Phù Sinh Nhược Mộng – Chương 104

Tên gốc: 浮生若梦

Tác giả: Lưu Diên Trường Ngưng -流鸢长凝

Thể loại: Bách hợp [GL], xuyên không, mất quyền lực lịch sử, ngược luyến tàn tâm.

Tình trạng bản raw: 5 quyển -106 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 104

Kháng chỉ nghịch thiên

 

Tiếng nhạc vui mừng vang lên một khắc cũng không ngừng lại trong Thái Bình Quận vương phủ, đã nhiều năm rồi thành Trường An không có hỉ sự nào như thế. Giao bái thiên địa xong, sau khi kết thúc buổi lễ, Hoắc Hương liền được đưa vào hỉ phòng.

 

Tử Thanh nhất nhất cười bồi kính rượu tạ lễ với văn võ bá quan, lòng lại loạn như ma, rối bời đau đớn đến chết lặng.

 

Huyền Hoàng công chúa lặng yên đi tới phía sau Nhã Hề: “Cho đến giờ này, ngươi còn có thể giống như lúc trước, nói với bản cung rằng ngươi tin hắn sẽ toàn tâm toàn ý với ngươi không?”

 

Mặt mày Nhã Hề giãn ra: “Công chúa, vì sao người còn muốn chấp nhất chuyện đó làm gì?”

 

Có chút kinh ngạc Huyền Hoàng công chúa muốn từ trong ánh mắt nàng nhìn ra nỗi bi thương.

 

Nhã Hề cười nhẹ: “Ta vẫn như trước tin tưởng, Tử Thanh sẽ vẫn là một Tử Thanh toàn tâm toàn ý…Xin hỏi công chúa, cả đời này của ngươi, có từng gặp qua được một người vì ngươi mà bằng lòng chống đỡ cả nửa bầu trời không?”

 

Huyền Hoàng công chúa chấn động, cũng không trả lời Nhã Hề.

 

“Ta đã quá may mắn nên mới có thể gặp gỡ Tử Thanh, được nàng thâm tình đối đãi, cuộc đời này đã đủ trọn vẹn hạnh phúc.” Nhã Hề bỗng nhiên thở dài một hơi: “Công chúa không phải muốn nhìn ta khổ sở sao? Ta nghĩ công chúa người lầm rồi…Tử Thanh đồng ý cưới Triều Cẩm, ngược lại lại khiến ta cảm thấy nàng đáng kính trọng, ít nhất nàng có can đảm đi gánh vác những tình cảm nàng nên trả. Trên thế gian này, lại có bao nhiêu nam tử có phân đảm đương này? Nữ tử đối với bọn họ, chẳng qua chỉ là hồng nhan tàn úa, sau khi hoan ái, ai còn nhớ rõ ai? Thậm chí có nam tử lạnh lùng bạc bẽo, cô phụ một người lại một người nữ tử si tình, tự cho mình là phong lưu, làm sao biết được toàn tâm toàn ý đáng quý nhường nào?”

 

“Ngươi không nên như thế này…” Lạnh lùng, Huyền Hoàng công chúa căm hận lắc đầu.

 

Nhã Hề thản nhiên cười: “Nhã Hề cảm thấy có chút mệt mỏi, trước tiên xin lui.”’

 

Huyền Hoàng công chúa siết chặt nắm tay, lạnh lùng nhìn Nhã Hề đi vào nội viện.

 

“Hoàng Thượng giá lâm –!”

 

Đột nhiên, thị vệ Quận vương phủ lên tiếng thống báo.

 

Cả triều văn võ bá quan nhất thời quỳ rạp xuống đất: “Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

 

Tay nắm tay Tô Tình, Túc Tông bước vào, cười nói: “Các khanh bình thân.” Nhìn đến Tử Thanh, Túc Tông tiến lên vỗ vỗ vai nàng: “Hoàng thúc tự mình đến chúc mừng ngươi, lương duyên như thế, ngươi cần phải hảo hảo quý trọng.”

 

Im lặng gật đầu, Tử Thanh thầm thở dài.

 

“Không tốt! Không tốt! Bệ hạ, Sử Tư Minh nổi dậy phản Đường rồi!” Một gã tiểu tướng phong trần mệt mỏi từ ngoài Quận vương phủ nghiêng ngả lảo đảo chạy vội vào: “Quách nguyên soái…Quách nguyên soái hắn nay binh rơi vào nguy hiểm, bệ hạ, mau chóng phái binh trợ giúp!”

 

“Hắn thực sự phản!” Túc Tông kinh hãi, bỗng nhiên tự mình bình tĩnh lại: “Không có cách nào cả, mau chóng thỉnh Quang Nghĩa Quận chúa ra, trẫm thật ra muốn hỏi xem, rốt cuộc hắn có cần nữ nhi này không?”

 

Tử Thanh cả kinh, vội vàng quỳ xuống: “Bệ hạ, vi thần thỉnh đi trợ giúp Quách nguyên soái, không cần Triều Cẩm, vi thần cũng có thể đánh thắng trận này!”

 

“Không! Lần này trẫm cố tình muốn hỏi Sử Tư Minh một câu này!” Túc Tông kiên định nói: “Mau chóng mời Quang Nghĩa Quận chúa ra!”

 

“Chẳng lẽ Quang Nghĩa Quận chúa đã chạy trốn?” Lạnh lùng, Huyền Hoàng công chúa buông một câu.

 

Tử Thanh hung hăng trừng mắt với Huyền Hoàng công chúa: “Ngươi đừng vội nói bậy!”

 

“Bản cung chỉ đoán mà thôi, nếu Quang Nghĩa Quận chúa và Sử Tư Minh phụ tử tình thâm thì tất nhiên đã sớm biết việc phụ thân làm phản, như thế nào có thể ở lại Trường An làm con tin đây?” Huyền Hoàng công chúa bỗng nhiên ghé sát lại bên tai Tử Thanh: “Lần này ngươi thực thông minh, tìm một người muốn thay mận đổi đào, đáng tiếc…Tội khi quân này, như thế nào ngươi cũng trốn không thoát!”

 

“Người đâu! Bắt Quang Nghĩa Quận chúa từ trong hỉ phòng ra cho trẫm!” Túc Tông giận dữ quát.

 

“Rõ!” Thị vệ phía sau nghe thấy liền tiến vào hỉ phòng, đem Hoắc Hương ra, hỉ khăn lật lên, quả nhiên không phải Triều Cẩm!

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Phù sinh nhược mộng và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

One Response to Phù Sinh Nhược Mộng – Chương 104

  1. taeny1893 nói:

    Vậy là chỉ còn 2 chap nữa thôi…đoạn Tử Thanh tự đâm…vừa xúc động vừa sợ…chắc do mình có hơi hay sợ mấy đoạn máu me đao kiếm..:)) ko biết Nhã Hề và Triều Cẩm rồi sẽ ra sao??? 3 người này đúng là ko phút giây nào đc yên bình…:(

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s