Phù Sinh Nhược Mộng – Chương 83

Tên gốc: 浮生若梦

Tác giả: Lưu Diên Trường Ngưng -流鸢长凝

Thể loại: Bách hợp [GL], xuyên không, mất quyền lực lịch sử, ngược luyến tàn tâm.

Tình trạng bản raw: 5 quyển -106 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 83

Loạn thế hùng tâm

 

Ánh trăng sáng tỏ, thành Trường An ở rất xa chỉ còn thấy bóng dáng mơ hồ.

 

Tử Thanh đứng trên con đường ngoài thành Trường An, ôm lấy Nhã Hề, nhẹ nhàng hôn lên trán nàng, nước mắt rơi xuống thân thể run rẩy của nàng: “Nhã nhi, về sau, cho dù chết ta cũng sẽ không rời khỏi nàng một bước.”

 

“Tử Thanh…ta…ta còn trong sạch…” Mơ mơ màng màng, Nhã Hề thì thào thốt ra một câu: “Nàng…nàng đừng…ghét bỏ ta…”

 

Tử Thanh rơi lệ cười, chỉ cảm thấy trong ngực như bị vô số kim châm, rất đau, rất hận.

 

“Nhã nhi, Hoắc cô nương cùng Đỗ y quan rất nhanh sẽ tới thôi, nàng sẽ không có việc gì, sẽ không có việc gì đâu.” Tử Thanh nhìn hướng thành Trường An, Man Tử đại thúc, trăm ngàn lần phải đưa nương và Hoắc cô nương bình yên ra đây.

 

Tiếng vó ngựa dần vang lên, càng ngày càng gần.

 

Tử Thanh vội vàng đi lên nghênh đón.

 

“Công tử! Người thế nhưng còn nhanh hơn chúng ta!” Man Tử từ xa xa trông thấy Tử Thanh, liền chạy vội tới, ánh mắt chạm đến vết máu trên người nàng, không khỏi kinh hãi: “Công tử bị thương!”

 

“Là máu của tên súc sinh kia!” Tử Thanh cắn răng, đau lòng nhìn Nhã hề: “Ngày sau trở về Trường An, ta muốn hắn chết cũng không yên!”

 

“Công tử…” Thấy sát ý chưa bao giờ có trong mắt Tử Thanh, Man Tử ưu tư nhìn Nhã Hề suy yếu được y bào của Tử Thanh bao bọc, đến tột cùng thì Nhã Hề cô nương gặp phải kiếp nạn gì mới khiến cho công tử trở nên bạo lệ như thế?

 

“Hu –!” Đỗ y quan kéo dây cương, vội vàng chạy tới: “Công tử, mau lên xe, Hằng vương chết rồi, triều đình tất nhiên sẽ truy lùng tra xét đến cùng, nơi này không thể ở lâu!”

 

Khẽ gật đầu, Tử Thanh ôm Nhã Hề lên xe ngựa.

 

“Cảm tạ trời đất, Nhã nhi rốt cục cũng được cứu ra!” Đoạn phu nhân kinh hồn chưa định nhìn mặt Nhã Hề: “Hài tử đáng thương, nhất định là chịu rất nhiều đau khổ.”

 

“Yến công tử…” Hoắc Hương cảm thấy được Tử Thanh khác thường, chạm phải ánh mắt nàng, cảm thấy thực đáng sợ.

 

Xe ngựa lăn bánh, Tử Thanh đột nhiên hỏi Hoắc Hương: “Hoắc cô nương, có thể có biện pháp làm cho Nhã nhi bất tỉnh mấy tháng không?”

 

“Vì sao phải làm như vậy?” Hoắc Hương kinh ngạc hỏi.

 

Tử Thanh run rẩy hơi kéo một góc áo, chữ “Hằng” đập vào mắt làm cho Đoạn phu nhân cùng Hoắc Hương đều chấn động mãnh liệt.

 

“Súc sinh! Thật đúng là súc sinh!”

 

“Hắn chết còn chưa đủ…” Thanh âm Tử Thanh trầm thấp mà lạnh lùng: “Một ngày nào đó, ta muốn hắn cả xương cốt cũng không còn.”

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Phù sinh nhược mộng và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

10 Responses to Phù Sinh Nhược Mộng – Chương 83

  1. Neko nói:

    Tử Thanh hay Mộc Thanh đều là những ng có khí chất khuynh đảo thiên hạ
    nhưng bối cảnh xung quanh lúc nào cũng như dồn đến chân tường
    muốn thoát cũng ko thoát được
    nếu khí chất đó mà ở thời hiện đại, thì chắc sẽ dc hưởng hạnh phúc 😦
    tiếc là LDTN ko có viết hiện đại 😦
    đau lòng 😦

    • Bách Linh nói:

      sở thích của LDTN chính là ngược lên ngược xuống NV chính, dồn ép đến đường cùng mới thôi hay sao ấy @@ uh, ta cũng k tìm đc bộ hiện đại nào của LDTN cả, nếu hiện đại thì chắc cũng ngược chả kém, toàn tay 3 @@

  2. voniem25 nói:

    Những gì Tử Thanh nói lúc này rồi nghĩ đến cái kết. Ta cảm thấy thật là đau lòng á. (ko thể spoil, ta ko dám nói nhiều >_<)

    Ta nói cái truyện này nó thiệt là thê thảm. 3 nhân vật chính thì không nói gì đi, nhân vật phụ cũng không ai được tốt đẹp cả. Ngoại trừ nhân vật phản diện ra, còn lại ta thấy chẳng ai có cuộc sống thoải mái cả. Từ già tới trẻ, từ nam tới nữ, yêu tinh hay phàm nhân ngay cả người bị hoạn như Đỗ Y Quan cũng khổ @_@.

    Hoắc Hương nàng ngay từ đầu đã có cảm tình với Tử Thanh, nhưng nàng không đủ mạnh mẽ như Triều Cẩm để theo đuổi tình yêu, chỉ biết giấu đi trong lòng, tận tình giúp đỡ, và lúc nào âm thầm cũng chúc phúc cho Tử Thanh & Nhã Hề. Cứ tưởng mình gả đi rồi sẽ được an thân nhưng vẫn ko được yên ổn. Nghĩ cả đời này sẽ được Lý Vũ yêu thương, cuối cùng cũng phải rời khỏi Lý phủ. Nhã Hề còn có Tử Thanh, Triều Cẩm còn có Mộ Thanh của kiếp sau. Còn nàng, nàng có ai?

    Và còn Lý Nhược, 1 cô gái hồn nhiên ngây thơ, nhưng sau khi gặp Tô Tình, nàng đã muốn bảo vệ Tô Tình đến hết đời. Nàng là người có tư tưởng tiến bộ nhất trong tất cả các nhân vật, không ngại nữ tử cùng nữ tử ở bên nhau, luôn tin sẽ có kết quả, ngay cả Tử Thanh còn nghĩ chính mình còn không bằng. Nhưng rồi thì sao? Tô Tình cũng không nhìn đến nàng, phản bội lại mọi người, sau đó hối hận cũng bỏ đi. Cuối cùng thì Lý Nhược nàng có ai?

    Ta đọc truyện này nhiều khi ta cảm thấy thực hận. Không biết là hận cho số phận của họ, hay hận vì tác giả quá tay với các nhân vật, hay hận bản thân đọc nhiều quá nên suy nghĩ lung tung *_* . Thiệt đúng với cái tựa Phù Sinh Nhược Mộng. Cuộc đời thiệt là phù du, đọc rồi ta thấy mình như đang nằm mộng vậy @@

    • Bách Linh nói:

      uh, tg có sở thích dìm nhân vật hay sao á, ngược lên ngược xuống đủ đường. Ta thấy tội cho Lý Nhược, cứ ngỡ tc của nàng và Tô Tình sẽ đơm hoa kết trái cho an ủi phần nào, vậy mà…n` tr khác NV phụ còn đc hp, tr này k 1 NV phụ nào đc sống yên ổn luôn ý @@

  3. taeny1893 nói:

    hi vọng vết thương của Nhã Hề sẽ chữa khỏi đc không thì…sẽ là nỗi đau xót suốt đời mất 😦

    • Bách Linh nói:

      yên tâm là khỏi mà, chỉ là cái giá có hơi… 😦

      • voniem25 nói:

        vết thương này thiệt là quá lớn mà. 😦

        • Bách Linh nói:

          ta thấy vết thương của Tô Tình còn thảm hơn ý, nàng nghĩ xem @@

        • voniem25 nói:

          Uh. Nghĩ đến cái cảnh đó, ta muốn đốt luôn cả cái trại thổ phỉ >_<

          Về Tô Tình, ta thiệt không biết nói về cái nhân vật này như thế nào nữa. Rất đáng thương mà cũng đáng trách. Chịu mọi đau khổ của nữ tử, từ thể xác đến tinh thần. Vậy mà trong lúc nhất thời, nông cạn lại đem 1 kiếp nạn quá lớn cho tất cả mọi người. Ta nghĩ, nếu chuyện không xảy ra, thì mọi người có thể yên ổn ở Vân Châu rồi (ít ra cũng trước khi loạn thế bắt đầu *_*)

        • Bách Linh nói:

          tác giả còn lâu mới để cho mọi ng yên ổn @@

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s