Vị Chanh Bạc Hà – Chương 19

Tên gốc: 柠檬薄荷味

Tác giả: Nghiễm Lăng tán nhân –完结]作者.

Thể loại: Bách hợp [GL], hiện đại, đô thị tình duyên, thanh mai trúc mã, HE

Tình trạng bản raw: 136 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 19

 

Giản Hân Bồi đứng đó, nhìn hai người thân thiết đùa giỡn đi tới từ xa, nháy mắt liền đau đớn, thì ra trong thời gian chiến tranh lạnh này chỉ có nàng nhớ thương, có nàng khó chịu mà thôi. Cô bé bên cạnh Tần Hàm Lạc thanh thuần như nắng, lúm đồng tiền sáng lạn tựa ánh bình minh, đó chắc là cô em gái mà mẹ kế của cô mang đến. Hai người mặc quần áo giống nhau, đều áo phông màu trắng cổ chữ V, trên cổ tay…còn đeo chuỗi phật châu sáng lấp lánh giống nhau như đúc.

 

Giản Hân Bồi theo bản năng nhìn chiếc lắc bạc trên tay mình, ngực như bị tắc nghẹn, một cỗ chua xót xông thẳng lên đầu, khiến nước mắt ứa ra, nàng liền vội vàng cúi đầu.

 

Tần Hàm Lạc trông thấy nàng, cũng ngẩn người, tâm tình không hiểu sao lại thấy khẩn trương, cô và em đều phải đi qua chỗ nàng để tới bến xe, không thể tránh được, chỉ đành cắn răng bước tiếp. Đối với Giản Hân Bồi, cô hiện tại trên cơ bản là dùng tâm tính giống đà điểu để đối mặt, tận lực không nghĩ tới nàng, không cho mình biết sự tình của nàng, nhất là chuyện của nàng và Cố Minh Kiệt. Cho dù có lúc không kiềm chế được bản thân thì cũng muốn dời lực chú ý sang chuyện khác.

 

Cô vốn định đi chậm một chút, nhưng Giản Hân Bồi vẫn đứng đó bất động, cô chỉ đành rảo bước chân, đến khi lướt qua người Giản Hân Bồi, lại vẫn ngừng lại một chút, tận lực giả bộ tươi cười, dùng thái độ như với bạn bè bình thường mà giả dối chào: “Hi, Bồi Bồi, tới trường ha.”

 

Giản Hân Bồi không có phản ứng gì, ngay cả đầu cũng không cử động một chút, Tần Hàm Lạc thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại không hiểu sao có chút mất mát. Lúc lướt qua người nàng, cô nhịn không được kéo tay Mễ Tiểu Nhàn. Bàn tay Mễ Tiểu Nhàn thực mềm mại, rất thon nhỏ, ngón tay hơi lạnh, nụ cười trên mặt em dần biến mất, trên mặt lại khôi phục thành bộ dáng đạm mạc như xưa. Lòng bàn tay Tần Hàm Lạc hơi đổ mồ hôi, đi được tầm chục bước, bỗng nhiên cúi đầu nói thầm bên tai em: “Tiểu Nhàn, hôm nay cứ để tôi đưa em tới trường đi.”

 

Đúng vậy, cô muốn đưa Tiểu Nhàn tới trường, vô luận thế nào hôm nay cô cũng không muốn cùng Giản Hân Bồi chung một chiếc xe tới trường.

 

Xe bus tới Bát Trung từ từ lăn bánh, Mễ Tiểu Nhàn ngồi dựa vào cửa kính, mắt nhìn ngoài cửa sổ, không nói một lời. Tần Hàm Lạc tựa vào lưng ghế, nhớ tới bộ dáng cúi đầu làm như không biết của Giản Hân Bồi, lòng khó chịu dị thường, sao nàng lại đứng đó? Nàng đang chờ ai? Chờ Cố Minh Kiệt tới đón sao? Cuối tuần…có phải nàng sẽ đi núi Nam Tú với Cố Minh Kiệt không?

 

Ý nghĩ này vừa nảy lên trong đầu, cô liền vội vàng bấu chặt cánh tay, nhắc nhở bản thân không nghĩ tới chuyện của nàng nữa, cảm giác đau đớn truyền tới từ cánh tay khiến cô nhịn không được mà nhíu mày.

 

Xe qua được hai bến, Mễ Tiểu Nhàn bỗng nhiên nghiêng đầu, nhẹ giọng nói: “Bến tiếp theo chị xuống đi.”

 

“Hả?” Tần Hàm Lạc không hiểu ra sao.

 

“Em nói, bến sau chị xuống xe đi.” Mễ Tiểu Nhàn phi thường kiên nhẫn lặp lại một lần.

 

Tần Hàm Lạc khó hiểu hỏi: “Vì sao?”

 

“Bởi vì nếu chị xuống bến sau sẽ không phải lo cô gái vừa rồi đã đi mất.” Mễ Tiểu Nhàn mặt không chút thay đổi nói: “Nếu chị muốn đưa em đi, vậy phải thành tâm thành ý, giả tâm giả ý như vậy, em không thích!”

 

Tần Hàm Lạc xấu hổ không thôi, cô nhìn mọi người ngồi chung quanh, lắp bắp nói: “Tôi…tôi…không phải…”

 

“Không phải cái gì?” Ánh mắt Mễ Tiểu Nhàn hơi nghi ngờ: “Hừ! Bổn tiểu thư chỉ dùng để chị làm lá chắn thôi sao? Làm thế thật đáng xấu hổ!”

 

Tần Hàm Lạc có cảm giác như trước mặt em mình biến thành hoàn toàn trần trụi, mặt xoạt cái đỏ bừng: “Tiểu Nhàn, tôi…tôi…”

 

Đang lúc nói thì xe đã dừng lại.

 

“Tôi cái gì mà tôi?!” Mễ Tiểu Nhàn hơi liếc nhìn cô, không chút lưu tình nói: “Chị xuống xe cho em, sau đó đổi xe trở về trường mình đi.”

 

“Ừ ừ…tôi xuống đây…” Tần Hàm Lạc thứ nhất là hết cách, thứ hai là thật sự cũng không muốn tiếp tục đề tài này, chỉ đành khúm núm từng bước quay đầu xuống xe.

 

Xe ngừng lại trong chốc lát rồi lại tiếp tục lăn bánh, Mễ Tiểu Nhàn lén nhìn về phía Tần Hàm Lạc qua cửa kính xe, thấy cô đứng ven đường nhìn chung quanh, đang chờ xe, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, liền không nhịn được mà lộ ra một tia mỉm cười, rồi đảo mắt như nghĩ đến cái gì, lại nhẹ nhàng thở dài.

***

“Thúy Nhi, nếu người cậu thích đã thích người khác, vậy cậu sẽ thế nào?” Mễ Tiểu Nhàn gục lên bàn, ánh mắt nhìn quyển sách, miệng lại nói những câu không liên quan.

 

“Những lời này của cậu thực khó nha.” Chung Thúy Nhi dừng bút, cố gắng nhíu mày suy nghĩ, nhẹ nhàng nói: “Tớ sẽ rất rất khó chịu.”

 

“Ừ, sẽ khó chịu.” Ánh mắt Mễ Tiểu Nhàn hơi ảm đạm xuống, im lặng một lát, lại bồi thêm một câu: “Nếu người mà người đó thích lại không thích người đó, vậy thì cậu sẽ có cảm giác gì?”

 

“A!” Chung Thúy Nhi vừa nghe thế, lập tức mặt mày hớn hở; “Vậy thì đương nhiên sẽ vui vẻ, rất vui vẻ, hì! Đối với tớ mà nói thì thế rất có lợi! Trong tình cảm chỉ sợ không có khe hở để tiến vào thôi, không thể tốt hơn được!” Dáng vẻ của nàng nghiễm nhiên như thể là một cao thủ tình ái tự phong vậy, tuyệt không đỏ mặt, lúc này đã quên sạch chuyện mình thầm mến người khác mà không dám nói ra.

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Vị Chanh Bạc Hà và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

One Response to Vị Chanh Bạc Hà – Chương 19

  1. Bồi Bồi ơi là Bồi Bồi, sao có thể chậm tiêu thế hả giời T__T

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s