Thật ra thì em rất trong sáng – Chương 77

Tên gốc: 我很纯洁

Tác giả: Diệp Sáp – .

Thể loại: Bách hợp [GL], hiện đại, hài hước, oan gia, thuần khiết, HE.

Tình trạng bản raw: 99 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 77

Đừng đi…

Tiếu Vũ Hàm khiến cho Tiêu Mạc Ngôn cảm giác như đâm đầu phải tường đá, tâm tình cực kì khó chịu, ngay cả xe cũng không nổ máy, đạp giày cao gót đi về phía nhà mình.

 

Trời đã tối, dưới ánh đèn mờ mờ, hết thảy mọi thứ chung quanh đều trở nên mơ hồ, nghĩ đến ánh mắt kiên định kia của Tiếu Vũ Hàm, Tiêu Mạc Ngôn liền lắc đầu cười cười. Cả đời này cô đã gặp qua vô số người, kẻ si tình như thế nào cũng đã từng thấy qua, nhưng giống như Tiếu Vũ Hàm thì vẫn là lần đầu tiên.

 

Vì người mình yêu, từ bỏ chuyên ngành mình yêu thích nhất, buông tha cho những hạnh phúc thiết thực, vui buồn giận hờn đều do một người khác làm chúa tể, nụ cười đều dành cho nàng, mà nước mắt lại giữ lại cho chính mình, sao lại có người ngốc vậy nhỉ?

 

Hít sâu một hơi không khí ban đêm, đi trên con đường nhỏ hẹp, ánh mắt Tiêu Mạc Ngôn hơi nheo lại, giang hai cánh tay ra duỗi lưng một cái, đã lâu rồi không thả lỏng như vậy.

 

Vẫn đi theo phía sau, Dạ Ngưng nhìn cô gái bước đi xiêu xiêu vẹo vẹo ở phía trước, trợn to hai mắt. Như thế nào nàng cũng không tin được nữ nhân này chính là Tiêu tổng không gì không làm được kia trong lời Tiếu Vũ Hàm…nhưng lại có vài phần khí chất giống mấy cô em trong câu lạc bộ đêm.

 

“Được rồi, xuất hiện đi, muốn đi theo tới khi nào nữa.” Duỗi lưng xong, Tiêu Mạc Ngôn liền lên tiếng. Dạ Ngưng nghe được thanh âm của cô, thân mình liền run lên, vội vàng nép sát vào tường.

 

Đợi một lát không thấy Dạ Ngưng đi ra, Tiêu Mạc Ngôn nhíu mày, xoay người, khoanh tay nhìn người nào đó đang dán sát lên tường giả bộ làm thằn lằn, lắc đầu: “Gọi là Dạ Ngưng phải không? Tôi nói cho em biết nhé, chỉ với chút công phu này của em mà còn muốn theo dõi tôi? Em có biết không hả, giờ tôi chỉ cần hô lên một tiếng là em có thể lập tức biến mất?”

 

Thân mình Dạ Ngưng hơi cứng lại, chậm chạp từ trong bóng tối đi ra, nhìn nhìn chung quanh liền trông thấy vài người đàn ông to cao lạnh lùng, buổi tối còn đeo kính đen, thầm thở dài, quả nhiên mà, người ta là bà chủ quả nhiên phải khác biệt, đi duỗi lưng mà cũng có vệ sĩ theo dõi.

 

“Tiêu tổng…” Dạ Ngưng đã rút được kinh nghiệm, thật cẩn thận từ trong chỗ tối đi ra, chuyển đến bên cạnh Tiêu Mạc Ngôn. Tiêu Mạc Ngôn nhướn mày nhìn Dạ Ngưng, tinh tế đánh giá.

 

Hình như không giống với hình dung của Nhiên Nhiên cho lắm…

 

Mái tóc đen dài, làn da trắng nõn, hai mắt sưng đỏ, đôi môi nhỏ đỏ mọng, dáng người cao gầy, tuy hơi gầy nhưng cũng không thành vấn đề, cũng không tệ lắm.

 

“Ừ, có việc gì sao?” Tiêu Mạc Ngôn một bộ xa cách ngoài ngàn dặm.

 

Dạ Ngưng nhìn cô cắn cắn môi, do dự một lát, hỏi: “Nguyên nhân Vũ Hàm rời khỏi em là gì?”

 

“Em hỏi tôi? Em bị bệnh à!” Tiêu Mạc Ngôn nhíu mày, nhìn nàng như thể nhìn một kẻ ngốc.

 

Ánh mắt Dạ Ngưng ảm đạm, nếu bình thường có người dùng loại ngữ khí này nói chuyện với nàng, khẳng định nàng sẽ quay đầu bỏ đi. Nhưng mà Vũ Hàm…

 

“Xin chị, nói cho em biết đi…” Thanh âm có chút nghẹn ngào, Dạ Ngưng gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Mạc Ngôn. Nàng không có biện pháp, tất cả mọi cách đều đã thử qua, cái chính là Vũ Hàm không chịu nói cho nàng biết. Chẳng lẽ thật sự muốn khiến nàng phải hận sao? Nàng không làm được…

 

Phản ứng của Dạ Ngưng có phần nằm ngoài dự đoán của Tiêu Mạc Ngôn, cô có thể tưởng tượng được bộ dáng của mình lúc này đáng đánh đến mức nào, không nghĩ tới cô nhóc này lại dĩ nhiên có thể nhẫn nhịn được, điều này khiến cho ấn tượng “tra công” của Tiêu Mạc Ngôn đối với nàng ít nhiều có chút thay đổi. Nhìn Dạ Ngưng, Tiêu Mạc Ngôn ôm trán ra vẻ trầm tư suy nghĩ một hồi, nói: “Có lẽ là do em quá ‘tra’ chăng.”

 

“Em ‘tra’?” Dạ Ngưng ngẩng đầu, có chút tức giận nhìn Tiêu Mạc Ngôn. Nàng như thế nào mà “tra” chứ?

 

Tiêu Mạc Ngôn nhìn nàng dò xét, còn nghiêm túc gật đầu: “Đúng, nhưng lại là loại ‘bán tàn hình tra công’, không phải kẻ tốt lành gì, ‘tra’ không hoàn toàn.”

 

“……” Dạ Ngưng hoàn toàn bị Tiêu Mạc Ngôn làm cho rối trí đến choáng váng, chớp mắt khó hiểu nhìn cô.

 

Tiêu Mạc Ngôn cười nhìn Dạ Ngưng, dưới đáy lòng âm thầm vỗ tay. Tốt nha, bao nhiêu năm rồi chưa lừa thiếu nữa thanh xuân xinh đẹp nào như vậy, lừa gạt kiếm tiền, gần đây nhàm chán thế, cuối cùng cũng có thể giải tỏa một phen.

 

“Vậy…em nên làm gì bây giờ?” Dạ Ngưng hiện tại là thuộc loại có bệnh chạy chữa lung tung, chỉ cần có thể vãn hồi được Vũ Hàm thì bảo nàng làm gì cũng được.

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Thật ra thì em rất trong sáng và được gắn thẻ , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

2 Responses to Thật ra thì em rất trong sáng – Chương 77

  1. lúc đọc bản QT sóng mũi cay cay
    đọc bản edit ứa nước mắt
    vô dụng quá đi

  2. ahjuma nói:

    chời ơi…ước gì có dc ng iêu như Tiếu Vũ Hàm >”< chương này đau long nhưng quá tuyệt..kiểu k phải cứ khóc mới là đau, mà là đau mà k thể khóc T__________T

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s