Thật ra thì em rất trong sáng – Chương 73

Tên gốc: 我很纯洁

Tác giả: Diệp Sáp – .

Thể loại: Bách hợp [GL], hiện đại, hài hước, oan gia, thuần khiết, HE.

Tình trạng bản raw: 99 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 73

Đau lòng…

 

Dạ Ngưng không biết mình trở về trường thế nào, bước qua cổng, vô số ánh mắt từ bốn phía phóng tới, kinh ngạc nhìn chằm chằm Dạ Ngưng nước mắt ràn rụa. Dạ Ngưng cũng chẳng bận tâm nhiều đến vậy, như cái xác không hồn đi về phía khu ký túc, đẩy cửa ra, cả người mềm nhũn không chút khí lực nào. Lão Đại vẫn chờ ở một bên thấy thế liền lo lắng lại gần.

 

“Lão Tứ…” Lão Đại vốn muốn hỏi Dạ Ngưng rốt cuộc cô Tiếu làm sao vậy, và còn nói gì với nàng nữa, nhưng mà nhìn thấy nước mắt đầy mặt kia của Dạ Ngưng, mọi lời muốn nói đều bị nuốt ngược vào bụng.

 

Dạ Ngưng ngẩng đầu nhìn lão Đại, cắn cắn môi, nghẹn ngào nói: “Vũ Hàm cô ấy không cần tao nữa.”

 

“Không thể thế được!” Lão Đại bật thốt, nhìn chằm chằm Dạ Ngưng lắc đầu. Không có khả năng, cô Tiếu sẽ buông bỏ Dạ Ngưng ư, đùa gì thế?

 

Dạ Ngưng không nói lời nào, ngửa đầu, cố gắng nén nước mắt, chậm rãi đi đến bên giường, vô lực ngồi xuống. Nàng cũng không tin là Vũ Hàm không cần nàng nữa, sao có thể có khả năng đó được, Vũ Hàm vẫn coi nàng là tất cả mà, nhưng…ánh mắt của cô, những lời tuyệt tình ấy…Tràn đầy tâm trí Dạ Ngưng đều là câu nói cuối cùng kia của Tiếu Vũ Hàm – không yêu, cho tới bây giờ cũng chưa từng yêu……

 

“……Là chính miệng cô ấy nói với mày?” Nhìn bộ dạng này của lão Tứ, trong lòng lão Đại có chút thấp thỏm, thật cẩn thận ướm lời.

 

Dạ Ngưng không trực tiếp trả lời mà cầm lấy ảnh của hai người ở bên giường ngắm nhìn. Căn bản không muốn khóc, nhưng cũng không biết vì sao lại không thể nào kìm nén được những giọt nước mắt yếu ớt kia. Nước mắt vẫn rơi xuống, từng giọt từng giọt ngưng tụ rơi xuống trên giường, Dạ Ngưng nắm chặt tấm ảnh, lắc đầu: “Tao cũng không tin, nhưng cô ấy nói không muốn yêu nữa, cô ấy bảo cô thấy phiền phức với sự ấu trĩ của tao, còn nói chưa từng yêu tao…Lão Đại, nếu là hai nguyên nhân trước đó, có lẽ tao sẽ tin tưởng, nhưng mà cho tới bây giờ cũng chưa từng yêu…sao có thể thế được……”

 

Lão Đại giơ tay lên lau đi nước mắt cho Dạ Ngưng, hơi nghiêng người, nhìn nàng: “Lão Tứ, trước hết mày đừng khóc nữa, sao mà tao cứ có cảm giác việc này có chỗ nào đó không bình thường ấy.”

 

Dạ Ngưng sụt sịt mũi, ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ nhìn lão Đại: “Mày cũng có cảm giác này? Lão Đại, tao đã sớm cảm thấy không bình thường, nhưng mà Vũ Hàm……”

 

Nhắc tới người này, thanh âm Dạ Ngưng lại trầm thấp hẳn xuống, trong mắt ảm đạm không ánh sáng: “Mặc kệ thế nào thì cô ấy cũng không thể nói chia tay chứ……”

 

Lão Đại lắc lắc đầu, mày nhăn lại: “Lão Tứ, cô Tiếu đối với mày như thế nào thì mày phải hiểu rõ hơn bất kì ai khác chứ, chuyện có thể buộc cô ấy phải chia tay với mày thì nhất định không phải là việc nhỏ.”

 

“Buộc cô ấy chia tay với tao……” Dạ Ngưng lặp lại lời lão Đại nói, nhìn chằm chằm mặt cô, một lát sau liền nhíu mày: “Chẳng lẽ là bởi vì tao?”

 

“Cái gì?” Nhất thời lão Đại không kịp phản ứng, khó hiểu nhìn Dạ Ngưng.

 

Dạ Ngưng nhìn cô, nói: “Trước kia khi Vũ Hàm ở bên tao, không chỉ một lần nói sợ tao rời xa cô ấy, không muốn tao rời xa cô ấy. Nhưng mà cô ấy lại nói chia tay với tao, nói thật, lúc cô ấy vừa mới nói ra tao thực sự rất đau lòng, nhưng mà ở trên đường trở về tao đã suy nghĩ rồi, lão Đại, có thể khiến cho cô ấy ngay cả lời chia tay cũng nói ra…tao nghĩ nguyên nhân chỉ có thể là vì tao.”

 

“Mày chính là nguyên nhân?” Lão Đại nhìn chằm chằm Dạ Ngưng: “Là sao, có người bắt mày để uy hiếp cô Tiếu?”

 

Dạ Ngưng bĩu môi, lắc đầu: “Không thể nào, gia thế của Vũ Hàm thế nào đâu phải mày không biết, nếu có người uy hiếp cô ấy thì những người nhà của cô đã sớm nhảy dựng lên rồi.”

 

“Đúng vậy…huống hồ chị Lâm kia cũng vừa trở lại.” Lão Đại gật đầu lặp lại. Trong lúc nhất thời, hai người lâm vào trầm mặc.

 

“Sẽ không…sẽ không phải là người nhà uy hiếp cô ấy đấy chứ?” Qua thật lâu, Dạ Ngưng ngập ngừng nói, ánh mắt nhìn về phía lão Đại.

 

Lão Đại nét mặt hơi lo lắng nhìn nàng, nói: “Không thể nào, hổ dữ còn không ăn thịt con, huống hồ cô Tiếu cũng không có ba mẹ, người thân hẳn là càng thêm coi cô ấy như bảo bối mà nâng niu trong lòng bàn tay. Lần trước anh trai kia của cô ấy, tuy rằng khí thế hơi cường ngạnh một chút, nhưng sau đó chẳng phải Vũ Hàm kiên trì không chịu thỏa hiệp đó sao? Trừ người này ra, còn có người thân nào đủ ‘ngưu’ để ép buộc cô ấy không?”
Dạ Ngưng buồn bực lắc đầu: “Vũ Hàm rất ít khi nói chuyện trong nhà cho tao biết.”

 

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Lão Đại có chút bất đắc dĩ nhìn Dạ Ngưng.

 

Dạ Ngưng bĩu môi, cắn cắn: “Không biết, dù sao thì tao cũng sẽ không buông tay, bất kể cô ấy nói chia tay cái gì, chính là không buông tay, tao sẽ không buông!”

 

Lão Đại thấy Dạ Ngưng như vậy liền hơi mỉm cười, đưa tay vỗ vỗ vai nàng: “Vậy mày còn khóc cái gì? Biết là tốt rồi, tao cũng không tán thành mày chia tay với cô Tiếu.”

 

“Hừ.” Dạ Ngưng trợn mắt liếc lão Đại, nói cái này cũng quá muộn đi.

 

“Tao cảm thấy, lão Tứ, lúc này mày không thể ép cô Tiếu được.” Lão Đại nhìn Dạ Ngưng, cẩn thận nói.

 

Dạ Ngưng gật đầu, thở dài: “Tao biết mà, giờ cô ấy quyết tâm không cần tao, tao đi làm phiền người ta, vậy không phải là tự đào hố chôn mình à.”

 

Lão Đại có chút kinh ngạc nhìn Dạ Ngưng, cô không ngờ Dạ Ngưng lại có thể nói ra những lời này.

 

“Sao thế?” Dạ Ngưng cảnh giác nhìn lão Đại.

 

Lão Đại cười cười, lắc đầu: “Sao đột nhiên mày lại như thể biến thành một người khắc vậy.”

 

Dạ Ngưng liếc lão Đại một cái, chậm rãi cúi đầu, nhìn ảnh chụp của mình và Tiếu Vũ Hàm, nhẹ nhàng nói: “Tao tin tưởng Vũ Hàm.”

 

Nghe Dạ Ngưng nói như vậy, lão Đại cũng yên tâm hơn, đi về phía bàn của mình, thu dọn sách vở: “Được rồi, nghĩ thông suốt rồi thì mau đi thôi, buổi chiều chính là tiết của Vũ Hàm.”

 

“Ừ…” Dạ Ngưng uể oải lên tiếng, từ trên giường ngồi dậy: “Tao đi rửa mặt, mắt sưng hết lên rồi.”

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Thật ra thì em rất trong sáng và được gắn thẻ , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

One Response to Thật ra thì em rất trong sáng – Chương 73

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s