Phù Sinh Nhược Mộng – Chương 54

Tên gốc: 浮生若梦

Tác giả: Lưu Diên Trường Ngưng -流鸢长凝

Thể loại: Bách hợp [GL], xuyên không, mất quyền lực lịch sử, ngược luyến tàn tâm.

Tình trạng bản raw: 5 quyển -106 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 54 

Mạch thượng hoa khai*

 

 

Cuối cùng vẫn đến thời điểm không thể không thả Ma Ô rời đi, Triều Cẩm chuẩn bị tốt tuấn mã áo lông cừu, để Tử Thanh dùng đại lễ cung tiễn Ma Ô, khi khởi hành còn không quên nói rõ ràng một câu: “Mong tướng quân lấy đại cục làm trọng, chớ để người nhà lại đánh người nhà.”

 

Ẩn ý bên trong lời của Triều Cẩm, Ma Ô thế nào lại không rõ được, tuy rằng mặt xám mày tro bị bắt nhốt ở Vân Châu những cũng lại được cảnh phong quang tiễn đưa rời khỏi nơi đó, nếu vẫn lại một lòng bắt lỗi thì thật là người đệ nhất trong thiên hạ mất rồi. Ôm quyền quất ngựa rời khỏi Vân Châu, Ma Ô không khỏi âm thầm bội phục kế lược của nha đầu này, thôi, chờ ngày đại kế thành công sẽ lại gặp lại tiểu nha đầu này – Sử Triều Cẩm.

 

***

 

Vân Châu dần dần khôi phục an bình, bất tri bất giác đã qua một tháng.

 

Dưới sự điều trị của Hoắc Hương, Lí Nhược dần dần lại bắt đầu trở bên hiếu động, mỗi ngày dù Tô Tình trầm mặc ít lời cũng đều phải bị Lí Nhược chọc cười thiệt nhiều, có lẽ những uất ức trong lòng nàng sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày được Lí Nhược làm phai nhạt đi.

 

Lí Vũ dạy Tử Thanh võ công, đồng thời cũng phụ giúp Tử Thanh học quản lí quân vụ, Triều Cẩm thì chỉ điểm Tử Thanh chính vụ. Qua một tháng, Tử Thanh cảm thấy cổ nhân làm thứ sử của một châu nguyên lai lại không dễ dàng như vậy.

 

***

 

Tuyết trên núi đã tan, xuân về hoa nở rộ.

 

Mỗi ngày sau khi bận rộn xử lí xong những việc vụn vặt của Vân Châu, Tử Thanh luôn một mình đi lên thành lâu phía cửa nam, để cho tướng sĩ thủ thành trên lầu lui đi, nhìn sắc xanh loang lổ phía xa xa, lặp đi lặp lại khẽ thì thào niệm: “Mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn quy hĩ.”

 

Triều Cẩm luôn ở xa xa nhìn người mặc ngân giáp hồng bào – Tử Thanh kia, nhẹ nhàng thở dài, đáy lòng không khỏi cũng có một tia bất an, án theo cước trình thì Nhã Hề bọn họ hẳn là đến Vân Châu rồi mới phải, vì sao đã nhiều ngày như vậy lại vẫn không thấy bóng dáng? Nếu trên đường xảy ra chuyện gì thì chỉ sợ cả đời này Tử Thanh chàng cũng sẽ không tha thứ cho ta, phải không? Tử Thanh a Tử Thanh, ta ở trong lòng chàng, rốt cuộc được tính là cái gì?

 

“Triều Cẩm.” Bỗng nhiên Tử Thanh quay đầu, ánh mắt nhìn về phía bên này.

 

Triều Cẩm kinh hãi, chậm rãi đi ra: “Ngươi…Sao ngươi biết được ta ở đây?”

 

Tử Thanh thở dài: “Ta biết mỗi ngày ngươi đều ở đó.”

 

Triều Cẩm cúi đầu: “Ta…ta chỉ là tới nhìn xem tường thành có được tu sửa bền chắc không thôi, ta…vẫn là đi về nghỉ ngơi trước đây.”

 

“Triều Cẩm…” Tiến lên phía trước, Tử Thanh đưa tay đỡ lấy hai vai nàng: “Một đường bắc thượng Vân Châu này, ta nợ nàng nhiều lắm.”

 

“Nhưng mà, chàng vẫn không cần ta, không phải sao?” Triều Cẩm hai mắt hàm lệ cúi đầu, khóe miệng lại khẽ nhếch: “Nhưng mà ta sẽ chờ, chờ đến một ngày nàng ấy không cần chàng nữa…”

 

Tử Thanh hít sâu một hơi, nâng tay nhấc lên một sợi tóc bạc trên mái tóc nàng: “Nếu thực sự có một ngày như vậy, nàng cũng sẽ không cần ta.”

 

“Cho dù người trong thiên hạ này không cần chàng thì cũng sẽ không có chuyện Sử Triều Cẩm ta không cần chàng!” Quyết tuyệt giương mắt nhìn Tử Thanh, Triều Cẩm nhào vào lòng nàng, lắc đầu, lại lắc đầu: “Chàng hãy tin tưởng ta…”

 

“Ta không xứng…” Thanh âm run rẩy của Tử Thanh vang lên, lại hít sâu một hơi, nếu nói ra chân tướng có thể khiến nàng không tiếp tục ngốc nghếch như thế, ta tình nguyện lúc này rơi xuống địa ngục! Tách ra kéo dãn khoảng cách giữa hai người, Tử Thanh nhìn vào đôi mắt đầy kinh ngạc của nàng: “Triều Cẩm, kỳ thật ta là….”

 

“Lục công tử! Lục công tử!” Xa xa, một tiểu tốt cưỡi ngã phóng vội đến, cắt ngang lời Tử Thanh đang muốn nói.

 

“Nếu là lời khiến người ta tổn thương, đừng nói vẫn tốt hơn.” Đột nhiên cảm thấy chuyện Tử Thanh muốn nói này có khả năng sẽ làm hết thảy mọi việc thay đổi, Triều Cẩm liền lui lại phía sau một bước, xa xa nhìn về phía tiểu tốt cưỡi ngựa kia: “Là thị vệ An gia, Nhã nhi của chàng đã trở lại.”

 

“Triều Cẩm, cho dù nàng không nghe ta nói thì ta cũng hy vọng từ hôm nay trở đi nàng sẽ đem trọng trách của mình giao cho ta, không cần tự làm khổ mình nữa.”

 

“Rời xa kế lược trù mưu thì cũng không phải là Sử Triều Cẩm ta.” Buồn bã cười, Triều Cẩm xoay người sang chỗ khác: “Nếu có thể đổi lấy một tia thương tiếc hoặc đau lòng của chàng, ta sẽ tình nguyện chấp mê bất ngộ.”

 

“Triều Cẩm…”

 

“Lục công tử, xe ngựa của phu nhân bị hỏng trên đường, còn thỉnh công tử mau chóng đi tới khoảng mười dặm để nghênh đón!” Tiểu tốt cưỡi ngựa nhìn thấy Tử Thanh ở phía xa xa trên thành lâu, không khỏi mừng rỡ hô.

 

“Ta biết rồi.” Tử Thanh vội vàng đáp, mà Triều Cẩm dĩ nhiên đã chạy xuống thành lâu rồi.

 

Nặng nề thở dài, Tử Thanh lấy lại bình tĩnh, nén xuống nỗi bất an trong lòng, đi xuống, phân phó tướng sĩ thủ thành dưới lầu chuẩn bị tốt xe ngựa, xuất thành.

 

Một khắc sau, xe ngựa mới đi chưa được ba dặm đường đã gặp được xe ngựa của Đoạn phu nhân.

 

Tử Thanh thúc ngựa chạy qua, phát hiện ngoài một trăm danh thị vệ nha hoàn ra thì tựa hồ còn có hơn mấy trăm tướng sĩ xa lạ hộ tống.

 

“Là công tử!” Đỗ y quan từ xa nhìn thấy Tử Thanh, liền cưỡi ngựa tiến lên trước: “Ha ha, khí sắc công tử hôm nay không sai a.” Ánh mắt vừa liếc thấy tay nàng đã bỏ đi mảnh vải quấn quanh, chắc là thương thế đã tốt lên, bất giác có chút kinh ngạc.

 

“Hài tử!” Đoạn phu nhân ở trong xe ngựa vừa nghe thấy Đỗ y quan hô lên đầu tiên, liền vội vàng vén màn xe, từ xa nhìn thấy một tướng quân cưỡi bạch mã khoác hồng bào chạy tới, có chút hoảng hốt thì thào thương nhớ: “Thanh lang…”

 

“Phu nhân, đó là công tử gia a.” Nha hoàn ở bên cạnh nhẹ nhàng nhắc nhở Đoạn phu nhân đang thất thần.

 

Tử Thanh phóng tới trước xe ngựa, ghìm cương, nhảy xuống đi tới, mỉm cười: “Nương, trước mắt thành Vân Châu đã bình an, chúng ta an toàn rồi, cùng nhau về nhà đi.”

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Phù sinh nhược mộng và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s