Vị Chanh Bạc Hà – Chương 3

Tên gốc: 柠檬薄荷味

Tác giả: Nghiễm Lăng tán nhân –完结]作者.

Thể loại: Bách hợp [GL], hiện đại, đô thị tình duyên, thanh mai trúc mã, HE

Tình trạng bản raw: 136 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 3

Mấy ngày sau, ngày nào Tần Hàm Lạc cũng ở bên Giản Hân Bồi, cùng nhau dạo phố, ăn đêm, xem phim, có khi cô cũng sẽ chạy tới chỗ Trương Tử Toàn, cùng nhau ngồi ở sô pha xem ti vi, lại hoặc là, buổi tối tới quán bar. Cô không dám nghĩ tới tương lai, nhưng mà những ngày như vậy, mỗi ngày đều ở bên người mình thích, bên bạn bè thân nhất của mình, cô thấy thực sự thỏa mãn.

 

Cứ thế tới gần khai giảng, Tần Trọng bỗng nhiên gọi điện thoại về, nói là chuyến du lịch đã kết thúc, ngày mai sẽ về nhà, hơn nữa, ngày mai con gái của Mễ Tuyết Tuệ, Mễ Tiểu Nhàn sẽ tới nhà, bảo cô ra ngoài mua ít đồ ăn và hoa quả, để trong tủ lạnh để dự trữ.

 

Mễ Tiểu Nhàn, Mễ Tiểu Nhàn…Tần Hàm Lạc khinh thường bĩu môi, vừa nghe tên đã có cảm giác là một cô nhóc còn chưa hoàn toàn phát dục. Có điều cô bé kia thực còn nhỏ quá, mới học cấp ba, còn chưa tới mười tám tuổi.

 

Trong lòng Tần Hàm Lạc, mười tám tuổi chính là tuổi hoa, giờ nhớ lại lúc mình mười tám tuổi, đọc lại vài trang nhật kí cùng suy ngẫm thì đều nhịn không được mà cả người nổi da gà, rất lạnh người, rất giả tạo. Hàng ngày nhàn rỗi lại tìm việc để làm, không bệnh cũng kêu, nhìn mọi vật chung quanh đều thấy thương cảm, ngắm sao băng rơi liền không nhịn được mà rơi nước mắt, hoa tàn hoa nở, xuân đi thu đến, cô đều có thể viết xuống cả trang giấy đầy cảm khái.

 

Thời kì trưởng thành, chính là một chữ, giả vờ!

 

Giả vờ u buồn, giả vờ chín chắn.

 

Cúp máy với Tần Trọng, cô lập tức gọi điện cho Giản Hân Bồi, thuật lại lời ba nói cho nàng, hủy lời hẹn cùng đi bơi với nàng, tuy Giản Hân Bồi cực kì thất vọng nhưng cũng chỉ có thể đáp ứng.

 

Vừa nghe Giản Hân Bồi không để bụng chuyện mình lỡ hẹn, Tần Hàm Lạc liền nhẹ nhàng thở phào, lập tức ra khỏi nhà, đi siêu thị mua ít thịt cùng rau dưa. Lời Tần Trọng nói, cho tới giờ cô cũng chưa từng trái, cô nghĩ, nếu ba không dẫn mẹ con dì Mễ ra ngoài ăn cơm mà lại muốn mua đồ để và nhà làm, điều này đủ để chứng minh ông rất mong có thể sớm hưởng thụ cảm giác ấm áp của gia đình. Nghĩ tới đây, miệng cô không khỏi lộ ra một tia mỉm cười.

 

Vì chuyện này, khi cô mua thức ăn về liền bắt đầu tổng vệ sinh toàn bộ phòng. Tuy Tần Hàm Lạc không phải người đặc biệt chăm chỉ, nhưng ít nhất thì rất sĩ diện, cũng muốn giữ thể diện cho ba mình. Loay hoay mất nửa ngày, bụi bặm trên toàn bộ đồ đạc đã biến mất, sàn nhà cũng bóng đến độ soi gương, khắp nơi đều sáng sủa hẳn lên.

 

Tần Hàm Lạc buông khăn lau ra, nhìn bốn phía chung quanh, vừa lòng nở nụ cười, trong lòng lại nhẹ nhàng nói: “Ba à, chúc mừng ba từ nay về sau chấm dứt cuộc sống cô độc!”

 

***

 

Sáng hôm sau, rốt cục Tần Trọng cũng trở lại, người đàn ông nghiêm túc mà cứng nhắc này, cho dù đi ra ngoài du lịch cũng không mua được món quà đáng yêu nào cho con gái cả, nhưng Mễ Tuyết Tuệ lại mang về một chuỗi phật châu tinh xảo, nói là cầu được ở cổ miếu.

 

Tần Hàm Lạc thần sắc vui sướng, hai tay đón lấy chuỗi hạt xinh đẹp kia, nhẹ giọng nói: “Cám ơn dì Mễ.” Ánh mắt lại hướng qua vai Mễ Tuyết Tuệ, nhìn về phía cô gái trẻ tuổi một thân váy liền máu trắng kia, cũng không ngờ người ta cũng đang nhìn mình, ánh mắt hai người giao nhau, đều khẽ giật mình.

 

Trong khoảnh khắc ấy, lòng Tần Hàm Lạc liền nổi lên một loại cảm giác kinh diễm, cô bé trước mặt kia, lại đâu chỉ hai chữ “xinh đẹp” đơn giản trong miệng Bồi Bồi là có thể hình dung.

 

Em thấp hơn Tần Hàm Lạc nửa cái đầu, mái tóc đen bóng như tơ được tùy ý buông xõa trên bờ vai, ngũ quan tinh xảo, mặt mày như họa, một đôi môi mỏng manh ướt át kiều diễm như đóa hoa hồng, làn da trong suốt mịn màng, ẩn ẩn ánh lên sắc hồng, từ đầu đến chân tựa như một con búp bê xinh đẹp đáng yêu. Nhưng em đứng đó, im lặng mà đạm mạc, trên người lại toát ra khí chất trong trẻo lạnh lùng thanh nhã như vầng trăng, làm cho người ta cảm thấy không thể thân cận.

 

Mễ Tuyết Tuệ theo ánh mắt Tần Hàm Lạc nhìn qua, vội vàng nói: “Hàm Lạc, để dì giới thiệu, đây là con gái dì, Tiểu Nhàn, gọi chị đi.”

 

Tần Hàm Lạc cười cười, nhìn em nói: “Chào em.”

 

Mễ Tiểu Nhàn cắn cắn môi, đôi con ngươi trong suốt lóe lên một tia không tình nguyện, nhưng không mở miệng gọi, chỉ hơi gật đầu, xem như chào hỏi, rồi liền đi qua bên người Tần Hàm Lạc, vào phòng khách.

 

Lúc đi qua, Tần Hàm Lạc ngửi được một làn hương tươi mát nhàn nhạt, vị bạc hà? Mùi hương thực lạnh, cũng xứng với người.

 

Mễ Tuyết Tuệ bất đắc dĩ nhìn bóng dáng con gái mình, xấu hổ nói với Tần Hàm Lạc: “Con bé này được chiều từ nhỏ đến hư rồi, con đừng để bụng.”

 

Tần Hàm Lạc mỉm cười nói: “Dì cứ đùa, con sao lại để bụng được.” Trong lòng lại thầm nghĩ, dáng vẻ xinh đẹp thì giỏi lắm chắc, lại không lễ phép như vậy, nháy mắt hảo cảm đối với người ta liền giảm đi vài phần.

 

Tần Trọng buông túi du lịch, nhìn nhìn chung quanh, sự khác lạ của căn nhà vừa nhìn là hiểu ngay, trong mắt ông hiện lên vài tia khen ngợi, ngoài miệng lại nói: “Còn đứng đó làm gì, mau đi rót nước cho dì Mễ và Tiểu Nhàn đi.”

 

Tần Hàm Lạc đi qua, mở tủ lạnh, bưng hoa quả đã rửa tới phòng khách, để lên bàn thủy tinh: “Dì Mễ, Tiểu Nhàn, trong tủ lạnh có trà chanh, rất có tác dụng giải khát, uống cái này được không?”

 

“Ừ.” Mễ Tuyết Tuệ nở nụ cười tươi.

 

“Không cần đâu, có nước lạnh không?” Mễ Tiểu Nhàn lại nhẹ nhàng nói.

 

“Có.” Tần Hàm Lạc ngẩn ra, lập tức rót hai chén trà chanh cùng một ly nước lạnh, đặt trước mặt bọn họ, mình cũng rót một ly, ngồi lên chiếc sô pha đơn bên cạnh Mễ Tiểu Nhàn.

 

Tần Trọng nhìn ba người, trên mặt xuất hiện một tia mất tự nhiên, nhẹ nhàng ho khan một tiếng, nói: “Có chuyện này ta muốn nói với hai đứa.” Nghiêng đầu nhìn Mễ Tuyết Tuệ, cùng bà trao đổi ánh mắt một chút, tiếp tục nói: “Ta và Tuyết Tuệ đã nhận giấy kết hôn rồi, từ nay về sau mọi người chính là người một nhà. Bắt đầu từ ngày mai, Tuyết Tuệ và Tiểu Nhàn sẽ chính thức chuyển về đây sống. Tiểu Nhàn, phòng của con là gian phòng ở ngay đối diện phòng Hàm Lạc, trong ngày hôm nay mọi người sẽ giúp con bố trí đâu vào đấy. Hàm Lạc, về sau con phải coi Tiểu Nhàn như em gái ruột, quan tâm tới em nhiều một chút, biết không?”

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Vị Chanh Bạc Hà và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

4 Responses to Vị Chanh Bạc Hà – Chương 3

  1. vuonghamyen nói:

    hơ hơ, đã mấy ngày rồi sao hổng thấy chap mới dzậy kìa ?
    Ai nói * đợi chờ…là…hạnh phúc ??? hic hic…
    Cũng tại nàng đó nha, ai biểu kêu ta luyện VCBH trước làm chi…để bây chừ mỗi ngày đều trông ngóng….

    • Bách Linh nói:

      à thì phải ưu tiên 2 bộ cũ đã mà 😛 nàng có thể luyện thêm bộ “Thật ra…” nữa cũng đc đó =]]]

      • vuonghamyen nói:

        ừ thì ta cũng định luyện thêm bộ “Thật ra…” nhưng mà nghe nói bộ này sang năm mới xong phải hông nàng?…âyza lại sợ phải chờ nữa…
        Nghĩ lại, lúc luyện CK và ĐTTN thật là sướng nhỉ! luyện 1 lèo … cảm xúc qá trời luôn..

        • Bách Linh nói:

          =]]]]]]]] bộ “thật ra…” này đấy là còn đc 1 nửa rồi đó, còn bộ “vị chanh…” này k những mới tới chap 3 mà còn tận 136 chap lận, thôi nàng cứ ráng chờ vậy =]]]]]]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s