Hồ Ly Chẳng Ra Hồ Ly – Chương 10

Tên gốc: 哪狐不开提哪狐

Tác giả: Diệp Sáp – 叶涩.

Thể loại: Bách hợp [GL], huyền huyễn, hiện đại, hài hước, HE.

Editor: Bách Linh

Chương 10

Huyễn hóa thành người

 

“Tiểu muội, ngươi muốn làm gì?” Nhị tỷ không yên cùng bất an nhìn nhìn tiểu hồng hồ vẻ mặt đầy tự tin.

 

“Chẳng lẽ muốn dùng cột thu lôi?” Đại tỷ vốn chung sống lâu với nhân loại xen mồm vào.

Nhị tỷ lắc đầu: “Cột thu lôi của phàm gian sao có thể chịu nổi ‘cửu lôi oanh’ của thần tiên?”

 

Tiểu hồng hồ không để ý đến hai hồ kia, trong mắt thỉnh thoảng lóe lên quang mang tính kế, khẳng định tuyên bố: “Ta muốn dùng là mỹ nhân kế!”

 

“……”

 

Hồ Liên động trong phút chốc một mảnh yên tĩnh, trầm mặc, im ắng như tờ bao trùm tổ tôn tam hồ, ba đạo ánh mắt hờ hững nhìn chăm chú vẻ mặt kiêu ngạo của tiểu hồng hồ, có kinh ngạc, khó có thể tin cùng bất đắc dĩ, mà càng nhiều là vẻ khinh bỉ muốn giấu cũng không giấu được.

 

“Sao chứ? Các ngươi không tin?” Tiểu hồng hồ thập phần khó chịu với phản ứng của tam hồ.

 

Đại tỷ thở dài: “Tiểu muội, Thiên Lôi sẽ không thích thứ gì đó cả người toàn lông đâu……”

 

Nhị tỷ lắc đầu: “Tiểu muội, Thiên Lôi là thiên thượng đại thần, ngươi đừng có vũ nhục thẩm mỹ của hắn được không……”

 

Mỗ mỗ nhếch miệng cười: “Hồng nhi, đừng sợ, mỗ mỗ ủng hộ ngươi, giấc mộng đời người luôn tươi đẹp mà……”

 

Hồng nhi lặng yên rơi lệ: “Ta thế nào mà lại gặp ba kẻ ngu ngốc đến vậy chứ, mỹ nhân kế nhất định phải là ta làm sao??? Mà lại nói, Hồng nhi kém chỗ nào chứ hả? Hả?! Hả??!!”

***

Tiểu hồng hồ chọn một ngày nắng đẹp thích hợp để xuất hành, móng trái cắp “tĩnh tâm khẩu phục dịch”*, tay phải ôm một cái gói to màu tím, miệng lẩm nhẩm hát, cầm thư giới thiệu của mỗ mỗ, lặng lẽ đi vào nhà của Thiên Lôi.

(*thuốc dành cho phụ nữ thời kì mãn kinh)

 

Sau khi tiểu hồng hồ nói ra ý đồ đến, liền được vị thần trông cửa dẫn vào nhà, nhìn thấy Lôi mẫu liền cung kính trình thư lên.

 

Lôi mẫu híp mắt cao thấp đánh giá tiểu hồng hồ một phen, rồi mới mở phong thư ra, cẩn thận đọc.

 

“Lôi bà, hôm nay lão Bạch ta có một chuyện muốn nhờ, đứa cháu gái vô lương tâm đầu bị lừa đá kia của ta không biết thế nào lại cứ khăng khăng cố chấp đòi huyễn hóa thành người để tới nhân gian hoàn thành nghiệt duyên. Ta biết lão Lôi nhà ngươi thiết diện vô tư, sẽ không vì lời nói của một bên mà mở lòng tốt, ta chỉ cầu hắn lưu lại cho nó một người còn sống, có què có điếc gì thì ta cũng đều chấp nhận, cám ơn! Thập phần cảm tạ!

 

Lão Bạch trân trọng.”

 

Lôi mẫu đọc thư giới thiệu xong, nắm trong tay cũng không nói gì, chính là chăm chú đánh giá cái kẻ vô lương tâm trong miệng lão Bạch.

 

Tiểu hồng hồ lại rất bình tĩnh, cung kính đứng bên cạnh, còn không quên len lén ngắm Lôi mẫu, có chút kinh ngạc. Vốn tưởng Lôi mẫu kia sẽ là kiểu phúc hậu ung dung giống như trên truyền hình diễn, một bà cô không có việc gì thì nằm ườn trên ghế mềm, sai hạ nhân phe phẩy quạt, hưởng thụ từng làn gió mát, nhưng không ngờ dĩ nhiên lại là một thiếu nữ thanh xuân cực có mị lực. Một kiện ngoại sam màu hồng nhạt thêu đôi bướm vườn hoa, trên cổ áo bằng gấm sắc hoa đào có thêu những đóa hoa mai li ti, phía dưới mặc một kiện váy lụa dài xếp nếp màu đỏ rực rỡ, vòng eo buộc một dải nơ kim tuyến màu trắng như tuyết, mái tóc buông lơi trên vai, khuôn mặt kiều mỵ như ánh trăng rằm, đôi mắt sáng ngời nhìn thẳng, câu dẫn lòng người. Tiểu hồng hồ nhìn mà không khỏi kinh thán, trời ah, đây không phải là tình nhân của Thiên Lôi, tiểu tam trong truyền thuyết đấy chứ? Vậy…chẳng phải còn cần đi biếu một nhà nữa sao!

 

Lôi mẫu nhìn thấy bộ dáng ngốc lặng của tiểu hồng hồ, liền bật cười: “Ngươi yên tâm, ta là người Thiên Lôi cưới hỏi đàng hoàng.”

 

Tiểu hồng hồ một trận xấu hổ, lông trên người đỏ hơn bình thường gấp bội, chỉ hận không thể tìm cái hố để chui xuống, thầm ảo não, ta như thế nào lại quên mất thần tiên biết thuật đọc tâm nhỉ?

 

“Ngươi là cháu gái của lão Bạch?” Khóe mắt Lôi mẫu toát lên ý cười nhàn nhạt, hiểu nhiên có ấn tượng không tệ với cái đứa cứng đầu cứng cổ như tiểu hồng hồ, trong lòng còn thầm ca ngợi lão Bạch một phen, đánh giá của bà với cháu gái quả nhiên không lầm!

 

“Dạ.” Tiểu hồng hồ cung kính đáp, thuận tiện dâng lễ vật trong tay lên.

 

Lôi mẫu dở khóc dở cười nhìn “tĩnh tâm khẩu phục dịch” trong tay: “Cái này – là cho phụ nữ trung niên uống nhỉ?”

 

Tiểu hồng hồ xấu hổ, tiểu móng vuốt vội vàng chỉ vào cái gói to bên cạnh: “Còn có cái này – cái này –”

 

Lôi mẫu nghe vậy, liền chậm rãi mở cái gói to màu tím ra, bật cười thành tiếng: “Đây là?”

 

Tiểu hồng hồ gãi gãi đầu giả bộ ngoan ngoãn: “Trước khi Hồng nhi đến đây đã cố ý lấy trộm thẻ tập thể hình, thẻ chăm sóc sắc đẹp, thẻ chăm sóc móng tay giấu dưới gối của mỗ mỗ để mang đến hiếu kính lão nhân gia ngài a!”

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Hồ Ly Chẳng Ra Hồ Ly và được gắn thẻ , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

9 Responses to Hồ Ly Chẳng Ra Hồ Ly – Chương 10

  1. Hổ Nhỏ nói:

    Quá hài ❤

  2. Ẩn danh nói:

    sao rồi sao rồi
    biến thành gì đây a ~
    *hồi hộp*………

  3. laziefish nói:

    Mong là tiểu bạch kiểm 😀

  4. bộ này thực hay a ~
    mong Bách Linh Đại nhân quan tâm nhiều một chút 😀

  5. *gãi gãi* đọc bộ này đau cả ruột
    p/s:chín lần k phải chính lần ạ

  6. Hoàng Nhi nói:

    không lẽ biến thành tiểu bạch kiểm…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s