Phù Sinh Nhược Mộng – Chương 88

Tên gốc: 浮生若梦

Tác giả: Lưu Diên Trường Ngưng -流鸢长凝

Thể loại: Bách hợp [GL], xuyên không, mất quyền lực lịch sử, ngược luyến tàn tâm.

Tình trạng bản raw: 5 quyển -106 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 88

Thẳng thắn chân thành đối đãi

 

Chờ Đỗ y quan bôi thuốc xong, băng bó lại rồi, Tử Thanh liền đi vào phòng đổi lại một thân thanh bào, lo lắng liếc nhìn phòng Triều Cẩm một cái, sau đó xoay người rời khỏi phủ, dù sao nàng với Huyền Hoàng công chúa có thù giết đệ đệ, Nhã nhi và nương ở lại đó khiến lòng luôn có chút lo lắng.

 

Dắt ngựa yên lặng đi về phía đại doanh ngoài thành Vân Châu, tâm Tử Thanh bỗng nhiên không hiểu sao bắt đầu hoảng loạn.

 

Mới vừa tiến vào đại doanh, liền nghe được tiếng ca thê lương réo rắt của Nhã Hề.

 

“Lãm quần thoát ti lí, cử thân phó thanh trì. Phủ lại văn thử sự, tâm tri trường biệt li. Bồi hồi đình thụ hạ, tự quải đông nam chi.”

(Vén ống quần cởi đôi hài bằng tơ tằm, ngâm mình xuống hồ nước trong. Viên lại trong phủ quan nghe được chuyện này, lòng biết sẽ ly biệt thực lâu. Đứng bồi hồi dưới tàng cây nơi mái đình, tự treo mình lên cành cây hướng đông nam à đại loại khúc này là tả cảnh tự tử =.=” )

 

Khổng tước đông nam phi*!

 

Thân mình Tử Thanh chấn động, Nhã nhi, vì sao nàng lại xướng khúc này?

 

Huyền Hoàng công chúa đang ngồi phía trên đại tọa, nhíu mày nghe hát; Đoạn phu nhân an vị ở chiếc ghế bên trái nàng, nghe tiếng ca của Nhã Hề, hơi có chút bi thương; Thanh soái cùng mười tám viên đại tướng dưới trướng ngồi ngay ngắn hai bên tả hữu, hé mắt nhìn Nhã Hề đứng chính giữa đại trướng cất tiếng ca, tựa hồ có chút bị nỗi thống khổ trong tiếng hát xúc động nỗi lòng.

 

Thấy Tử Thanh tiến vào đại trướng, Huyền Hoàng công chúa mày liễu nhướn lên, có chút kinh ngạc: “Nhi tử của Thanh soái quả nhiên bất phàm, một khúc ca này bản cung còn chưa nghe xong, thế mà đã thấy ngươi khải hoàn trở về.” Nói xong liền cười đứng lên: “Có thể cứu được Sử tiểu thư về phải không?”

 

“Lúc này nàng đang trị thương ở trong phủ Vân Châu, cắt đứt nhã hứng của công chúa, xin thứ lỗi cho tội vô lễ của Tử Thanh.” Tử Thanh gật đầu, ôm quyền nói: “Tử Thanh tới đây là vì muốn đón tiếp nương cùng Nhã nhi về phủ.”

 

“Bản cung sao có thể trách ngươi được?” Nói xong, Huyền Hoàng công chúa liền đảo mắt liếc Thanh soái: “Bản cung thấy nhi tử này của ngươi thật có tiền đồ, không bằng phong hắn làm Thiếu tướng quân, Thanh tướng quân ngươi liền mang theo bộ hạ của ngươi ở lại chỗ này, dạy dỗ hắn nhiều hơn, ngày sau tất có tiền đồ.”

 

“Vi thần tạ đại ân của công chúa.” Thanh soái thở phào nhẹ nhõm, có thể ở lại Vân Châu, thứ nhất có thể bảo hộ Thanh nhi, thứ hai là có lẽ có thể sẽ tìm được một cơ hội trò chuyện với Thường nhi. Lặng lẽ liếc Đoạn phu nhân, Thanh soái bị nét hờ hững trong mắt nàng khiến lòng đau đớn vô vàn. Nàng thực sự thất vọng về ta đến thế sao?

 

“Tử Thanh xin đa tạ công chúa trước.” Nói xong, Tử Thanh liền tiến lên cầm tay Nhã hề, nhẹ nhàng cười: “Ta đã bình yên trở lại.”

 

Nhìn Tử Thanh thật sâu, Nhã Hề an nhiên cười, ánh mắt lại là nỗi cô đơn nhìn không thấu.

 

Tử Thanh cười nhìn lên Đoạn phu nhân: “Nương, chúng ta nên trở về nhà thôi.” Nói xong, chần chừ nhìn Thanh soái: “Cha, người có muốn cùng về không?”

 

“Ta…ta còn có vài việc quân vụ cần xử lý, nên…nên tạm thời không đi.” Thanh soái khẽ thở dài.

 

Đoạn phu nhân ảm đạm cúi đầu: “Thanh nhi, chúng ta trở về đi.” Nói xong, hơi cúi người với Huyền Hoàng công chúa: “Điện hạ, chúng ta cáo lui trước.”

 

“Được.” Huyền Hoàng công chúa khẽ gật đầu: “Tin rằng Sử tiểu thư ở lại Vân Châu thì tất nhiên có thể tươi cười rạng rỡ.”

 

Thân mình Nhã Hề chấn động, cúi người với Huyền Hoàng công chúa: “Công chúa điện hạ, Nhã Hề cáo lui.”

 

Tử Thanh ôm quyền: “Điện hạ, Tử Thanh cũng cáo lui.”

 

“Đều trở về đi, bản cung cũng có chút mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi.” Huyền Hoàng công chúa nhẹ nhàng xua tay, các tướng quân bên trong đại trướng đều đứng dậy, ôm quyền cáo lui.

***

“Các ngươi thấy không, vị cô nương đó nhưng lại là ‘Hoàng linh’ Nhã Hề.”

 

“Chính là nữ nhân từng ở vương phủ Hằng vương ở Trường An trần truồng lõa thể, cả thân đầy chữ sao?”

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Phù sinh nhược mộng và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

8 Responses to Phù Sinh Nhược Mộng – Chương 88

  1. voniem25 nói:

    Bây giờ chưa đến thời điểm, nhưng khi hết truyện, ta sẽ hỏi suy nghĩ của Bách Linh nàng về phương thức yêu của Nhã Hề nhé 🙂

    Tác giả xây dựng quan hệ các nhân vật rối rắm, lằng nhằng, dây dưa, nhưng lại luôn có quan niệm trái tim thủy chung chỉ dành cho 1 người làm nhiều lúc ta cũng đau đầu. Vừa ngưỡng mộ, đồng tình, ủng hộ, đồng thời lại xót xa cho người còn lại. Ai, mà sau cơn mưa trời cũng sáng, cuối cùng rồi ai cũng có được hạnh phúc chân chính thuộc về mình, có điều là hơi lâu (phải chờ đến mấy trăm năm sau :v). Ta cũng thích câu nói đó của Tử Thanh, đó cũng là 1 trong những lý do mà ta thích bộ truyện này ^^

    p/s: hóng chương kế tiếp :3

    • Bách Linh nói:

      uh, để đến lúc ấy ta nghĩ câu trả lời cho nàng sau ^^
      đấy là tr nên mình có thể tạm chấp nhận cho TT phụ TC kiếp này, vì biết chắc có kiếp sau để TT hoàn trả cho TC, nhưng nếu là thực tế đời ng thì lại k biết tn đâu. Sau bộ này nàng có thể đọc bộ “Vị Chanh Bạc Hà”, cũng tình tay 3 éo le, cũng 3 NV đều khiến ngta thương xót luyến tiếc k muốn bỏ bên nào, đã thế là hiện đại văn, chẳng có kiếp sau nào, nên đâm ra đọc còn day dứt và cực kì thực tế nữa kìa @@

      • voniem25 nói:

        A. Ta cũng định xong bộ Phù Sinh Nhược Mộng này rồi sẽ đọc cáicbộ khác của nàng 😀 . Nhưng nghe nàng giới thiệu ta sợ quá, 1×1 ngược đã thê thảm rồi, bây giờ là đến 3 người @_@. Phù Sinh Nhược Mộng kết thúc còn có HE, mà ta còn đau lên đau xuống, huống hồ bộ này =.=

        • Bách Linh nói:

          quan trọng là quá trình ý chứ, vs lại ai nói nàng bộ kia k HE? tg k chơi trò kiếp sau như “Phù sinh”, nhưng viết 2 cái kết cục cho thỏa lòng độc giả, nên yên tâm là ai cũng hp hết mà 🙂 vs lại cũng là 1×1 mà, chẳng qua ng t3 cũng thuộc dạng “bỏ thì thương vương thì tội” như Triều Cẩm trong tr này thôi

  2. taeny1893 nói:

    haizz TT thật là…2 người đều yêu đến đi sống lại thế kia đúng là ko thể làm ai tổn thương nhưng mà công nhận trái tim TT sẽ ko chia nửa vì như thế sẽ là bất công với TC có lẽ kiếp này chỉ yêu NH thôi là quá đủ rồi..trái tim chất thế nào đc người khác nữa…..đọc bộ này hay nhưng mà hơi mệt hầu như chap nào cũng khóc lóc rồi thương tích đầy mình..chỉ nghĩ đến những sóng gió tiếp theo thôi mà đã….:(

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s