Phù Sinh Nhược Mộng – Chương 65

Tên gốc: 浮生若梦

Tác giả: Lưu Diên Trường Ngưng -流鸢长凝

Thể loại: Bách hợp [GL], xuyên không, mất quyền lực lịch sử, ngược luyến tàn tâm.

Tình trạng bản raw: 5 quyển -106 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 65

Mang kiếm xông vào phủ

 

“Triều Cẩm nàng tránh ra!” Tử Thanh dùng hết toàn lực đẩy Triều Cẩm ra, còn mình thì lảo đảo gục xuống: “Vân Châu không thể mất được, khụ khụ, ta không muốn lại nhìn thấy ai đó bị giết một cách oan uổng, ai bị….Nàng cũng không thể lại làm việc gì ngốc nghếch được! Ta còn không trả được cho nàng! Còn chưa trả nổi cho nàng!”

 

“Tiểu tử…” Ma Ô giậm chân, tiến lên muốn đỡ Tử Thanh dậy: “Tối nay nói gì lão tử cũng không đánh, thắng cũng thật sự là mất mặt lão tử, tạm thời lui binh, ngày khác chúng ta lại ước chiến!”

 

“Trận quyết đấu này còn chưa xong!” Bỗng nhiên, Tử Thanh lật người ngồi dậy, trường kiếm trong tay dừng trên cổ Ma Ô: “Ngươi thua –!”

 

Ma Dịch nhịn không được hét lớn một tiếng: “Tiểu tử, ngươi giở trò dối trá! Ta chém ngươi!”

 

Ma Ô vội đè lại Ma Dịch ở một bên: “Đại ca, không thể!” Lắc đầu nhìn Tử Thanh: “Tiểu tử, luận quyền cước, lão tử có thể dễ dàng đánh chết ngươi, nhưng mà luận liều mạng, lão tử không bằng ngươi…Người Đột Quyết chúng ta kính trọng nhất là dũng sĩ, lão tử thích loại quyết tâm kiên định này của tiểu tử ngươi!”

 

Cười nhẹ, Tử Thanh bỗng nhiên quỳ rạp xuống đất: “Ma Ô tướng quân, khụ khụ, ngày đó Khánh Ân mới tới Vân Châu, có ít nhiều mạo phạm, còn thỉnh tướng quân thông cảm…” Vô luận thế nào cũng phải để cho người này xuống thang, Vân Châu không chịu nổi loạn lạc thêm nữa, ta không biết đến tột cùng còn có thể chống đỡ bao lâu?

 

Triều Cẩm vừa kinh sợ vừa đau lòng nhìn Tử Thanh, chàng quả nhiên trưởng thành lên không ít, giờ khắc này còn có thể nghĩ ra mà nói những lời như thế.

 

Ma Dịch cùng Ma Ô đều kinh ngạc nhìn Tử Thanh, tựa hồ không thể tin được vào lỗ tai mình.

 

“Còn có Ma Dịch tướng quân, Khánh Ân quá mức xúc động, khiến tướng quân bị thương, nếu trong lòng tướng quân còn tức giận khó tiêu, vậy có thể dùng thanh kiếm này lấy mạng ta!” Tử Thanh run rẩy cởi bỏ mảnh vải quấn trên tay, hai tay đem trường kiếm nâng lên.

 

“Tiểu tử ngươi…”

 

“Nếu như…khụ khụ…oán giận trong lòng nhị vị tướng quân đã tiêu, không bằng cùng ta về Vân Châu, chúng ta thống khoái uống một chén!” Tử Thanh run run phất tay, tầm mắt dần dần có chút mơ hồ, phải chống đỡ, Yến Tử Thanh, phải chống đỡ, trăm ngàn lần không thể gục ngã!

 

“Tử Thanh chàng thật sự không muốn sống nữa sao?!” Triều Cẩm rơi lệ ôm lấy Tử Thanh, liên tục lắc đầu: “Chàng phải trị thương a!”

 

Tay trái chộp lấy tay Triều Cẩm, Tử Thanh nhẹ nhàng thấp giọng nói một câu: “Đỡ ta đứng lên, vở diễn này còn chưa diễn xong…”

 

“Chàng…” Triều Cẩm đau lòng đỡ thân mình đầy máu của Tử Thanh, nhịn không được giơ tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán nàng, nhất định chàng rất đau, Tử Thanh…Ánh mắt chạm đến thanh loan đao cắm nơi xương sườn đầm đìa máu chảy của nàng, Triều Cẩm run run dùng thân thể mình đỡ lấy thân mình Tử Thanh: “Tử Thanh gắng lên…”

 

“Ta…không có việc gì!” Tử Thanh cắn răng thẳng lưng, cứng rắn mỉm cười.

 

“Ngươi tiểu tử này!” Ma Dịch thầm sợ hãi than: “Được, bản tướng cùng ngươi uống một ly này! Nhưng mà, không phải tối này! Ngươi vẫn nên mau mau trở về thành chữa thương đi, ba ngày sau ta cùng với tam đệ sẽ thiết yến, chúng ta ba người hảo hảo uống một chén!”

 

“Ý của ngươi là…”

 

Ma Dịch vung đại thủ lên: “Lui binh!”

 

“Vậy Triều Cẩm…” Nhìn Ma Ô, Tử Thanh lắc đầu: “Đánh cuộc cho trận quyết đấu của chúng ta…”

 

Ma Ô cười ha ha: “Vốn lão tử không dùng quỷ kế cũng có thể thủ thắng, dùng một nha đầu đổi lấy một huynh đệ dũng sĩ, lão tử cũng buôn bán lời rồi! Ba ngày sau, lão tử ở chỗ này chờ tiểu tử ngươi!”

 

“Hảo!” Tử Thanh gật đầu: “Ba ngày sau, không say không về!”

 

“Hảo!”

 

Nhìn Ma Dịch, Ma Ô mang binh rời đi.

 

Thân mình Tử Thanh lắc lư, vội vàng bắt lấy thân mình Triều Cẩm: “Đừng để ta ngã xuống, Triều Cẩm, đỡ ta về Vân Châu.”

 

“Lục công tử.” Man Tử lệ nóng doanh tròng nhìn nàng, nghẹn ngào không biết nói gì cho phải.

 

“Vân Châu có Lục công tử là phúc của Vân Châu!” Bỗng nhiên trong lúc đó, tướng sĩ Vân Châu đều quỳ xuống.

 

Tử Thanh miễn cưỡng cười: “Triều Cẩm, nhìn xem, khụ khụ, kỳ thật ta cược thắng rồi…”

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Phù sinh nhược mộng và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s