Thật ra thì em rất trong sáng – Chương 20

Tên gốc: 我很纯洁

Tác giả: Diệp Sáp – .

Thể loại: Bách hợp [GL], hiện đại, hài hước, oan gia, thuần khiết, HE.

Tình trạng bản raw: 99 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 20

Trộm hương thơm…

 

Nuốt ngụm nước miếng, Dạ Ngưng chậm rãi xoay người, liếc Tiếu Vũ Hàm một cái, lại lập tức dời tầm mắt đi, hết sức chăm chú nhìn chằm chằm chén trà trong tay Tiếu Vũ Hàm.

 

Tiếu Vũ Hàm nhìn bộ dáng Dạ Ngưng mà buồn cười, thế nào, giờ biết sợ rồi? Sao trước kia không thế đi? Nghĩ vậy, trong lòng Tiếu Vũ Hàm không tự giác nảy sinh một cỗ tức giận, bao nhiêu lần hai người gặp thoáng qua, hy vọng rồi lại hy vọng, hy vọng Dạ Ngưng có thể nhìn thấy mình, nhưng mà lão tiên sinh người ta lại mắt nhìn thẳng không chớp, mười phần kiêu ngạo. Hiện tại tình thế đảo ngược, sao có thể cứ như vậy mà buông tha được?

 

“A, cô Tiếu cái đó, sổ tay lớp….” Mặt Dạ Ngưng đỏ ửng, nghiêm mặt nhẹ giọng nhắc nhở Tiếu Vũ Hàm, đừng nghĩ ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào chén trà mà không biết, dư quang nơi đuôi mắt cũng có thể thấy rõ vẻ mặt Tiếu Vũ Hàm. Nhìn cô từ trong mắt có ý cười đến sau đó vẻ mặt lại có sát khí, trong lòng muốn đổ mồ hôi. Không phải là còn suy nghĩ về chuyện giả quỷ lần trước đấy chứ? Đều đã qua lâu đến thế rồi mà vẫn còn muốn trả đũa mình sao?

 

“Em đi lấy ghế ở cạnh bàn ra đây ngồi một lúc, tôi đi đến chỗ hiệu trưởng lấy một số tài liệu.” Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng nói.

 

Dạ Ngưng vội vàng gật đầu, phất tay: “Cô vất vả rồi.”

 

Đi nhanh đi nhanh đi, Dạ Ngưng điên cuồng hét lên trong lòng, nàng cũng không muốn ở cùng Tiếu Vũ Hàm lâu thêm một phút nào nữa. Không biết là ảo giác của nàng hay là đúng như thế, nàng cứ cảm thấy mỗi khi hai người ở cùng một chỗ, Tiếu Vũ Hàm có phần không giống bình thường. Biểu hiện cụ thể là thỉnh thoảng nghiêng người nhìn nàng chằm chằm, mấy người nói thử xem, bộ dáng xinh đẹp quyến rũ hiếm có thì xem kỹ vài lần cũng không có gì, nhưng cố tình trong mắt Tiếu Vũ Hàm lại tràn ngập tính toán, đây có thể khiến người ta không sợ hãi được sao?

 

Nhìn bộ dáng Dạ Ngưng như chỉ hận không thể làm cho mình nhanh chóng biến mất , Tiếu Vũ Hàm nhẹ nhàng cười cười, đứng dậy rồi đi ra ngoài.

 

Tiếu Vũ Hàm rời đi làm cho cảm giác khẩn trương trong lòng Dạ Ngưng giảm đi không ít, mới đầu còn thành thành thật thật ngồi trên ghế chờ cô Tiếu trở về, sau khi đợi trái đợi phải khoảng mười phút liền bắt đầu không kiên nhẫn, nhấc chân vắt chéo dựa vào ghế, ánh mắt ngắm nhìn chung quanh, vừa ngắm vừa suy nghĩ không hiểu rốt cục Tiếu Vũ Hàm muốn giở trò gì.

 

Tuy Dạ Ngưng chưa từng chính thức nói qua chuyện yêu đương, nhưng ngần này tuổi rồi, thời kì mập mờ luôn từng có, nàng cũng có cảm giác Tiếu Vũ Hàm đối xử đặc biệt với mình, nhưng cùng lúc cũng lại sợ rằng là tự mình đa tình. Ban đầu nếu nàng không phải là lớp trưởng thì hành vi không có việc gì cũng ép buộc nàng của Tiếu Vũ Hàm có thể trực tiếp phiên dịch thành “Yêu em liền hành hạ em”, nhưng mà hiện tại trên đầu nàng lại đội mũ cánh chuồn (1). Dạ Ngưng từng quan sát qua các giáo viên cùng lớp trưởng khác, haiz, tốt lắm, đều là hận không thể kề vai sát cánh, theo lý thuyết mà nói thì hai người nàng và Tiếu Vũ Hàm cũng coi như là tương kính như tân (2)….nhưng cảm giác thực sự là không đúng mà!

 

Lòng Dạ Ngưng khó chịu như thể bị mèo cào vậy, mà cố tình là Tiếu Vũ Hàm đi rồi nhưng làn hương chanh nhàn nhạt vẫn còn quẩn quanh nơi chóp mũi không chịu tản đi, lại làm cho nàng khó chịu đến cực điểm. Day day cái mũi, tầm mắt Dạ Ngưng dừng lại trên chén trà làm bằng sứ kia, không tự giác được nuốt nước miếng.

 

Đây chính là chén trà cô Tiếu ngự dụng (3) nha, mỗi ngày đều dùng cái chén đó uống trà….

 

Nghĩ như vậy, mặt Dạ Ngưng hơi nóng lên, ho một tiếng để che dấu, có tật giật mình quay ra nhìn nhìn cửa.

 

Vẫn chưa trở về…sợ là có chuyện gì nên mới chậm vậy rồi…

 

Dạ Ngưng ngẫm nghĩ, tay phải đặt trên đùi giật giật, hơi hơi nâng lên, rất nhanh lại rụt về.

 

Thì ra làm trộm là loại tâm tình này…Tim Dạ Ngưng đập kịch liệt, ánh mắt nhìn chằm chằm chén trà trên bàn, kỳ thật nàng cũng không có ý tưởng gì, chỉ là muốn kiểm tra chén trà ngự dụng của cô Tiếu thôi mà.

 

Trong lòng nghĩ như vậy, tuy rằng thấp thỏm không yên, tuy rằng vẫn sợ hãi nhưng Dạ Ngưng vẫn trả lời bằng hành động thực tế. Rốt cục tay phải đụng đến chén trà sứ, tim Dạ Ngưng cơ hồ muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, lại quay đầu nhìn nhìn, xác định không có người ở phía sau liền lập tức cầm chén trà lại phía mình.

 

Chén màu xanh nước biển, chất liệu gốm sờ rất trơn, Dạ Ngưng tinh tế nhìn chén trà trong tay, trong đầu lặp đi lặp lại đều là bộ dáng thản nhiên của Tiếu Vũ Hàm mỗi lần uống trà, mấp máy môi, dùng sức nuốt nước bọt. Dạ Ngưng nhanh chóng giơ chén lên, uống một hớp lớn, lại nhanh chóng đem chén đặt lại chỗ cũ.

 

Hôn môi!

 

Cô Tiếu, chúng ta hôn môi!

 

Không thèm quản trái tim đang đập kịch liệt, Dạ Ngưng ôm mặt cười khẽ, nhìn xem, ai nói mình là nhát gan chứ, cái này gọi là đã không lên tiếng thì thôi, bỗng nhiên lên tiếng thì phải kinh người!

 

Đoạt hương (4), Dạ Ngưng cũng không dám làm loạn nữa, như thể học sinh tiểu học mà thành thành thật thật ngồi trên ghế chờ Tiếu Vũ Hàm trở về, nhưng mà lại mười phút nữa trôi qua, vẫn không trở về, Dạ Ngưng có chút chờ không nổi, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía cái chén kia.

 

Kỳ thật Dạ Ngưng cũng muốn “kim bồn tẩy thủ” (5), nhưng mà vấn đề là nàng không khống chế được tay mình, lần này, chiếc chén của Tiếu Vũ Hàm lại bị nàng cầm trong tay, lần này nàng không dám làm loạn hôn môi gián tiếp cái gì nữa, sợ nước trà bị uống nhiều quá sẽ khiến Tiếu Vũ Hàm phát hiện ra, chẳng qua là đem cái chén để gần mặt mình, híp mắt, vẻ mặt cười đầy say mê.

 

“E hèm….” Tiếng hắng giọng nhẹ vang lên, bờ vai Dạ Ngưng run mạnh, bằng tốc độ nhanh nhất đem chén trà đặt về chỗ cũ, xoay người sang chỗ khác, thấy Tiếu Vũ Hàm đang đứng ở cửa ôm cánh tay như cười như không nhìn mình.

 

…..

 

Toàn thân Dạ Ngưng hóa đá tại chỗ, trợn mắt há mồm nhìn Tiếu Vũ Hàm, hoàn toàn mấy đi năng lực nói chuyện. Tiếu Vũ Hàm cười cười, không nói gì đã đi tới.

 

Kéo ghế ra, chậm rãi ngồi xuống, Tiếu Vũ hàm đưa bảng biểu trong tay cho Dạ Ngưng: “Đây là thành tích khảo sát nhập học của các em, tôi đã xem rồi, em có thể căn cứ cái này để tự viết ra một bản về phong cách học tập tốt đẹp ở các phương diện học tập vào trong sổ tay của lớp.”

 

Thành thật nhận lấy tư liệu, Dạ Ngưng vẫn là bộ dáng kinh hoảng chưa ổn định.

 

“Cô Tiếu….”

 

“Ừ?” Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu lên nhìn Dạ Ngưng.

 

Dạ Ngưng liếm liếm môi, nhìn cô: “Cô, cô về khi nào?”

 

Không bị cô ấy nhìn thấy phải không? Nhất định không mà! Nếu thấy thì sao cô ấy lại không lên tiếng ngăn lại?! Quay lưng về phía người ta, chắc chắn là không nhìn thấy! Đáy lòng Dạ Ngưng rối tung chết được, Tiếu Vũ Hàm nhẹ nhàng cười, liếc nhìn chén trà ở bên canh, ngẩng đầu lên, nhìn Dạ Ngưng đánh giá: “Uống ngon không?”

 

“…..” Hoàn toàn bị đánh gục, mặt Dạ Ngưng đỏ lên, một câu cũng không dám nói, cúi đầu liều mạng xem văn kiện. Tiếu Vũ Hàm không chớp mắt nhìn Dạ Ngưng, cười khẽ, không nói gì.

 

Cứ như vậy, hai người gần như không có gì để trao đổi, ai làm việc nấy, Dạ Ngưng cúi đầu nhìn số liệu dày đặc kia đau đầu không thôi, đang khó chịu thì di động rung lên. Len lén liếc Tiếu Vũ Hàm một cái, phát hiện người ta không nhìn mình, Dạ Ngưng liền lấy di động ra.

 

Lão Đại: Lão Tứ, mày đúng là quá mất mặt mà! Không tóm được cô Tiếu, hôm nay đừng về ký túc xá!

 

Dạ Ngưng bĩu môi, buồn bực nhắn tin.

 

Mày thì biết cái gì, cô Tiếu sao có thể tóm được dễ như vậy.

 

Tin vừa gửi đi, tin nhắn của lão Đại liền lập tức đến.

 

Mày nói nhảm ít thôi, hay dùng phương pháp cũ đi, đừng để cho bọn tao thất vọng, mọi người chờ ăn mừng chiến thắng.

 

…..

 

Biện pháp cũ sao…nhất định phải như vậy à? Sắc mặt Dạ Ngưng đầy trầm trọng nhìn chằm chằm tin nhắn, nàng không cần nghĩ cũng biết hiện tại ký túc xá thành cái dạng gì, khẳng định lão Đại tuyên truyền khắp nơi tin tức đầy chấn động của mình, anh danh một đời cứ như vậy mà bị hủy thì nàng cũng không cam tâm.

 

Ngẩng đầu liếc Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng hít sâu một hơi, sợ cái gì? Không phải chỉ là giáo sư sao? Không phải chỉ là một cô gái thôi sao? Xem em tóm cô đây!

 

Tự mình cổ vũ mình cả nửa ngày, Dạ Ngưng hắng hắng cổ họng, nhẹ giọng nói với Tiếu Vũ Hàm ngồi đối diện: “Cô Tiếu, phiền cô lại đây xem một chút, em cảm thấy xây dựng tác phong học tập thế này có chút vấn đề.”

 

Nghe lời Dạ Ngưng nói xong, Tiếu Vũ Hàm liền ngẩng đầu lên: “Được.”

 

Không nghĩ nhiều, buông tài liệu trong tay xuống, đẩy ghế ra, Tiếu Vũ Hàm vòng qua bàn đi về phía Dạ Ngưng. Dạ Ngưng nắm chặt tay, lén lút lui người lại, duỗi chân ra.

 

Trượt chân ngã đi, ngã thẳng vào lòng em xem cô có còn bình tĩnh hay không bình tĩnh!

 

Dạ Ngưng tà ác nghĩ, cười thầm đến xấu xa với tư tưởng hèn mọn trong đầu. Đang lúc nàng hết sức đắc ý thì từ chân lại truyền tới một trận đau đớn, Dạ Ngưng đau đến hít một hơi khí lạnh, cúi đầu nhìn, chỉ thấy giày cao gót tinh tế kia của Tiếu Vũ Hàm đang vững vàng dẫm nát bàn chân mình.

 

“Thật xin lỗi, đạp trúng em rồi.”

 

…….

 

 

_Hết chương 20_

—————————————————————————–

(1) đội mũ cánh chuồn: tức là mũ của các quan thời xưa, ý ở đây là Dạ Ngưng đang làm cán bộ, có chức quyền (lớp trưởng)

(2) tương kính như tân: kính trọng nhau như mới quen biết.

(3) ngự dụng: chỉ những đồ mà vua chúa dùng, ở đây ý Dạ ngưng muốn ví Tiếu Vũ Hàm như thể vua vậy.

(4) đoạt hương: tức “trộm hương thơm”

(5) kim bồn tẩy thủ: rửa tay chậu vàng à ngừng ko làm việc gì nữa, kiểu quy ẩn giang hồ.

 

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Thật ra thì em rất trong sáng và được gắn thẻ , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

2 Responses to Thật ra thì em rất trong sáng – Chương 20

  1. xblack1502 nói:

    Hehe kỳ này tiêu Dạ Ngưng rùi, đúng là Vỏ quýt dày có móng tay nhọn mà, hai người này chắc còn nhiều phen đấu thế này lắm Bách Linh nhỉ?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s