Vị Chanh Bạc Hà – Chương 48

Tên gốc: 柠檬薄荷味

Tác giả: Nghiễm Lăng tán nhân –完结]作者.

Thể loại: Bách hợp [GL], hiện đại, đô thị tình duyên, thanh mai trúc mã, HE

Tình trạng bản raw: 136 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 48

 

Ánh nắng xuân rực rỡ ấm áp xuyên qua những tàng cây thưa thớt, hắt lên quần áo, làm nổi lên nhiều điểm màu rực rỡ.

 

Đoàn người đi trên sơn đạo khúc khuỷu, chỉ cảm thấy màu xanh bao trùm bốn phía. Giữa rừng núi lơ đãng thoang thoảng hương hoa cỏ, khiến người ta hít thở mà nhẹ nhàng khoan khoái. Giản Hân Bồi tay trái lồng vào tay Tần Hàm Lạc, tay phải xòe ra, nhiều đốm sáng vàng óng ả tựa như làn môi tình nhân dịu dàng nhẹ nhàng rót lên lòng bàn tay nàng, nàng nghịch ngợm nắm bàn tay lại thành nắm đấm.

 

“Cậu cảm thấy mình đang cầm gì?” Trên mặt Tần Hàm Lạc hơi mang chút ý cười trêu chọc, nháy nháy mắt với nàng.

 

“Tình yêu, hạnh phúc.” Giản Hân Bồi bất đắc dĩ nhìn Triệu Văn Bác đi theo phía sau, khóe miệng lại vẫn đượm ý cười ngọt ngào. Thanh âm của nàng rất nhẹ, rất nhẹ, nhẹ đến mức Tần Hàm Lạc phải ghé sát lại mới có thể nghe được, những lời này tựa như một dòng suối ngọt lành, chậm rãi tưới mát cõi lòng Tần Hàm Lạc, khiến cô tràn ngập vui sướng.

 

Triệu Văn Bác lưng cõng một túi lớn đồ ăn vặt cùng đồ uống, mệt đến thở không ra hơi, ánh mắt lúc nào cũng chú ý Giản Hân Bồi, một tấc cũng không rời. Chốc thì sợ quần áo nàng vướng phải cành cây, một lát lại sợ nàng khát nước đói bụng, không ngừng dặn dò hỏi này nọ, đến nỗi khiến Trương Tử Toàn đi đằng sau thật không nhịn được mở miệng: “Triệu ngu ngốc, ông có thể im lặng được không? Một thằng con trai mà cứ lằng nhằng lải nhải nói nhiều vậy, không sợ người ta cười à? Ông nhìn ông mệt đến nói không nổi rồi kìa, còn không im đi.”

 

“Tôi…” Triệu Văn Bác bị cô nói vậy, mặt đỏ lên, không tự chủ được dừng lại, ngập ngừng không nói ra lời.

 

Triệu Dĩnh vội vàng lôi kéo Trương Tử Toàn: “Aish, đàn anh Triệu tốt lắm mà, biết quan tâm chăm sóc con gái, sao chị có thể nói vậy được.”

 

Trương Tử Toàn nhỏ giọng than thở: “Tôi chỉ tiếc rèn sắt không thành thép thôi, hắn có thể biết để ý một chút không chứ.”

 

“Gì cơ?”

 

“Không có gì!” Trương Tử Toàn tức giận nói, đi lên trước, lấy một chai nước từ trong ba lô của Triệu Văn Bác ra, cười cười xin lỗi hắn: “Chị đây bình thường ít vận động, nhất thời leo núi đến đầu bốc hỏa, nóng đầu quá nên phải tìm người để phát tiết, mà tìm người phát tiết thì nhất định phải là con trai, ông cũng đừng để bụng nhé.”

 

“Không sao không sao. Nhưng mà, bà không hay leo núi, thế sao lúc Hàm Lạc đều nghị bà lại là người đầu tiên giơ tay tán thành?” Triệu Văn Bác nghi hoặc hỏi.

 

“À, bởi vì tôi thích tự hành hạ mình.” Trương Tử Toàn vừa nói chuyện vừa nhìn cảnh rừng núi xanh tươi um tùm xung quanh: “Phong cảnh nơi này thực không tệ.”

 

“Đúng vậy, danh lam thắng cảnh có thú vui lớn, phong cảnh nơi này u nhã, sơn thủy tú lệ, nhưng cũng có cái thú nho nhỏ của nó.” Triệu Dĩnh đi theo nói: “Hôm nay đàn chị Tần đề nghị tới nơi này, xem như là đến đúng rồi.”

 

“Không biết cô ấy mê tín như vậy từ khi nào, tự nhiên lại muốn lên ngôi miếu trên núi bái Bồ Tát cầu nguyện.” Triệu Văn Bác vẫn cảm thấy ngạc nhiên.

 

“Tiểu Dĩnh, em nhìn xem, bên kia có một hẻm núi, chúng ta qua đó rửa mặt đi.” Trương Tử Toàn bỗng nhiên hưng phấn kêu to: “Triệu ngu ngốc, ông mau đi cùng tụi này đi, vừa vặn có thể bỏ túi xuống, nghỉ ngơi một phen.”

 

Triệu Văn Bác nhìn thân ảnh Tần Hàm Lạc cùng Giản Hân Bồi dần đi xa, lòng âm thầm sốt ruột, nhưng vừa rồi bị Trương Tử Toàn nói vậy nên không tiện lập tức đi theo, hơn nữa Trương Tử Toàn lại bắt đầu ra lệnh cho hắn, nên chỉ đành không tình nguyện đi theo các nàng.

 

Đi một hồi lâu, Tần Hàm Lạc ngừng lại, quay đầu nhìn sang: “Không thấy họ đâu cả, nghỉ ngơi một lát đã, thuận tiện chờ họ luôn.”

 

“Mình vừa rồi cố ý đi nhanh, bỏ họ lại đằng sau.” Khóe miệng Giản Hân Bồi gợi lên ý cười, lấy thứ gì đó đặt dưới gốc cây đại thụ, ngồi xuống cùng cô. Tần Hàm Lạc cười cười, lấy trong ba lô ra một bình nước nhỏ, uống một ngụm.

 

“Mình cũng muốn.” Giản Hân Bồi đoạt lấy bình nước, uống hai ngụm, Tần Hàm Lạc đưa tay lau nước vương trên khóe miệng nàng, không đề phòng Giản Hân Bồi đột nhiên rướn lên, hôn lên môi mình. Cô sửng sốt, theo bản năng né tránh: “Bồi Bồi, mấy người kia còn ở đằng sau mà.”

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Vị Chanh Bạc Hà và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s