Phù Sinh Nhược Mộng – Chương 82

Tên gốc: 浮生若梦

Tác giả: Lưu Diên Trường Ngưng -流鸢长凝

Thể loại: Bách hợp [GL], xuyên không, mất quyền lực lịch sử, ngược luyến tàn tâm.

Tình trạng bản raw: 5 quyển -106 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 82

Biết vậy chẳng làm

 

Tường thành cổ xưa của thành Trường An nguy nga xuất hiện trong tầm mắt, nơi tọa lạc hoàng đô đầy khí phách và tôn quý, phảng phất như thể hít sâu một hơi cũng đều ngửi được mùi huyết tinh từ ngàn năm quanh quẩn nơi trái tim.

 

Một thương đội người Hồ đứng ngoài thành Trường An, Tử Thanh cằm dán đầy râu ló đầu ra ngoài, cảnh giác nhìn xung quanh.

 

Nhã nhi, ta đến đây…Hít vào một hơi, không hiểu sao trái tim lại đau đớn không xua tan được.

 

Nay Lí Vũ không thể tương trợ, thân phận Đoạn phu nhân nếu bại lộ, nợ cũ năm xưa tính xuống thì sẽ rước họa vào thân, mà Đỗ y quan, cho dù trở lại đông cung, thái tử cũng sẽ không vì một linh nhân mà nguyện ra mặt cứu giúp, lúc này đây, chỉ có thể một mình tác chiến.

 

“Nương, Hoắc cô nương, lát nữa vào Trường An, mọi người tìm một khách điếm trú chân trước, trăm ngàn lần phải nhớ rõ, đừng để cho thị vệ vương phủ Hằng vương nhận ra.” Quay đầu nhìn Đoạn phu nhân cùng Hoắc Hương giả trang nam tử mặt đầy râu, Tử Thanh lại dặn dò.

 

Nói xong, Tử Thanh nhảy xuống xe ngựa, hơi ôm quyền với tướng sĩ Vân Châu đóng giả làm hộ vệ thương đội: “Dọc đường đi, đa tạ các vị bảo hộ, nếu ta tại Trường An có nháo loạn ra đại sự gì, Tử Thanh cầu chư vị hộ tống nương cùng Hoắc cô nương rời đi trước.”

 

Man Tử vỗ vai Tử Thanh: “Lục công tử quá khách khí rồi, ta cam đoan, nếu chỉ cần có gió thổi cỏ lay ta sẽ liền lập tức bình yên đưa phu nhân cùng Hoắc cô nương rời đi.”

 

Đỗ y quan chỉ thở dài, nhìn Trường An xa cách hơn mười năm: “Công tử, tòa thành này sẽ ăn thịt người, trăm ngàn lần phải cẩn thận.”

 

“Ân, ta biết.” Nói xong, có chút đăm chiêu nhìn Đỗ y quan, Tử Thanh đột nhiên cúi đầu thật sâu: “Nhiều năm như vậy, đa tạ ngài vẫn chiếu cố nương.”

 

“Công tử nói quá lời, lão nô không dám nhận.”

 

Tử Thanh nặng nề thở dài, nhấc màn xe lên, nhìn hai người trong xe: “Nương, Hoắc cô nương, bảo trọng.”

 

“Thanh nhi, con phải cẩn thận!”

 

Nương, nếu lần này con có thể cứu Nhã nhi về, con sẽ nói với người, con đã gặp cha, hắn không đáng để người chờ đợi thêm nữa.

 

“Yến công tử, cẩn thận.”

 

“Hoắc cô nương, ngươi cũng phải bảo trọng.”

 

Nói xong, Tử Thanh cũng không quay đầu lại, chạy vào thành Trường An, Hằng vương phủ! Lí Thiến! Nếu ngươi làm Nhã nhi tổn thương dù một chút, ta tất khiến cho ngươi phải trả lại gấp trăm lần!

 

Thành Trường An thực rộng lớn, Tử Thanh chưa từng tưởng tượng nổi đến mức  thế.

 

Nhã nhi, đến tột cùng thì nàng bị tên súc sinh kia đưa đi đâu? Nàng nói cho ta biết, nói cho ta biết đi!

 

“Ngươi có nghe Hằng vương phủ nói không, tối nay có Biện Châu ‘Hoàng linh’ dâng tiếng ca ở vương phủ!”

 

“Hoàng linh?”

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Phù sinh nhược mộng và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

4 Responses to Phù Sinh Nhược Mộng – Chương 82

  1. Bách Linh nói:

    Chương này đã là gì, mấy chap về cuối mới gọi là đau tim @@
    ta thì đọc từ đầu tới cuối đều thấy thương Nhã Hề hết, bởi biết rằng Triều Cẩm ít ra kiếp sau còn đc hp, đâu số khổ như Nhã Hề đâu 😦

  2. kid184 nói:

    2 chương này đọc đau tim thật đấy, tội Nhã Hề quá, chịu thiệt thòi đủ đường 😦 Lúc Hằng Vương gọi 10 tên thị vệ ra còn tưởng làm gì Nhã Hề chứ… may là k có làm gì =.=”

    Thank ss Bách Linh đã vất vả để edit truyện 😡

  3. taeny1893 nói:

    quá thương cho Nhã Hề… :(( mặc dù biết ko phải lỗi của Tử Thanh mà ko hiểu sao đọc vẫn cảm thấy giận TT như vậy….huhuhuhu để Nhã Hề phải chịu đau khổ quá rồi :(( tên Hằng vương kia…thật ..ko còn từ gì để nói X(

  4. voniem25 nói:

    Chương này với chương trước là 2 chương là sợ & không dám đọc nhất trong truyện á. Ta sợ khi đọc rồi lại hiện lên hình ảnh của Nhã Hề trong đầu, ta lại điên lên muốn giết cái tên Hằng Vương đó như Tử Thanh. Tên đó chết cả ngàn lần ta vẫn thấy chưa thỏa mãn nữa. Ta cũng muốn hắn vĩnh viễn không thể siêu sinh, dày xuống 18 tầng địa ngục ko thể đầu thai. >_< (haiz, tiếc rằng hắn chỉ là 1 nhân vật hư cấu trong truyện)

    Truyện này không có H, nhưng thân thể của các nữ tử thì quá thê thảm. Triều Cẩm cũng thế, Tô Tình cũng thế, Nhã Hề cũng thế. Ta thực rất phẫn á.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s