Đại Thú Tân Nương – Chương 79

Tên gốc: 代娶新娘

Tác giả: Lạc Khuynh – 洛倾.

Thể loại: Bách hợp [GL], cổ trang, HE.

Tình trạng bản raw: 96 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 79

Âm mưu của Trương Hằng

Dương Mạc Tuyền vốn định tìm Tử Y trò chuyện, sao biết gõ cửa mãi mà không thấy ai trả lời, Tử Y không có trong phòng. Ngẫm lại suốt những ngày qua, nàng vẫn mải lo nghĩ về chuyện của mình mà bỏ mặc Tử Y, trong lòng liền có chút áy náy. Dạo qua vườn một vòng, vẫn không thấy Tử Y, rất có khả năng là đã xuất phủ, đành phải đi tới chỗ nương xem sao. Sáng sớm nay nương cùng mẹ chồng nàng nói chuyện một mình, theo lý mà xét thì hẳn là đã đem chuyện của nàng cùng Nhan nhi nói ra, không biết nương có thái độ gì? Mặc kệ mẫu thân có đồng ý hay không, nàng cũng sẽ không thay đổi tâm ý với Nhan nhi, nhưng thực sự vẫn hy vọng có thể được nương chúc phúc.

 

Còn Tử Y mà Dương Mạc Tuyền tìm khắp nơi cũng không thấy, quả thật đúng là xuất phủ, hơn nữa người đồng hành lại chính là người ở gian phía Tây Lăng phủ, Trương Hằng.

 

Tử Y xoay xoay chén rượu, nhướn mày, nhìn người trước mặt, cũng giống y như khi mới gặp, nhã nhặn nho nhã, trầm ổn nội liễm, đáng tiếc vẻ này chỉ là nhất thời, lúc khác lại ngược lại. Trong lòng không có tình cảm, đương nhiên sẽ không thấy vừa mắt, liền cười nói: “Không biết Trương công tử đột nhiên ước hẹn ta ra đây là có việc gì?”

 

Trương Hằng cũng đánh giá nàng, nếu bỏ qua ánh hào quang không đẹp đẽ gì của quá khứ thì không thể phủ nhận Tử Y quả thật là một tiểu mỹ nhân làm cho người ta ái mộ ngay khi vừa gặp, giơ tay nhấc chân đều toát lên khí chất, vẻ uể oải lại toát lên nét kiều mỵ, sợ là chẳng cần nàng liếc mắt một cái thì hồn phách cũng đều đã bị câu đi, nàng căn bản chính là khắc tinh của nam nhân, chỉ tiếc…Trong mắt Trương Hằng không một tia gợn sóng, từ từ mở miệng: “Uyển nhi, về sau nàng có tính toán gì không?”

 

Tử Y bật cười khanh khách, như thể nghe được một chuyện đáng cười: “Hẹn ta ra đây, chỉ để nói những lời này? Xin hỏi ta là gì của ngươi? Trương công tử?”

 

Trương Hằng nói: “Tuy rằng chúng ta không thể thành phu thê, nhưng ta cũng không nhẫn tâm nhìn nàng, một nữ tử đơn độc không nơi nương tựa như thế.”

 

“Phải không?” Tử Y chống cánh tay lên bàn, đứng lên, đi đến trước mặt Trương Hằng, dưới chân không cẩn thận trượt, cả người ngã vào lòng Trương Hằng, thân mình mềm mại như linh xà quấn lấy người Trương Hằng, cánh tay ôm lấy cổ hắn, đem chén rượu đưa tới miệng hắn, trên miệng chén còn in dấu son: “Nếu luyến tiếc ta, vì sao lúc trước còn đuổi ta đi?”

 

Trương Hằng không trả lời, há miệng đem rượu còn sót lại trong chén uống cạn.

 

Tử Y cũng không truy vấn, trên mặt gợi lên một nụ cười, nét cười lộ vẻ mị hoặc, như yêu tinh, khẽ thổi một hơi lên cổ hắn, hỏi: “Ta có đẹp không?”

 

Trương Hằng nhìn nàng một hồi lâu, mới gật đầu: “Đẹp.”

 

“Ngươi thật sự nghĩ như vậy? Ta không tin.” Tử Y tươi cười lại nhiều thêm vài phần tà khí, đôi môi đỏ mọng như ngọn lửa hôn lấy Trương Hằng, một bàn tay lại lướt dọc theo thắt lưng hắn, chạm đến khối giữa hai chân, ghé sát vào tai hắn nhẹ nhàng nói.

 

Mặt Trương Hằng lập tức tím tái cả lại, phẫn nộ đẩy Tử Y ra, cầm lấy bầu rượu trên bàn rót vào miệng, rượu uống được chỉ có một nửa, đại bộ phận thì chảy cả lên vạt áo, đến khi đổ không ra một giọt, Trương Hằng mới đem bầu rượu nện lên bàn, đập một cái liền vỡ nát, hai mắt đỏ bừng, thế nào còn có vẻ tư văn nhã nhặn?

 

Tử Y sửa sang lại y sam cho Trương Hằng, rồi lại một lần nữa ngồi xuống phía đối diện, khóe miệng cong lên thành nụ cười, nhàn nhã nói: “Làm gì mà phải tức giận? Dù sao việc này cũng chỉ có ngươi biết, ta biết.”

 

Trương Hằng cả giận nói: “Trong lòng ngươi đã biết, cần gì phải lặp đi lặp lại nhiều lần làm nhục ta?”

 

“Ta làm nhục ngươi?” Rốt cục Tử Y thu lại nụ cười, lạnh mặt nói: “Ngươi đã quên mất là ai không màng quỳ gối trước mặt ngươi, thề chưa từng làm điều gì, còn là ai nhẫn tâm đem ta một lần nữa đẩy vào hố lửa? Ta mệnh tốt, gặp được tỷ tỷ nên mới chạy thoát khỏi cái nhà lao đó, nhưng cố tình oan gia ngõ hẹp, lại làm cho ta gặp lại ngươi. Ta thật sự rất ngạc nhiên, ngươi đã như vậy, còn muốn làm cái gì đây?”

 

Dưới ánh mắt sắc bén của nàng, Trương Hằng suy sụp ngồi xuống, cũng không nhìn Tử Y, chỉ trầm thấp thanh âm nói: “Kỳ thật ta cũng không biết, chỉ là ta không cam lòng! Ta cùng Mạc Tuyền là bạn thanh mai trúc mã, lần đầu tiên nhìn thấy nàng liền cứ nghĩ nàng là thần tiên, cho nên nguyện vọng từ nhỏ đến lớn chính là có thể thú Mạc Tuyền làm thê tử, chỉ cần có thể lấy được Mạc Tuyền, cuộc đời này là đủ rồi. Đáng tiếc trời không thỏa lòng người ước nguyện, Mạc Tuyền thế nhưng lại có hôn ước với Lăng Tử Hạo. Nhìn người mình thương yêu đi lên kiệu hoa của kẻ khác, đã muốn đau triệt tâm can rồi, sao biết…sao biết…” Trương Hằng lặp lại “sao biết” đến hai lần rồi mà cũng chưa nói tiếp nổi, trên mặt lộ vẻ bi phẫn.

 

Tử Y rót một chén trà đưa cho hắn: “Uống miếng nước đi.”

 

Trương Hằng đón lấy, yên lặng uống xong, mới lại nói: “Sao biết Lăng Tử Nhan lại nhẫn tâm thế, ta bất quá nhất thời xúc động mà ngăn cản kiệu hoa, ả liền…hạ thủ độc ác đến vậy. Nguyên bản còn tưởng rằng nàng là Lăng Tử Hạo, không ngờ một nữ nhân lại có tâm địa ngoan độc thế. Nếu không phải ả ra lệnh cho hạ nhân một gậy lại một gậy đánh ta, như thế nào ta lại…”

 

Tử Y có chút hiểu ra gật gật đầu: “Nguyên lai là Quận chúa đả thương ngươi, có lẽ nàng cũng chỉ vô tâm thôi. Tuy rằng ta thấy nàng tựa hồ hấp tấp lỗ mãng, nhưng như ngươi đã nói vậy, một nữ nhân sao có thể có lòng độc ác thế được?”

 

Trương Hằng cắn răng, vẻ mặt đầy hận ý: “Nữ nhân này căn bản là ác độc như rắn rết, sau khi ta đến Lăng phủ còn thiếu điều táng mệnh dưới kiếm của ả.” Nói xong liền vén ống tay áo, lộ ra vết sẹo trên cánh tay, thật là nhìn có chút dọa người.

 

Tử Y nhìn liền âm thầm thấy kinh hãi, không tự chủ được xoa nhẹ miệng vết thương của hắn: “Còn đau không?”

 

Thần sắc Trương Hằng khẽ hòa hoãn: “May mà một kiếm này đâm trật, nếu đâm trúng người ta, thế nào còn có mệnh ngồi đây nói chuyện với nàng.”

 

Tử Y giúp hắn buông ống tay áo xuống, thở dài: “Nhìn không ra Lăng Tử Nhan dĩ nhiên lại là một người như vậy, sao tỷ tỷ lại thích được nàng nhỉ?”

 

“Mạc Tuyền là người thiện lương, nếu ai đối tốt với nàng, nàng liền đối tốt với người đó gấp bội. Lăng Tử Nhan kia không biết dùng thủ đoạn gì nên mới có thể mê hoặc được tâm Mạc Tuyền, bằng không một nữ tử tốt như vậy, đang yên lành như thế nào lại đi thích nữ nhân?”

 

“Điều này cũng đúng.” Tử Y gật gật đầu, lập tức nhăn mày: “Bất quá nhìn qua các nàng là chân tâm tương ái, hơn nữa các nàng đều đã muốn…” Làm một cái động tác ám chỉ cho Trương Hằng.

 

Trương Hằng lập tức hiểu được, không ngờ Dương Mạc Tuyền không viên phòng cùng Lăng Tử Hạo, lại đem thân mình cho Lăng Tử Nhan! Hận ý càng sâu, phẫn nộ đập bàn: “Đáng giận! Hẳn là hiện tại nàng đã biết Lăng Tử Nhan là cái dạng người gì rồi chứ?!”

 

Tử Y nhíu mày: “Chỉ giáo cho?”

 

“Lăng Tử Nhan đã sớm mạnh miệng, nói không phải văn võ Trạng Nguyên thì không chịu gả, hiện tại sắp tới đại khảo, nghe nói lần này Bát Vương gia là quan chủ khảo, còn muốn tự mình giúp Lăng Tử Nhan chọn lựa một vị hôn phu. Lăng Tử Nhan đã sớm tự chọn cho mình một con đường tốt rồi, lại còn trêu chọc Dương Mạc Tuyền, rõ ràng chính là chỉ coi trọng dung mạo của Mạc Tuyền, vui đùa nhất thời mà thôi. Trước đoạt lấy cả người cả tâm của Mạc Tuyền, đợi đến khi ả chơi chán rồi, sẽ gả cho một như ý lang quân, bội tình bạc nghĩ với Mạc Tuyền. Loại hành vi này quả thực cực độ vô sỉ!” Trương Hằng nhìn Tử Y, ánh mắt tựa hồ có thể phun ra lửa.

 

Tử Y nghe mà trợn mắt cứng lưỡi, mặc dù không thể nào tin hết lời Trương Hằng, nhưng đem những việc nàng biết xâu chuỗi lại, lại thấy những lời hắn nói không phải không có lý, bất quá vẫn chần chờ nói: “Hẳn là không thể nào đâu?”

 

Trương Hằng thu liễm sắc mặt giận dữ, hòa nhã nói: “Uyển nhi, nàng dụng tâm suy nghĩ một chút, lúc trước ta viết phong hưu thư kia, chẳng lẽ thật sự là vô tình vô nghĩa sao? Nếu ta thật sự là một kẻ vô tình vô nghĩa, nhất định sẽ trói buộc nàng lại, dù sao ta lấy ai đều giống nhau, huống chi lại là một kiều thê xinh đẹp như hoa là nàng. Chỉ là ta sợ chậm trễ cuộc đời nàng, sao ta có thể nhẫn tâm khiến nàng phải sống mà như quả phụ mãi được?”

 

Tử Y chậm rãi nói: “Ta đã nói rồi, ta không ngại.”

 

“Nhưng ta để ý, nàng là một cô nương tốt, nhất định có thể tìm được một người tốt hơn ta.”

 

Tử Y nhìn bộ dáng thâm tình mà chân thành của Trương Hằng, phân tình cảm ngày xưa lại bị gợi lên, xả ra một tia cười khổ: “Đáng tiếc ta so ra còn kém tỷ tỷ, có phải không? Tỷ tỷ đi theo ngươi cũng đồng dạng không thể, nhưng ngươi lại nguyện ý vì nàng mà ở Lăng phủ chịu nhục, tìm thơi cơ mang nàng rời đi.”

 

Trương Hằng nói: “Đêm đó nàng cũng thấy đấy, Mạc Tuyền căn bản là không thích Lăng Tử Hạo, Lăng Tử Hạo lại cưỡng bách nàng, nếu không phải nàng đuổi kịp, thì sự trong sạch của Mạc Tuyền đã sớm bị Lăng Tử Hạo làm vấy bẩn mất rồi. Lăng gia huynh muội không phải là hạng người tốt gì, ta nghĩ hẳn nàng cũng giống ta, đều không hy vọng Mạc Tuyền ở lại chỗ này phải không?”

 

Tử Y nghe xong cả nửa ngày, cuối cùng cũng đoán được mục đích hắn ước hẹn mình ra đây: “Cho nên hôm nay ngươi muốn gặp ta, là muốn để ta giúp ngươi?”

 

“Không phải giúp ta, mà là giúp Mạc Tuyền. Mạc Tuyền giúp nàng chuộc thân, nàng luôn mồm kêu Mạc Tuyền là tỷ tỷ, chẳng lẽ nàng nhẫn tâm nhìn Mạc Tuyền ở lại Lăng phủ chịu tội?”

 

Tử Y nhăn mày suy nghĩ, thực ra là không phải bị chân tình của Trương Hằng làm cảm động, tuy rằng lời hắn nói quả thật khiến người khác động lòng, nhưng nàng càng biết Trương Hằng là kẻ ích kỷ, cái nàng nghĩ tới là, nếu Lăng Tử Nhan đúng như lời Trương Hằng nói, vậy Dương Mạc Tuyền đi theo nàng ta thì chẳng phải là sự trong sạch bị đạp hư sao? Từ khi quen biết Dương Mạc Tuyền tới nay, Tử Y sớm đã bị một cái nhíu mày, một nụ cười của nàng đả động, Dương Mạc Tuyền có thể thích nữ nhân, vì cái gì Tử Y nàng không thể? Nếu Dương Mạc Tuyền không thích Lăng Tử Nhan, nói cách khác, nếu Dương Mạc Tuyền rời khỏi Lăng phủ, vậy có phải nghĩa là nàng cũng có cơ hội không?

 

Trương Hằng nhìn nét mặt Tử Y buông lỏng, liền tiếp tục nói: “Kỳ thật cũng không cần nàng hỗ trợ cái gì, ta cùng Vân La Quận chúa đã sớm nghĩ tốt phương pháp, tình huống của ta chỉ có nàng biết, ta chỉ hy vọng nàng có thể lãnh nhãn bàng quan, bảo trì im lặng là tốt rồi. Sau khi sự thành, chúng ta cùng nhau rời khỏi Lăng phủ, nàng nói xem được không?”

 

Không thể phủ nhận, đề nghị này của Trương Hằng đối với nàng là một cái dụ hoặc thực lớn, đem những suy nghĩ không an phận mà nàng từng nghĩ đến biến thành có khả năng, nhưng làm cho nàng lập tức ra quyết định, khẳng định là không thể, ít nhất phải chờ đến khi nàng tìm hiểu được xem Lăng Tử Nhan có phải thật sự là người bất kham như thế không đã, cũng muốn dò xét tâm ý Dương Mạc Tuyền nữa.

 

Tử Y hạ quyết tâm, đứng dậy, thần sắc thản nhiên nói: “Việc này ta phải suy nghĩ đã.”

 

Trương Hằng nhìn nàng rời đi, cũng ngẫm nghĩ sâu xa. Nước cờ Tử Y này là hắn hạ sau lưng Vân La, hơn nữa không hạ không thể, hắn trình diễn có chân thực đến đâu, chỉ cần một câu nói của Tử Y cũng có thể vạch trần mọi lời nói dối. Chỉ có đánh vào tình cảm của Tử Y, nói có tình có lý, mượn sức nàng, vậy mới có thể đảm bảo vạn vô nhất thất. Nhìn bộ dáng của Tử Y, hẳn là đã bị thuyết phục.

 

Sửa sang lại y phục, cũng chuẩn bị rời đi, lại nhìn thấy trên người rơi ra một mảnh lá cây, chậm rãi rớt xuống đất, nhặt lên nhìn, liền thấy một bài thơ đề trên đó: “Thanh thủy phù dong xuất hồng trần, thâm tỏa xuân khuê tầm tri âm, thường ức đương nhật sơ tương kiến, quân tấu lưu thủy ngã phủ cầm.”

 

Nét chữ thanh tân phiêu dật, đúng là bút tích của Dương Mạc Tuyền! Ngẫm lại liền đoán hẳn là do vừa rồi khi Tử Y ngã vào lòng hắn, không cẩn thận làm rơi. Trương Hằng nhìn xem lập tức mừng đến hai mắt tỏa sáng, thật sự là trời cũng giúp ta!

 

 

_Hết chương 79_

—————————————————-

Theo những gì ta hiểu, hình như tên Trường Hằng bị Nhan nhi đánh cho thành…thái giám luôn thì phải?

 

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Đại Thú Tân Nương và được gắn thẻ , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

2 Responses to Đại Thú Tân Nương – Chương 79

  1. Kaillar RF nói:

    càng ngày càng k ưa nôi cha TH này >”<

  2. alexiale148 nói:

    mình nghĩ chắc đúng rồi đấy BL, đọc đến khúc đó mình cứ ngờ ngợ, ai dè xuống thấy Bl ghi thế nên đáp án chắc là vậy. nên Trương Hằng mới thù dữ vậy chứ, mình có đọc QT chương này nhưng hk hiểu lắm, giờ thì rõ rồi=]], ^^ thks BL.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s