Vị Chanh Bạc Hà – Chương 9

Tên gốc: 柠檬薄荷味

Tác giả: Nghiễm Lăng tán nhân –完结]作者.

Thể loại: Bách hợp [GL], hiện đại, đô thị tình duyên, thanh mai trúc mã, HE

Tình trạng bản raw: 136 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 9

 

Ở căn tin số 3, sinh viên vừa ăn, vừa trò chuyện khí thế ngất trời, mà mấy cái ti vi lớn lại chiếu các chương trình khác nhau, nào tin tức, rồi bóng đá, ầm ĩ khắp nơi.

 

Giản Hân Bồi cùng Tần Hàm Lạc ngồi đối diện như mọi lần, nàng cẩn thận chọn ra thịt bò trong đĩa, gắp vào bát Tần Hàm Lạc. Tần Hàm Lạc thích ăn thịt bò nhất.

 

“Mấy ngày liền cậu cũng không đến đây ăn cơm với mình, sao hôm nay gọi cậu tới cậu lại im lặng thế.” Thấy Tần Hàm Lạc không nói câu gì, Giản Hân Bồi mím môi, giọng nói chứa ý làm nũng.

 

“Đại loại là mệt quá ý mà.” Ngữ khí Tần Hàm Lạc lại thản nhiên.

 

“Mệt? Làm gì mà mệt?”

 

“Đi học mệt thôi, còn có mấy ngày qua thường xuyên chơi bóng rổ cùng mấy đứa bạn.” Tần Hàm Lạc vẫn cúi đầu ăn cơm.

 

Chơi bóng rổ? Giản Hân Bồi đôi mắt sáng ngời, nàng suy nghĩ một chút, sau đó lại nhẹ nhàng nói: “Hàm Lạc, có chuyện này mình muốn nói với cậu.”

 

Rốt cục cũng muốn nói sao, Tần Hàm Lạc dừng đũa, suy nghĩ một chút, sau đó ra vẻ bình tĩnh nói: “Chuyện gì? Cậu nói đi.”

 

Giản Hân Bồi cắn môi, khuôn mặt xinh đẹp khẽ ửng hồng, nàng có chút ngượng ngùng, lại một chút hưng phấn, nhưng mà khi đối mặt với Tần Hàm Lạc, lại có thêm một phần khẩn trương, như sợ cô không vui, chính nàng cũng không rõ loại cảm giác kỳ quái này là gì. Hồi lâu, nàng hít sâu một hơi, cúi đầu không dám nhìn Tần Hàm Lạc, nhẹ giọng nói: “Có một người con trai theo đuổi mình.”

 

“Uhm…cậu đâu bao giờ thiếu con trai theo đuổi.” Ngẫm nghĩ thật lâu, mới có thể nặn ra một câu này.

 

“Nhưng mà, người này không giống.” Ánh mắt Giản Hân Bồi tỏa sáng, lộ ra ánh sáng khác thường. Cố Minh Kiệt như ánh mặt trời, đẹp trai, nhưng lại rất dịu dàng săn sóc, thật đúng là bạch mã hoàng tử trong mộng của phần lớn các cô gái.

 

Tần Hàm Lạc trầm mặc, chờ nàng nói tiếp.

 

“Anh ấy có giọng nói rất cuốn hút, tiếng ca lại êm tai, quả thực có thể cuốn người ta vào cảm xúc của mình, Anh ấy giống cậu, cũng thích chơi bóng rổ, hơn nữa rất giỏi.” Giọng Giản Hân Bồi đầy vui sướng, dù là ai cũng đều nghe được ra.

 

Trái tim Tần Hàm Lạc như thể bị một con dao cứa qua, cảm giác đau đớn ấy, dần lan tràn từng chút một, cô cắn chặt hàm răng, đầu lưỡi rốt cục không cảm giác được vị ngọt của thức ăn, chỉ cảm thấy miệng đắng chát. Giản Hân Bồi, cậu ấy chưa từng khen hai người bạn trai trước đó như vậy. Vẻ mặt này, ngữ khí này, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy.

 

“Cậu thích hắn?” Kỳ thật những lời này không cần hỏi, vẻ mặt của nàng đã nói lên hết thảy, nhưng cô vẫn ôm một tia hi vọng.

 

“Mình cũng không biết.” Giản Hân Bồi sâu kín thở dài: “Mấy ngày nay anh ấy thường xuyên đến Viện Ngoại ngữ tìm mình, cho nên…cho nên mấy ngày qua mình không gọi điện được cho cậu, anh ấy…anh ấy vì mình mà bị thương nhẹ, kỳ thật mình cảm thấy rất áy náy.”

 

“Là bạn của Văn Bác, mình biết.” Tần Hàm Lạc hơi cử động thân mình, cố gắng tỏ ra bình tĩnh.

 

“Cậu…cậu cũng biết?” Giản Hân Bồi kinh ngạc hỏi.

 

“Văn Bác vừa đến tìm mình, nói cậu giận cậu ta, muốn tuyệt giao.”

 

“Hàm Lạc, mình…không phải mình cố ý giấu cậu, mình chỉ là…chỉ là còn chưa chuẩn bị tốt để nói với cậu…cậu đừng giận được không…” Vẻ mặt Giản Hân Bồi trở nên hoảng hốt, chộp lấy tay Tần Hàm Lạc, cẩn thận nói.

 

“Không sao cả, mình không trách cậu giấu mình.” Tần Hàm Lạc cố gắng mỉm cười: “Nhưng mà, cậu có thể tha thứ cho Văn Bác không, hắn là vì quá thích cậu cho nên mới gây ra sai lầm như thế.”

 

Giản Hân Bồi nhíu mày: “Hắn…thật như thể bị thần kinh ý, còn can thiệp vào tự do của mình, mình ghét nhất cái tính đấy, cứ tự cho là đúng! Cứ như thể trừ hắn ra thì con trai không còn ai tốt cả vậy.”

 

Thế sao? Cậu ghét người khác can thiệp vào tự do của cậu, vậy mình sẽ không như thế, sẽ để dành ra thêm nhiều không gian riêng nữa cho cậu, miễn khiến cậu ngày nào đó cũng chán ghét mình, phải không? Tần Hàm Lạc nhẹ nhàng né tránh tay nàng, cười nói: “Cậu ta cũng chỉ là lo lắng quá cho nên mới làm sai vậy thôi, cậu niệm tình người ta quan tâm cậu nhiều năm như vậy, đừng biến thành nghiêm trọng đến mức tuyệt giao, được không?”

 

“Được rồi, cậu đã nói vậy thì mình sẽ không so đo với hắn nữa, chỉ hi vọng lần sau hắn đừng có làm chuyện gì khiến mình khó chịu như thế.” Giản Hần Bồi nói đầy bất đắc dĩ.

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Vị Chanh Bạc Hà và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s