gia dẫn người qua nghênh đón.”

 

Vân La vui vẻ nói: “Thật sự là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, cha ta đến đây!” Vội vàng lôi kéo ống tay áo Lăng Tử Hạo, nói; “Ta cùng đi với chàng.”

 

Từ Liễu Thanh vội vàng ngắt lời nàng: “Ngươi trong người có thai, sao có thể chạy lung tung được? Để cho Hạo nhi đi là được rồi, chờ Bát Vương gia đến Lăng phủ, phụ tử các ngươi tái kiến cũng không muộn.”

 

“Cũng được.” Vân La đáp ứng rồi, còn vuốt ve bụng, cười nói: “Bảo bối, ngoại công đến đây, cao hứng không?”

 

Đồng dạng là thông gia, đãi ngộ đúng là cách biệt một trời một vực, cho dù Lí Cốc Lan không suy nghĩ nhiều lắm, nhưng Từ Liễu Thanh đã âm thầm cảm thán, sợ là Bát Vương gia đến đây, Vân La càng thêm vô pháp vô thiên, không coi ai ra gì, cũng không nên làm cho người ta khó kham nổi mới tốt.

 

_Hết chương 76_

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Đại Thú Tân Nương và được gắn thẻ , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

One Response to Đại Thú Tân Nương – Chương 76

  1. revennguyen nói:

    Muốn xúc con Vân La về thành quá = =’

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s