Thật ra thì em rất trong sáng – Chương 25

Tên gốc: 我很纯洁

Tác giả: Diệp Sáp – .

Thể loại: Bách hợp [GL], hiện đại, hài hước, oan gia, thuần khiết, HE.

Tình trạng bản raw: 99 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 25

Tỉnh ngộ

“Ha ha, Vũ Hàm quả thật vẫn xinh đẹp như xưa.” Hà Lâm Nhiên đi ra từ dưới một tàng cây, miệng ngậm điếu thuốc, cười tủm tỉm nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu, nhìn chằm chằm cô một lúc, không nói gì.

 

“Không ngờ, thật không ngờ đó.” Hà Lâm Nhiên hút thuốc, cười nhìn Tiếu Vũ Hàm, thanh âm tự đắc có thể thấy rõ được. Sao? Tưởng là vẫn còn giống như hồi học tiến sỹ chơi ác với tôi? Không thể đâu, giờ có nhược điểm bị tôi nắm trong tay rồi. Tiếu Vũ Hàm nhướn mày nhìn Hà Lâm Nhiên, vẫn im lặng như cũ.

 

“Năm đó cậu từ khoa văn chuyển sang khoa máy tính giữa chừng, tôi còn nghĩ cậu ăn no rửng mỡ, không nghĩ tới lại là vì Dạ Ngưng.” Hà Lâm Nhiên cũng lười dây dưa với Tiếu Vũ Hàm, trực tiếp đi vào chính đề.

 

Quả nhiên vừa nghe đến hai chữ “Dạ Ngưng”, Tiếu Vũ Hàm liền có phản ứng, liếc nhìn Hà Lâm Nhiên một cái, thản nhiên mở miệng: “Hà Linh Đang, cậu nhàn rỗi lắm sao?”

 

Hà Lâm Nhiên nhún nhún vai, lắc đầu: “Chỗ nào chứ, đây không phải chỉ là tôi tò mò thôi sao?”

 

“A, thật không.” Tiếu Vũ Hàm cười cười, chớp mắt nhìn cô: “Linh Đang, đã lâu không gặp, Mạch Mạt rất nhớ cậu đó.”

 

“….” Hà Lâm Nhan vốn đang cợt nhả, vừa nghe đến hai chữ “Mạch Mạt” liền cười không nổi, mím môi nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Cậu biết?”

 

“Biết cái gì?” Tiếu Vũ Hàm cười nhìn Hà Lâm Nhiên, mặt Hà Lâm Nhiên liền có chút hồng, cau có nhìn cô: “Thì là, thì là chuyện tôi thích Mạch Mạt…….”

 

Tiếu Vũ Hàm nghe xong bộ dáng liền như thể bừng tỉnh đại ngộ, gật đầu: “Ồ, thì ra cậu thích Mạch Mạt.”

 

“…..” Hà Lâm Nhiên bị Tiếu Vũ Hàm làm cho nghẹn họng, đen mặt nhìn cô. Mấy người nói xem nữ nhân này đã hơn một năm không gặp mà sao lại vẫn phúc hắc như vậy chứ? Trách không được Dạ Ngưng lại bị cô ta chỉnh cho thần hồn điên đảo, Hà Lâm Nhiên cười giảo hoạt, đây chính là nhược điểm trí mạng của Tiếu Vũ Hàm.

 

“Nhắc tới Dạ Ngưng….” Hà Lâm Nhiên chớp mắt nhìn Tiếu Vũ Hàm, ánh mắt Tiếu Vũ Hàm lạnh băng nhìn cô.

 

“Thật đúng là đáng yêu nhé, người thơm thơm mềm mại, làn da cũng rất mịn màng, ôm cũng thoải mái cực.” Hà Lâm Nhiên nói xong liền bắt đầu nở nụ cười, Tiếu Vũ Hàm cậu cũng có ngày hôm nay nhỉ, năm đó không ít lần bị cậu bắt nạt, hôm nay nhất định phải đòi lại toàn bộ!

 

Tiếu Vũ Hàm nhìn chằm chằm Hà Lâm Nhiên đang tự ôm bụng cười vui vẻ một lúc, khóe môi khẽ nhếch, người này vẫn thích tự bày trò tự tiêu khiển như vậy. Nghĩ thế, Tiếu Vũ Hàm liền lấy điện thoại di động ra từ trong túi quần.

 

“Làm gì?” Hà Lâm Nhiên cười một mình một lát liền cảm thấy thật vô nghĩa, vừa nhìn thấy Tiếu Vũ Hàm lấy điện thoại ra bấm, lập tức liền cảnh giác.

 

Tiếu Vũ Hàm nhàn nhạt liếc Hà Lâm Nhiên một cái, không để tâm đến cô: “Này, Mạch Mạt à, Linh Đang đến đây, nói rất nhớ cậu, cậu lại đây mà gặp.”

 

“…..”

 

“Đúng, cửa đông, vậy vừa đúng lúc, cậu xuống dưới đi.” Tắt máy, Tiếu Vũ Hàm nghiêng nghiêng đầu nhìn nhìn Hà Lâm Nhiên, người nào đó vốn có chút càn rỡ nho nhỏ giờ này khắc này đã hoàn toàn hóa đá. Tiếu Vũ Hàm!!!

 

“Chỗ nào cơ?! Linh Đang ở đâu!!!” Căn bản không cho Hà Lâm Nhiên có thời gian phục hồi tinh thần, từ thật xa đã thấy Mạch Mạt chạy thẳng đến chỗ hai người, hẳn là vừa mới tắm rửa xong, trên đầu còn quấn khăn bông, trên mặt còn đắp mặt nạ bằng mứt táo, một thân váy ngủ mát mẻ, chân đi dép nhựa, lại vẫn xinh đẹp như năm đó.

 

“Hà Linh Đang!!!”

 

“Ách, Phì Tạo Mạt*.” Hà Lâm Nhiên đỏ mặt đáp lời, liếc Mạch Mạt một cái, dưới đáy lòng thầm kêu rên, một năm không gặp, Mạch Mạt, cậu thế nào mà một tí bộ dáng cũng không có gì hết thế! Còn đâu là giáo sư nữa!

(*phì tạo mạt: xà phòng bọt)

 

“Rồi cũng tóm được cậu, cậu chết ở chỗ nào vậy hả? Một năm nay tin tức gì cũng không có, tôi còn tưởng muốn tìm chỗ để viếng mồ mả đốt vàng mã cho cậu cũng không có nữa chứ!” Mạch Mạt hai tay chống nạnh, hùng hổ nhìn Hà Lâm Nhiên.

 

Hà Lâm Nhiên bị mắng, mặt liền tím lại, ngẩng đầu nhìn cô: “Cậu còn nói tôi? Cậu thì tốt đẹp lắm chắc, sau khi tốt nghiệp rồi rắm cũng không đánh một cái liền trực tiếp thu dọn hành lý cút lên giường Vũ Hàm, không phải tôi đã nói cậu đừng có bám lấy cô ta mãi như vậy rồi sao? Nhà mình không có giường chắc, làm gì mà đến chỗ nào cũng phải dính lấy cô ta thế chứ?”

 

“Tôi thích đấy, cậu quản được chắc? Vũ Hàm có đánh rắm thì cũng đều thơm hơn cậu, cậu là cái đồ vô lương tâm!”

 

“….Khụ.” Tiếu Vũ Hàm nhìn hai vị giáo sư ưu tú trên tiến sỹ đứng chống nạnh mắng nhau trong khuôn viên trường đại học đầy tri thức này, im lặng không nói gì: “Hai người có việc riêng cần nói với nhau nhỉ.”

 

“Có việc? Tôi và cô ta không có gì để nói cả.” Mạch Mạt cáu đến nỗi mặt nạ mứt táo trên mặt rách toạc cả ra, tất cả mọi người liền lâm vào tình thế khó xử.

 

Hà Lâm Nhiên nhìn thấy Mạch Mạt như vậy vừa buồn cười vừa tức giận, nguyên bản một bụng đầy lý luận đều một câu cũng không nói ra. Điểm ấy cô và Dạ Ngưng khá giống nhau, đối với người ngoài thì ngang ngạnh tranh cãi, nhưng vừa thấy người mình thích thì cái gì cũng đều không nói được.

 

“Vũ Hàm, chúng ta đi!” Mạch Mạt cất lời rồi giữ chặt tay Tiếu Vũ Hàm, thở phì phì nói muốn đi.

 

Tiếu Vũ Hàm nắm tay Mạch Mạt, chân lại không nhúc nhích: “Mạch Mạt.”

 

“Sao vậy?” Mạch Mạt cau mày nhìn cô.

 

Tiếu Vũ Hàm nhìn nhìn Mạch Mạt, lại nghiêng người nhìn nhìn Hà Lâm Nhiên, nhẹ giọng nói: “Một năm không gặp, hai người không tâm sự sao?”’

 

“Có cái gì mà nói?!” Mạch Mạt cứng ngắc nói xong, vẫn còn tức Hà Lâm Nhiên một năm nay không có tin tức gì.

 

Tiếu Vũ hàm nhìn thấy cô như vậy liền cười cười, lắc đầu: “Một năm qua này Linh Đang thực sự thích thú lắm đó, vừa rồi còn một bên tiêu sái hút thuốc, một bên ôm Dạ Ngưng ngắm trăng, vui vẻ miễn bàn.”

 

“……” Hà Lâm Nhiên vẻ mặt đau khổ nhìn Tiếu Vũ Hàm, thực hối hận mà, cô thật hối hận đã đắc tội nữ nhân này. Quả nhiên vừa nghe thấy Tiếu Vũ Hàm nói như vậy, mặt nạ khô nẻ trên mặt Mạch Mạt lại rách ra thêm vài cái lỗ to nữa, giơ tay lên, tóm chặt lấy chân váy ngủ của mình, run lên, đột nhiên liều mạng lao về phía Hà Lâm Nhiên: “Cút!”

 

“……”

 

***

Thứ bảy, khí trời rất tốt, Dạ Ngưng cùng ba người trong phòng ký túc từ sáng sớm đã dậy đi chạy tám trăm mét.

 

Dọc theo đường đi, mấy người nghe thấy tiếng Dạ Ngưng thở hổn hển như thể tiếng trâu thở phì phò.

 

“Tao nói này lão tứ, mày có thể nhỏ tiếng chút không? Vốn không thấy mệt, vừa nghe thấy âm thanh này của mày, tao mệt không chịu được.” Lão đại kháng nghị.

 

Dạ Ngưng liếc mắt xem thường, tiếp tục thở dốc: “Lão đại, mày có nhân tính không hả? Còn muốn nhỏ giọng một chút nữa, tao có thể khống chế được chắc?”

 

“Sao lại không thể chứ?” Lão nhị ở một bên nói chen vào, hiện tại cô hận Dạ Ngưng chết được, nếu không phải tại Dạ Ngưng thì làm sao mấy người bọn họ lại xui xẻo như vậy.

 

Dạ Ngưng thở hổn hển, ồn ào nói: “Thở dốc kiểu này rất giống với lúc kêu ở trên giường, chồng mày bảo kêu mày có thể không kêu chắc?”

 

“….Lão tứ, sao mày có thể không biết xấu hổ như vậy hả???” Lão nhị gào thét, Dạ Ngưng lại ném cho ánh mắt đầy khinh thường.

 

“Lão tứ, quả thật bọn tao không muốn nói đâu, nhưng nói thế nào thì sao mày cứ như thể là chim nhỏ trong tổ đến mức vậy, vừa thấy cô Tiếu liền sợ hãi rụt cổ ngay?”

 

“Haiz, mày đừng nói nữa, hôm qua tao suy nghĩ cả đêm đã hoàn toàn hiểu ra rồi, quyết định về sau đi con đường cường ngạnh kèm nhu hòa, để cho cô Tiếu biết sự lợi hại của tao!” Dạ Ngưng vung tay ngừng lại, không được, chạy hết nổi rồi, chạy nữa sẽ chết mất.

 

“Thật à?” Lão đại nghi ngờ nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng gật đầu.

 

“A, cô Tiếu đến kìa, lão tứ, vừa đúng lúc, mày cường ngạnh cùng ôn nhu một cái cho bọn tao nhìn xem đi!”

 

“Được, không thành vấn đề!” Dạ Ngưng lau cái trán đầy mồ hôi, sảng khoái đáp ứng. Ba người trong ký túc xá không thể tin được nhìn nàng, đáp ứng thoải mái như vậy, không thể là thật sự ngộ ra chân lý gì đó chứ?

 

Dưới ba ánh mắt nhìn chăm chú, Dạ Ngưng thở phì phò, vung tay, bước thật lớn đi về phía Tiếu Vũ Hàm.

 

Bọn mày chờ coi, hôm nay tao sẽ cho chúng mày nhìn xem cái gì gọi là lưu manh không ra uy thì thật đúng là lầm tưởng tao thành thiếu nữ đàng hoàng!

 

 

_Hết chương 25_

 

 
Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Thật ra thì em rất trong sáng và được gắn thẻ , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

3 Responses to Thật ra thì em rất trong sáng – Chương 25

  1. Yul Zizi nói:

    Hắc hắc bạn Hà Lâm Nhiên vẫn bị cô Tiếu bắt nạt thôi =))

  2. ahjuma nói:

    thanks Bach Linh nhieu…cho bach linh that lau qua…nhung cung bo cong cho 😀

  3. ivynguyentr nói:

    tem tem tem. Mình chờ truyện lâu quá chừng. Thanks bạn Bách Linh nhiều:D

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s