Vị Chanh Bạc Hà – Chương 22

Tên gốc: 柠檬薄荷味

Tác giả: Nghiễm Lăng tán nhân –完结]作者.

Thể loại: Bách hợp [GL], hiện đại, đô thị tình duyên, thanh mai trúc mã, HE

Tình trạng bản raw: 136 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 22

 

Cùng ông ngoại đón một ngày lễ Trung thu tốt đẹp xong, Tần Hàm Lạc và Mễ Tiểu Nhàn liền trở lại thành phố A.

 

Trước cổng Nhất Trung, Tần Hàm Lạc khoác hờ ba lô, hai tay đút túi, hất hất cằm cười với Mễ Tiểu Nhàn: “Được rồi, mau vào đi, tắm rửa thoải mái một cái rồi lập tức đem theo quần áo trở lại trường.”

 

“Chị thật sự không quay về sao?” Mễ Tiểu Nhàn hơi nhíu mày.

 

“Em không nhớ sao? Ba tôi bảo sau này tôi cứ sống cùng ông ngoại, không cần trở về căn nhà kia nữa, thế nên chắc mấy tháng tới tôi sẽ không về.” Tần Hàm Lạc thản nhiên nói.

 

“Nhưng bác Tần giận quá nên mới nói vậy thôi mà, không phải chị nói chị cũng thương ông ấy sao?”

 

Tần Hàm Lạc nửa đùa nửa thật nói: “Nhưng tôi cũng có lòng tự trọng của mình. Yêu ông ấy, cùng khó chịu việc ông ấy đánh tôi lại là hai chuyện khác nhau. Được rồi, đi thôi.” Cô chậm rãi lùi lại mấy bước, phất phất tay, sau đó xoay người.

 

Mễ Tiểu Nhàn đuổi theo vài bước: “Đợi đã!”

 

Tần Hàm Lạc quay đầu: “Làm sao vậy?”

 

“Nếu…nếu em muốn gặp chị thì phải làm sao? Ông ngoại nói…ông hy vọng chúng ta có thể thường xuyên tới thăm ông.” Mễ Tiểu Nhàn hơi cụp mắt, thanh âm đặc biệt thấp.

 

“Việc này, chúng ta trao đổi số di động đi…” Nói tới đây, Tần Hàm Lạc nhịn không được tự vỗ đầu mình. Bởi vì Mễ Tuyết Tuệ sợ ảnh hưởng tới việc học tập của con gái nên vẫn không cho em dùng di động. Vừa nghĩ tới việc này, cô lại vội vàng sửa lại: “Để tôi nói cho em số của tôi, nếu có chuyện gì thì cứ gọi.”

 

Cô lấy một cây bút từ trong ba lô ra, lại xuất ra quyển sổ, chuẩn bị xé giấy, nghĩ nghĩ lại cất đi, khóe miệng cong lên một nụ cười tinh nghịch: “Em qua đây một chút.”

 

Mễ Tiểu Nhàn nghi hoặc tới gần, bàn tay liền bị giữ chặt lấy, em ngây người nhìn cô, đã thấy Tần Hàm Lạc nhanh chóng cúi đầu, theo đó là một cảm giác ngưa ngứa tê dại truyền đến từ lòng bàn tay.

 

“Tôi ghi lại cho em số mình rồi nha!”

 

Mễ Tiểu Nhàn nhìn dãy số trong lòng bàn tay mình, dở khóc dở cười, cắn răng oán hận nói: “Ngày nào đó em cũng muốn lén vẽ một chú rùa con lên mặt chị.” Em hơi nhíu mày, đôi mắt to tròn trừng lên, bộ dáng giả vờ tức giận thoạt nhìn đặc biệt đáng yêu.

 

Tần Hàm Lạc nhìn không khỏi ngẩn ngơ, lúc này lòng yêu thích em vô hạn, nhịn không được tiến lên trước, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc em: “Nếu tôi có một cô em gái ruột như vậy thì thực tốt biết bao.”

 

Mễ Tiểu Nhàn ngẩng đầu, đang muốn tỏ vẻ cực kì bất mãn với những lời này thì bỗng nhiên cảm giác Tần Hàm Lạc đã ôm lấy bả vai mình, ôm em vào lòng. Hô hấp của em chợt dừng lại, nháy mắt trái tim liền đập gia tốc, cánh tay lại lóng ngóng không biết làm sao, đành buông thõng bên người.

 

“Có điều…có cùng huyết thống hay không cũng không quan trọng, quan trọng là, từ hôm nay trở đi, tôi sẽ coi em như em gái ruột của mình mà đối đãi, thậm chí còn tốt hơn nữa.” Tần Hàm Lạc nhẹ nhàng thì thầm những lời tương tự như lời hứa này bên tai em, sau đó chậm rãi buông ra. Đem tất cả những lời cất giấu sâu trong nội tâm mấy ngày nay nói ra lời, như thể có chút ngượng ngùng, cô lại cúi đầu: “Được rồi, tôi đi đây, em cũng vào đi thôi.”

 

Mễ Tiểu Nhàn ngơ ngác nhìn bóng dáng cô dần đi xa, hai má nóng bỏng chậm rãi phục hồi lại. Em quật cường cắn môi, đôi mắt đã rưng rưng lệ, hồi lâu sau mới cúi đầu thì thầm: “Em không muốn làm em gái chị…”

***

“Hàm Lạc, nhìn bên kia kìa.” Trương Tử Toàn bĩu môi với Tần Hàm Lạc, ở một góc trong căn tin số 2, Giản Hân Bồi ngồi đối diện Cố Minh Kiệt cùng nhau ăn cơm, hai người vừa nói vừa cười.

 

“Không nhìn!” Tần Hàm Lạc tức giận đáp trả.

 

Khoảng thời gian này Giản Hân Bồi đều chạy tới căn tin ở gần Viện Văn học để ăn cơm, hồi đầu lúc Trương Tử Toàn mới nhìn thấy, còn sợ Tần Hàm Lạc chịu kích thích gì đó, khi ăn cơm còn cố ý nói mấy chủ đề Tần Hàm Lạc hứng thú, dẫn dắt rời đi lực chú ý của cô, không để cô nhìn thấy hai người kia. Nhưng mà một lần rồi hai lần, gần đây cơ hồ ngày nào Giản Hân Bồi cũng tới, khiến cô không thể không chủ động nhắc nhở Tần Hàm Lạc nhìn.

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Vị Chanh Bạc Hà và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

3 Responses to Vị Chanh Bạc Hà – Chương 22

  1. ahjuma nói:

    bắt đầu sóng gió và có cảm muốn gi*t người rồi đó.. nói chung là Bách Linh nàng bias bộ này nhiều chút nha nàng, đến hồi gay cấn đau lòng mà chờ trong mòn mỏi thế này chịu sao nổi T____T

    • Bách Linh nói:

      aish, bộ “Thật ra…” cũng bị giục n` lắm, ta bias sao đc :SS với lại nàng so sánh mà xem, giữa 1 nhát xuyên tim và kiểu như kim đâm vào da, xoắn từ từ đến xương thì cái nào khiến ngta nhớ lâu hơn? đương nhiên là cái t2 rồi, nên cứ từ từ, vội gì :3

      • ahjuma nói:

        ò..chăm sóc bộ “thật ra..” cho hoàn rồi thì cưng bộ này chút nha nàng :”> cái tội ưa ngược luyến tàn tâm nó khổ vậy đó T__T biết là sẽ đau nhưng vẫn thích, cơ mà đến hồi phải chờ đợi thì…oimeoi, chắc phát điên mất :-< người ơi, thương tình 😀

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s