Phù Sinh Nhược Mộng – Chương 99

Tên gốc: 浮生若梦

Tác giả: Lưu Diên Trường Ngưng -流鸢长凝

Thể loại: Bách hợp [GL], xuyên không, mất quyền lực lịch sử, ngược luyến tàn tâm.

Tình trạng bản raw: 5 quyển -106 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 99

Tiến lên phía bắc tới Sóc Phương

 

Từ sau khi Đường Huyền Tông chém Phong Thường Thanh, Cao Tiên Chi, liền bổ nhiệm lão tướng Ca Thư Hàn làm thống soái, trấn thủ Đồng Quan.

 

Phản quân An Lộc Sơn ở Lạc Dương rơi vào thế khó xử, cường công Đồng Quan nhiều tháng không được, nếu Quách Tử Nghi thật sự ở phía sau tập kích sào huyệt ở Phạm Dương thì trường loạn thế này đương nhiên sẽ kết thúc.

 

Nhưng mà, vạn vạn lần không nghĩ tới, Đường Huyền Tông cùng Dương Quốc Trung ở sau thế nhưng vì muốn mau chóng bình định chiến loạn liền hạ chỉ bức Ca Thư Hàn suất lĩnh hai mươi vạn đại quân ở trong Đồng Quan ra xuất chiến tập kích Lạc Dương.

 

An Lộc Sơn khổ sở chờ đợi nhiều ngày, chờ chính là một kết quả như vậy!

 

Ai cũng không nghĩ tới, tình thế đang tốt đẹp thế nhưng lại nghịch chuyển Càn Khôn trong nháy mắt. Ca Thư Hàn xuất binh Đồng Quan giao chiến cùng An Lộc Sơn, kết thúc với việc thảm bại, khiến toàn thiên hạ khiếp sợ!

 

Không quá một ngày, Đồng Quan bị An Lộc Sơn công phá, Tây Kinh Trường An cũng sắp bị chiếm đóng.

***

“Hôn quân!” Tử Thanh đứng trên đầu tường thành Tương Châu, nhịn không được mà hung hăng mắng.

 

Đồng Quan vừa bị phá, Trường An tất bị đánh chiếm, nếu chờ An Lộc Sơn quay lại tập kết binh lực tấn công Tương Châu thì tuyệt đối sẽ không chống đỡ nổi quá ba ngày.

 

Chuyện tới nước này, việc có thể làm chỉ có thể là bỏ qua Tương Châu! Đi tới Sóc Phương hội hợp với Quách Tử Nghi, sau đó mới lại mưu tính hậu kế!

 

Thở dài, Tử Thanh không thể nề hà đi xuống tường thành, trầm giọng phân phó tướng sĩ thủ thành: “Truyền lệnh chúng tướng, một ngày sau, toàn quân bắc thượng Sóc Phương!”

 

“Tuân lệnh!”

***

Bóng đêm thâm trầm, canh bốn.

 

Ngọn nến sắp tàn, ánh nến có chút mỏng manh.

 

Nhìn gương mặt Tử Thanh say ngủ, Nhã Hề mỉm cười nhẹ nhàng vuốt ve tóc mai nàng, đau lòng nhìn vài lọn tóc bạc trên mái đầu, loạn thế đã hơn một năm này, nhất định nàng rất mệt, rất mệt phải không?

 

Lặng yên tựa sát trái tim nàng, Nhã Hề khẽ nhíu mi, phải lang bạt khắp nơi, bắc thượng Sóc Phương, lòng nàng nhất định không dễ chịu gì.

 

“Ngốc…đang làm gì thế?” Khóe miệng Tử Thanh khẽ cong, mở mắt ra, thâm tình nhìn Nhã Hề: “Trời sắp sâng rồi, nếu không mau ngủ một chút, ngày mai trên đường sẽ không ngủ được đâu.”

 

Nhã Hề chỉ nhẹ nhàng lắc đầu; “Ta không nỡ ngủ, muốn nhìn nàng một lát.”

 

Nâng gương mặt Nhã Hề, Tử Thanh ôn nhu cười: “Ta cũng hiểu, ngắm nhìn nàng thế nào cũng đều thấy không đủ…”

 

“Không đứng đắn.” Nhã Hề ngượng ngùng cười, thản nhiên đón nhận ánh mắt Tử Thanh: “Tử Thanh, đừng mãi chuyện gì cũng một mình mình chống đỡ, được không?”

 

Tử Thanh khẽ cười: “Ta làm sao mà một mình gánh vác chứ? Nàng cũng đã giúp ta đó thôi, giặt y phục cho tướng sĩ, nấu cơm, băng bó vết thương, nếu không có nàng, ta tất nhiên không thể an tâm ở sa trường giết địch.” Nói xong liền nắm chặt hai tay Nhã Hề, đau lòng nhẹ nhàng hôn lên, đôi môi lưu luyến vết chai trên tay nàng: “Ta tin rằng trường loạn thế này rồi sẽ qua đi, sẽ đến ngày nàng không cần phải đảo y bồng để giặt y phục nữa, không cần lại nhìn tháy những vết thương nhỏ máu nữa.”

 

“Đến lúc đó, ta còn muốn giặt y phục cho nàng, chỉ vì nàng, tẩy đi bụi đất trên xiêm y…” Nhã Hề mỉm cười khát vọng: “Vẫn tẩy cho đến ngày nào đó chúng ta đều bạc trắng mái đầu.”

 

“Nhã nhi, đã lâu ta không nghe nàng hát, nhảy múa, đánh đàn…” Tử Thanh ôm chặt lấy Nhã Hề, môi dừng lại trên cổ nàng.

 

Hai khỏa thân mình quấn quýt cùng một chỗ dần dần nóng lên, Nhã Hề đỏ mặt hoảng hốt đè lại môi Tử Thanh: “Nàng…nàng như thế này…thì ta hát thế nào được?”

 

“Ha ha…” Dời tay nàng, Tử Thanh nhẹ nhàng cười: “Tai ta có thể nghe mà, xướng [Tử Dạ Ca] đi…”

 

“Ca cũng có thể…” Nhã Hề thẹn thùng liếc nhìn Tử Thanh, ngã vào lòng nàng, có chút bối rối: “Nhưng nàng không được được một tấc lại muốn tiếng một thước xằng bậy a.”

 

“Được…” Tử Thanh nhắm mắt lại, ôm lấy thân mình Nhã Hề: “Ta sẽ hảo hảo nghe tiếng ca của Nhã nhi.”

 

“Triêu tư xuất tiền môn, mộ tư hoàn hậu chử. Ngữ tiếu hướng thùy đạo, phúc trung âm ức nhữ. Lãm chẩm bắc song ngọa, lang lai tựu nông hi. Tiểu hỉ đa đường đột, tương liên năng kỉ thì……”

(Buổi sáng ta nghĩ chàng sẽ đi vào từ cửa trước, buổi tối lại nghĩ chàng từ cửa sau trở về. Ta nói với chàng những lời nhiều như vậy, muốn mỉm cười với chàng, chàng lại không ở đây, ta chỉ có thể thầm nghĩ tới chàng. Ta gối đầu dựa bên song cửa phía bắc, chàng tới khiến ta liền thập phần cao hứng, ta vội vàng muốn được gặp chàng, không biết thời gian chàng cùng ta ở chung một chỗ còn có thể được bao lâu……)

 

Nhã Hề ca thật sự thấp, lại vẫn uyển chuyển đưa tình như trước.

 

“Nhã nhi.” Tử Thanh bỗng nhiên mở mắt, nhíu mày: “Ta không thích câu kia – tương liên năng kỉ thì.”

 

Nhã Hề vội vàng mỉm cười lắc đầu: “Kia chỉ là một câu thơ thôi mà, không phải nàng vẫn luôn ở bên ta sao?”

 

“Nhã nhi…” Đột nhiên Tử Thanh run rẩy hôn lên môi nàng: “Ta…muốn…”

 

Thâm tình đáp lại đôi môi Tử Thanh, đôi bàn tay mềm mại của Nhã Hề trườn lên cổ nàng, ngượng ngùng cười, như gần như xa, thấp giọng nói: “Ta đã biết…nàng sẽ làm loạn mà……”

 

“Ai bảo nàng là Nhã nhi của ta chứ?”

 

“Nàng cũng chỉ biết khi dễ người ta…”

 

Ngọn nến vụt tắt, căn phòng chìm vào bóng tối.

 

Nhã nhi, ta chỉ muốn dành trọn tình cảm kiếp này để yêu thương nàng, nhưng vì sao trường loạn thế này lại không buông tha để chúng ta an an tĩnh tĩnh cùng nắm tay nhau đến bạc đầu?

 

Tử Thanh, cuộc đời này được lọt vào mắt xanh của nàng, Nhã nhi đã không còn gì tiếc nuối…Nhã nhi không sợ loạn thế, không sợ chiến hỏa, sợ chính là trái tim nàng cứ tiếp tục mệt mỏi như thế…Còn Triều Cẩm, Tử Thanh, suốt bao năm qua người đó đã trả giá vì nàng nhiều lắm, ta biết cõi lòng nàng phải chịu dày vò, nếu có cơ hội, ta sẽ để nàng hoàn trả…

 

“Nhã nhi, nàng không nghiêm túc…” Thanh âm Tử Thanh bỗng nhiên vang lên bên tai.

 

Nhã Hề nhẹ nhàng cười: “Nàng khi dễ người ta lại còn muốn người bị khi dễ nghiêm túc sao?”

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Phù sinh nhược mộng và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s