Thật ra thì em rất trong sáng – Chương 102

Tên gốc: 其实我很纯洁

Tác giả: Diệp Sáp – 叶涩.

Thể loại: Bách hợp [GL], hiện đại, hài hước, oan gia, thuần khiết, HE.

Tình trạng bản raw: 99 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 102

Trận chiến tranh đoạt Vũ Hàm [1]

 

“Là có ý gì?” Dạ Ngưng sửng sốt, mở to hai mắt nhìn Vũ Hàm. Từ khi nào mà mẹ biết được? Không phải là vừa mới biết sao?

 

Tiếu Vũ Hàm nhìn mẹ Dạ cười mà không nói, mẹ Dạ bị nhìn đến có chút lúng túng, vội vàng nói lảng sang chuyện khác: “Gì chứ, chắc hai đứa đói bụng rồi nhỉ, tối mẹ sẽ hầm gà cho hai đứa ăn.”

 

“Mẹ, mẹ đã sớm biết rồi?” Dạ Ngưng căm tức nhìn mẹ Dạ, làm cái trò gì thế, khiến cho người ta sốt ruột lo lắng cả ngày như vậy, đùa giỡn người khác vui vẻ lắm à?

 

“Làm gì có.” Mẹ Dạ cười ngượng ngùng, ba Dạ ở một bên cười bồi theo, Dạ Ngưng thấy hai người như vậy cũng không tiện nổi giận, liền đè nén lửa giận trong lòng, kéo Vũ Hàm: “Mẹ, đừng đùa nữa, tối nay còn và Vũ Hàm sẽ về nhà.”

 

“Đã trễ thế này rồi còn về gì chứ? Không thể ở lại đây một đêm sao?”

 

“Sao thế được, là tại Phong tổng của con qua năm mới sẽ đến Bắc Kinh họp, thuận tiện sẽ dẫn theo đứa bạn tốt nhất của con, thư ký của mình cũng tới theo, cho nên con phải về gặp.”

 

“Thư kí, một đôi à?” Mẹ Dạ vẻ mặt hiếu kỳ nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng trợn mắt liếc bà một cái.

 

Tiếu Vũ Hàm kéo kéo Dạ Ngưng, cười nhìn mẹ Dạ: “Mẹ, chúng con đi gặp xem, hẳn là ngày mai sẽ còn trở lại đây.”

 

“Aish, nghe xem, đều là nói chuyện mà Vũ Hàm nói ra cảm giác liền thay đổi ngay.”

 

“Mẹ, mẹ nói gì thế? Mẹ là mẹ của ai chứ!”

 

“Mẹ đây chỉ nghiêng về lý chứ không thiên về người.”

 

“Đúng đúng, mẹ chính là Diêm Vương gia tại thế.”

 

“Mày con thỏ nhỏ chết bầm này!”

 

“……”

 

Vũ Hàm và ba Dạ biểu hiện đầy bất đắc dĩ, hai người lại tranh cãi một hồi, liền khiến cho huyết áp mẹ Dạ tăng cao thì Dạ Ngưng mới kéo Vũ Hàm đi, trước khi đi còn thuận tay cầm theo luôn con vịt quay trong nhà. Lên xe, đóng cửa lại, Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng: “……Làm sao vậy?”

 

“Em nói xem làm sao?” Tiếu Vũ Hàm không nói gì, không chớp mắt nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng chột dạ, tiến lên ôm lấy cô, lại bị Tiếu Vũ Hàm đẩy ra.

 

“Ba mẹ ở đó, vậy mà em cũng không biết chừng mực?”

 

“Ai ui, đã ba mẹ rồi kia à.”

 

“Em còn lảm nhảm nữa?!”

 

“Được rồi, được rồi mà, không nói nữa, Vũ Hàm, không phải là em quá vui sao, đã lâu rồi không gặp ba mẹ, trêu chọc cho hai ông bà vui vẻ một chút.”

 

Nghe thế Vũ Hàm liền mềm lòng, mấp máy môi không nói gì. Dạ Ngưng cười cười, tiến lên ôm lấy Vũ Hàm, hôn lên mái tóc cô: “Lại nghĩ cái gì thế, em đâu có trách cô, được rồi chứ? Về sau hàng năm chúng ta đều sẽ trở về để mừng tất niên.”

 

“Ừ.” Vũ Hàm tiến lên nép vào lòng Dạ Ngưng, Dạ Ngưng lại hôn hôn cô, nở nụ cười: “Vũ Hàm, cô nói xem giờ Tiểu Thảo đã bị Phong tổng tóm chưa?”

 

Tiếu Vũ Hàm nghe xong cũng cười, lắc lắc đầu: “Hẳn là chưa.”

 

“Sao? Lại lâu như vậy cơ à.”

 

“Tiểu Thảo ngốc nghếch, không hiểu chuyện tình cảm, lại càng không hiểu lòng phụ nữ, Phong tổng luôn phải chịu đựng.”

 

“Vậy cô có phải nên thấy may mắn vì đã tìm được một người con gái thông mình cùng trí tuệ như em không.”

 

“Đúng vậy, tìm được một cô bé dịu dàng ngọt ngào như em.”

 

“Ai ui, miệng lưỡi trơn tru, Vũ Hàm, cô nghĩ…”

 

Vũ Hàm đỏ mặt, giận dữ lườm Dạ Ngưng một cái, đẩy nàng ra, thắt dây an toàn rồi lái xe: “Được rồi, không được làm loạn nữa, tới sân bay đón người đi, không phải Tiểu Thảo đã sớm ầm ĩ muốn gặp em sao.”

 

Dạ Ngưng lơ đễnh cười cười: “Haiz, con bé đó phỏng chừng là không ít lần bị Phong tổng bắt nạt.”

 

“Nghe em nói kìa, như thế nào mà Phong tổng lại không bắt nạt em chứ?”

 

“Em đâu có ngốc như Tiểu Thảo.”

 

“Phải phải.”

 

Hai người vừa nói vừa cười đi đến sân bay, mới vừa vào đại sảnh đợi một lát liền thấy Tiểu Thảo lôi kéo hai cái vali thật to đi ra, vẻ mặt đầy ủy khuất, Phong tổng vẫn dáng vẻ như cũ, lạnh như băng.

 

Dạ Ngưng vừa nhìn thấy hai người liền dùng sức vẫy tay: “Đằng này, Tiểu Thảo, Phong tổng!”

 

“Ngưng Ngưng!” Tiểu Thảo sắc mặt đỏ bừng như thể huyết gà chạy vọt lại, cái vali trong tay liền bị ném qua một bên, bổ nhào vào lòng Dạ Ngưng.

 

“Thế này là làm sao hả?” Dạ Ngưng bị ôm đến thiếu chút nữa là ngã nhào, kinh ngạc nhìn Tiểu Thảo.

 

“Oa, nữ nhân xấu xa kia bắt nạt tôi.”

 

“……” Dạ Ngưng có chút lúng túng nhìn Phong Uyển Nhu đã tiến tới bên cạnh, Phong Uyển Nhu gật gật đầu với Vũ Hàm, căn bản là không thèm nhìn Tiểu Thảo.

 

“Được rồi, trước đứng lên đã, thế này là làm sao vậy?”

 

Tiểu Thảo nhìn Dạ Ngưng cùng Vũ Hàm, lại nhìn Phong Uyển Nhu ở bên cạnh, bĩu môi, không nói gì.

 

“Đi thôi, đến đây cũng đừng ở khách sạn làm gì, tới nhà tôi đi.”

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Thật ra thì em rất trong sáng và được gắn thẻ , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

2 Responses to Thật ra thì em rất trong sáng – Chương 102

  1. Hoàng Nhi nói:

    Phong Uyển Nhu cũng biết điểm yếu duy nhất của Tiêu Tổng đó chứ hả =)))))

  2. Thụy Du nói:

    Có Tiêu tổng là nhộn hết biết =))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s