Hồ Ly Chẳng Ra Hồ Ly – Chương 2

Tên gốc: 哪狐不开提哪狐

Tác giả: Diệp Sáp – .

Thể loại: Bách hợp [GL], huyền huyễn, hiện đại, hài hước, HE.

Tình trạng bản raw: 62 chương hoàn

Editor: Bách Linh

Chương 2

Có người muốn

 

Tiểu hồng hồ bị nhốt trong lồng sắt treo ở lan can tiệm bán chó để triển lãm đến gần trưa mà dĩ nhiên ngay cả một người đến xem trò vui cũng không có.

 

Ông chú bắt nó nhìn đồng bạn cũng đồng dạng im lặng không nói gì, thở dài: “Thôi, nấu ăn đi, đám chó hôm nay cũng bán được mười con, vậy mà mày nhìn nó xem! Cũng sắp tới trưa rồi mà ngay cả một người tới xem cũng không có, tao đói rồi. Khỏi bán, tao cũng không thiếu tiền.”

 

Tiểu hồng hồ trong lồng sắt nghe xong, hai mắt như sắp rớt ra.

 

“Làm sạch hay đem thui?”

 

“Thui đi, cho xứng với màu lông của nó.”

 

Đừng mà, đừng mà, tiểu hồng hồ liều mạng rung cái lồng, dùng tiếng hồ ly kêu loạn, thả ta! Chỉ cần các ngươi thả ta, ta sẽ lập tức trở về động nhờ tỷ tỷ và mỗ mỗ biến ra kim nguyên bảo cho các ngươi, muốn bao nhiêu sẽ có bấy nhiêu.

 

“Con hồ ly nào làm sao vậy? Tự nhiên run bần bật thế?”

 

“Chắc là nhịn tiểu quá đấy mà.”

 

“Ồ, thế à. Nếu không thì nấu đi, có được một con hồ ly luộc, lại còn có canh để ăn, khẳng định là cực bổ.” Ông chú kia hưng phấn đề nghị.

 

Hai người bàn bạc với nhau, hoàn toàn không nhìn con tiểu hồng hồ giận tới mức xù lông ở bên cạnh. Thương lượng hơn mười cách, cuối cùng liền vỗ tay quyết định cắt nhỏ tiểu hồng hồ ra, mỗi phần đem ra chế biến thử một món, để thỏa mãn cơn nghiền!

 

Ngay lúc tiểu hồng hồ sắp bị dọa vỡ mật thì kỳ tích xảy ra.

 

“Ông chủ, giá bao nhiêu vậy?” Một chàng trai mặc áo trắng coi như có chút đẹp trai chỉ vào Hồng nhi trong lồng sắt hỏi.

 

Ông chú kia thấy có khách, liền vội vàng khom lưng cúi đầu đón tiếp: “Không đắt, không đắt lắm, một trăm đồng thôi.”

 

“Một trăm còn kêu không đắt? Cũng không nhìn đây là mặt hàng gì sao?” Chàng trai kia vẻ mặt đầy khinh bỉ.

 

“Đây là hỏa hồ chính tông mà.” Ông chú nhìn mặt ướm lời, tiếp tục chào hàng.

 

“Còn nói hỏa hồ nữa, chú nhìn bộ lông bẩn thỉu của nó mà xem, lại nhìn con mắt đen xì như sắp chết đến nơi của nó nữa, còn dám nói là hỏa hồ? Có tin tôi đến Hiệp Hội Người Tiêu Dùng tố cáo ông buôn chó mà lại bán hồ ly không?”

 

“Đừng mà, anh zai à, có chuyện gì cứ từ từ nói……”

 

“Một giá thôi, ba mươi đồng!”

 

“Thêm chút nữa đi, nói thế nào thì cũng là một mạng mà phải không?”

 

Tiểu hồng hồ nắm lấy song sắt, bi ai nghe cuộc đối thoại giữa hai người, ngửa đầu nhìn trời, tuyệt vọng, khổ sở, khóc lóc, hai mắt nhắm nghiền, răng nanh cắn chặt đầu lưỡi, vĩnh biệt mỗ mỗ, vĩnh biệt đại tỷ, nhị tỷ! Để cho Hồng nhi giữ lại chút tôn nghiêm đi xuống Hoàng tuyền đi. Ai ngờ tiểu hồng hồ vừa cắn đầu lưỡi được một chút, vụt cái lại mở mắt, đau đến nước mắt dạt dào, mấp máy môi, khụ khụ, hay là thôi đi, vì tương lai gia tộc hồ ly, nhẫn nhịn sống tạm bợ mới là vương đạo.

 

Sau một trận cò kè mặc cả, tiểu hồng hồ trông mong nhìn chàng trai đưa năm mươi đồng cho ông chú kia, là mua mình chỉ với nửa giá tiền! Sau đó mình bị nhốt vào một cái lồng sắt hèn mọn bẩn thỉu, tiếp theo được tống vào một chiếc xe thoạt nhìn không tệ lắm, rồi sau hơn một giờ xóc nảy, khiến tiểu hồng hồ say xe choáng váng đến thiếu chút nữa là nhổ luôn con thỏ mới ăn cuối tuần trước ra. Đúng lúc cả người đang lâng lâng bay bổng, mắt chỉ thấy một mảnh mờ mịt, rốt cục lồng sắt cũng được đặt xuống đất.

 

Còn chưa để tiểu hồng hổ kịp thở lấy hơi, nó đã lập tức bị nhét vào một cái bồn lớn đầy bọt, bị xoay vòng vòng như thể giẻ lau nhà, cho dù có chân khí hộ thể, tiểu hồng hồ cũng sắp bị hành hạ đến không chống đỡ nổi nữa, ngồi giữa đám bọt, rớt nước mắt nhìn tên con trai đang bặm môi cắn răng dùng sức chà sát bộ lông của mình, lặng lẽ dựng ngón giữa, ngươi đại lão gia, giỏi lắm, chờ đấy cho ta! Không báo thù này, ta không phải tiểu Hồng!

 

Rốt cục bị chà đạp xong rồi, tiểu hồng hồ thở dài thật sâu, vừa định thi pháp để hong khô thân thể ướt sũng của mình, liền thấy một cái ống hình tròn cực lớn chĩa về phía mình, tiểu hồng hồ liền tò mò đặt tiểu móng vuốt lên trên cẩn thận tìm tòi.

 

“Oa fuck!”

 

Một trận lốc xoáy thổi cho tiểu hồng hồ ngã lảo đảo, biến thành một quả cầu tròn phủ lông như phi hành gia lăn lăn, lại còn từng đợt sóng nhiệt và thanh âm ong ong như thể sóng thần không ngớt vang lên. Tiểu hồng hồ rốt cục không chịu nổi tra tấn, nước mắt liệt nữ chảy ròng ròng, mỗ mỗ oa, đại tỷ oa, nhị tỷ oa, mọi người mau tới cứu cứu Hồng nhi đi, cứ một chốc thì mưa to, một lát lại lốc xoáy thế này, Hồng nhi chịu không nổi, Hồng nhi thực nhớ động hồ ly oa, mỗ mỗ oa –

 

Chàng trai chăm chú nhìn nhìn bộ lông được tẩy cẩn thận đến hơi sáng bóng của tiểu hồng hồ, đôi mắt sáng lên, vừa lòng huýt sáo, thật đúng là nhặt được món hời mà, quả nhiên là giống hồng hồ quý hiếm! Hắn dùng để hối lộ Y Y thì tuyệt đối không thành vấn đề, không nói tới việc cô sẽ cảm động, mà có khi có thể ôm được mỹ nhân về cũng không chừng! Hồ ly đổi nữ nhân, đáng giá! Hắn cười đến mắt híp lại thành cái khe, một tay nắm đuôi tiểu hồng hồ lắc lắc, cầm lấy lọ nước hoa bên cạnh lên phun, chuẩn rồi!

 

“Tiểu hồng hồ, hạnh phúc nửa đời sau của anh đây hoàn toàn dựa vào ngươi đó!”

 

Chàng trai đầy tình cảm nói xong, lập tức chu đôi môi đỏ mọng “chụt” một phát lên cái trán lông xù của tiểu hồng hồ.

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Hồ Ly Chẳng Ra Hồ Ly và được gắn thẻ , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

3 Responses to Hồ Ly Chẳng Ra Hồ Ly – Chương 2

  1. minhvuim nói:

    Câu kết của Bách Linh vui quá :))))))))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s