Phù Sinh Nhược Mộng – Chương 98

Tên gốc: 浮生若梦

Tác giả: Lưu Diên Trường Ngưng -流鸢长凝

Thể loại: Bách hợp [GL], xuyên không, mất quyền lực lịch sử, ngược luyến tàn tâm.

Tình trạng bản raw: 5 quyển -106 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 98

Cố thủ thành trì

 

Ngày thứ hai, quả nhiên Huyền Hoàng phát động tấn công mãnh liệt.

 

Ba ngày liên tục, cửa thành Tương Châu đóng chặt, tiếng trống trận ngoài thành vang lên như sấm, tiếng thét kinh thiên động địa.

 

Sau khi phân bố phòng thủ, Tử Thanh đứng trên đầu tường, nhìn đại quân công thành ở ngoài, tay đè lên bội kiếm, thở dài: “Cha, nếu người phải chứng kiến một ngày mà những tướng sĩ một tay người huấn luyện ra không thể không tương tàn lẫn nhau, cõi lòng người chắc hẳn sẽ rất đau đớn phải không?”

 

“Tử Thanh, chúng ta không thể chỉ cố thủ, nếu không lúc Tương Châu hết lương thực, đương nhiên thành sẽ bị phá.” Triều Cẩm nhíu mày nhìn chiến hỏa dưới thành, ẩn ẩn lo lắng.

 

“Nay chỉ có thể cố thủ.” Tử Thanh hít sâu một hơi: “Ta đang đợi thời điểm bọn họ mệt mỏi.”

 

Bỗng nhiên hiểu ra ý tứ Tử Thanh, Triều Cẩm nhìn gương mặt nàng, từ khi nào nàng lại trở nên thâm trầm như thế? Trong nháy mắt, ta cảm thấy nàng thay đổi rất nhiều…

 

Khóe miệng khẽ nở nụ cười, Tử Thanh đảo mắt bình tĩnh nhìn Triều Cẩm: “Triều Cẩm, nàng đoán xem trận này có thể thắng không?”

 

“Sẽ.” Triều Cẩm bình tĩnh nhìn Tử Thanh: “Ta tin nàng sẽ chiến thắng.”

 

“Ha ha…” Tử Thanh quay đầu nhìn về phía khói lửa cuồn cuộn phương xa: “Triều Cẩm, kiếp sau, ta hy vọng sẽ không phải là một thời loạn thế như vậy.”

 

Tử Thanh, nàng có biết, đây là lần đầu tiên nàng nhắc tới kiếp sau với dáng vẻ thế này. Lòng Triều Cẩm hơi nóng lên, nhẹ nhàng gật đầu: “Ta cũng hy vọng như thế.”

 

“Triều Cẩm, xòe tay ra.” Tử Thanh bỗng nhiên mở miệng, bình tĩnh nhìn nàng.

 

Chần chừ xòe tay ra, giơ trước mặt Tử Thanh, Triều Cẩm bối rối nhìn nàng: “Tử Thanh, nàng muốn làm gì?”

 

“Nhớ kỹ sắc trắng nõn giờ phút này, đừng để cho bàn tay mình dính một chút máu tươi nào nữa.” Tử Thanh mệt mỏi cười, đưa tay chỉ về phía bầu trời xa xa: “Triều Cẩm, nếu lần này ta thắng, nàng có thể thêu cho ta đám mây kia không?”

 

“Tử Thanh…” Trái tim Triều Cẩm bỗng nhiên đau nhói, thì ra nàng bảo ta thêu là vì muốn ta buông bỏ binh khí, không nhuốm một giọt máu nào nữa: “Một ngày ta còn là Sử Triều Cẩm thì không thể làm được.”

 

Tử Thanh nặng nề thở dài, chỉ còn lại một phiến trầm mặc.

 

Triều Cẩm nhìn bóng dáng Tử Thanh thật sâu, đến tột cùng thì nàng đang nghĩ gì? Vì sao đột nhiên ta và nàng lại…xa xôi đến thế…

***

Trời chiều ngả về tây, đại quân Huyền Hoàng cường công không có kết quả, bây giờ liền thu binh.

 

“Là lúc này!” Tử Thanh nhìn tướng sĩ Đột Quyết dần dần lùi về phương xa, bỗng nhiên hét lên một tiếng mạnh mẽ: “Toàn quân nghe lệnh! Theo ta giết ra khỏi thành –!”

 

“Ta cũng…”

 

Tử Thanh bỗng nhiên vung tay lên, hai gã tướng sĩ hai bên đã giữ chặt lấy Triều Cẩm: “Không được để Triều Cẩm ra khỏi thành một bước!”

 

“Yến Tử Thanh!”

 

Nhẹ nhàng cười, Tử Thanh nhìn đôi mắt đẫm lệ của nàng: “Nếu ta đại thắng trở về, nàng không thêu được, kiếp này ta lại nợ nàng một việc.”

 

“Được! Được! Nàng bảo ta thêu, ta sẽ thêu!” Triều Cẩm cắn răng, lòng lại như đao cắt. Nàng dùng tính mệnh mình đi đương đầu với trận chiến này, sao ta có thể tĩnh tâm để thêu đây?

 

“Ta chờ.” Ta Thanh cười nhạt, bước xuống chân thành, chỉ nghe thấy tiếng trống trận lôi động vang lên trong thành Tương Châu, khoảnh khắc cửa nam mở rộng, Tử Thanh dẫn đầu đoàn quân giết ra.

 

Đại quân Đột Quyết sau một ngày mệt mỏi vạn lần không ngờ Tử Thanh sẽ ra khỏi thành đuổi giết, vội vàng ứng chiến, một bên là người kiệt sức, ngựa mệt mỏi, một bên thì dĩ dật đãi lão*.

(*lấy khỏe đợi mệt)

 

Giữa cuồn cuộn khói lửa, sau khi giằng co một canh giờ thắng bại đã phân, một trận thắng vẻ vang.

 

“Theo ta xông lên tiến vào đại doanh! Giết –!” Tử Thanh kéo mạnh dây cương, dẫn theo mấy ngàn thiết kỵ phóng về phía đại doanh của Huyền Hoàng công chúa.

 

“Này…điều này sao có thể?” Huyền Hoàng công chúa không thể tin được nhìn đại quân mình đột nhiên tán loạn.

 

“Công chúa đi mau! Mạt tướng sẽ hộ tống phía sau!” Đột Vân đẩy Huyền Hoàng công chúa, phân phó thị vệ tả hữu mau chóng bảo hộ công chúa nhanh chóng rời đi.

 

“Bản cung tính toán ngàn kế, mưu tính vạn sách lược, vì sao lại không tính ra được một kế dĩ dật đãi lão đơn giản như thế?” Huyền Hoàng công chúa không cam lòng lắc đầu, oán hận nhìn Tử Thanh: “Ta đường đường là Huyền Hoàng, sao có thể bại bởi ngươi –!”

 

“Công chúa! Người đã khi nào bình tĩnh mà hảo hảo nghĩ tới chiến lược đâu?” Đột Vân đau đớn chất vấn, như thể đề tỉnh.

 

“Ta…” Thân mình công chúa đột nhiên chấn động, đúng vậy, đến tột cùng thì ta đang làm cái gì? Vì sao cho tới giờ cũng chưa từng nghe lời ngươi dù một câu?

 

“Công chúa đi mau!” Đột Vân lại đẩy Huyền Hoàng một chút: “Nay quân ta tất nhiên đã bị đánh bại, nếu công chúa không đi, chắc chắn sẽ phải ngã xuống dưới kiếm của Yến Tử Thanh!” Nói xong, liền vội vàng nhìn thoáng qua đôi mắt đỏ như máu của Tử Thanh: “Hắn cũng thay đổi…giống như thành một…Thanh soái khác vậy…”

 

“Tướng quân……bảo trọng!” Huyền Hoàng công chúa bị tướng sĩ Đột Quyết xung quanh gắt gao che dấu mà thối lui, một đôi con ngươi tràn ngập hận ý hung hăng nhìn thẳng vào Tử Thanh – Yến Tử Thanh! Thù mới hận cũ, cho dù có hóa thành quỷ thì ta cũng sẽ không buông tha ngươi!

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Phù sinh nhược mộng và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s