Vị Chanh Bạc Hà – Chương 50

Tên gốc: 柠檬薄荷味

Tác giả: Nghiễm Lăng tán nhân –完结]作者.

Thể loại: Bách hợp [GL], hiện đại, đô thị tình duyên, thanh mai trúc mã, HE

Tình trạng bản raw: 136 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 50

 

Trong phòng bệnh, mỗi người lòng chứa tâm sự, lặng yên ăn cơm, ngay cả Trương Tử Toàn thường ngày thích cười nói náo nhiệt cũng trở nên thực im lặng.

 

Mễ Tiểu Nhàn dừng đũa, thật sự có cảm giác nuốt không trôi, thỉnh thoảng lại nhìn Tần Hàm Lạc, rồi lại vội vàng thu hồi ánh mắt, đáy lòng hỗn loạn. Từ nhỏ em vốn đã là cô bé không cần người lớn quan tâm quá nhiều, một học sinh không cần giáo viên phải để tâm. Em luôn tự hỏi tự chủ rất tốt, cho dù bên người chưa bao giờ thiếu con trai hay thậm chí con gái ái mộ, nhưng không hiểu vì sao mới một thời gian ngắn như vậy liền sa vào sự ôn nhu săn sóc của Tần Hàm Lạc.

 

Đúng vậy, người càng ôn nhu săn sóc hơn cô cũng có, chỉ là không một ai khi nhìn mình mà ánh mắt lại chân thành tha thiết như cô. Nếu nói Trương Tử Toàn làm cho người ta có cảm giác như rượu ngon, tỏa hương thơm nhè nhẹ tinh thuần, và thứ dụ hoặc cùng kích thích khiến người ta khó lòng kháng cự, vậy thì không thể nghi ngờ Tần Hàm Lạc chính là trà xanh, tuy hương vị nhàn nhạt, lại khiến người ta cảm nhận được dư vị, hoài niệm thứ hương dịu dàng thơm ngọt thấm lòng người kia.

 

“Tiểu Nhàn, em làm sao vậy? Đồ ăn không hợp khẩu vị à?” Tần Hàm Lạc nhận ra được vẻ khác thường của Mễ Tiểu Nhàn, ngạc nhiên hỏi.

 

“Không phải, em no rồi.” Mễ Tiểu Nhàn đặt cà men qua một bên.

 

Tần Hàm Lạc ngẫm nghĩ, nói: “Được rồi, lát nữa nếu em đói bụng, tôi lại đi mua cháo gà cho.” Nói xong đứng dậy, rót ly nước, thử độ ấm rồi mới đưa cho Mễ Tiểu Nhàn. Mễ Tiểu Nhàn nhận lấy uống hai ngụm, cánh mũi bỗng nhiên cay cay. Người trước mặt em là thật lòng đối xử tốt với mình, là thật lòng coi em như em gái ruột, nhưng mà, em lại không thể coi cô là chị gái.

 

Suốt hai tuần qua, em nhìn ra được sự tương phản rất lớn trong cảm xúc của Tần Hàm Lạc, mơ hồ đoán được là chuyện gì khiến cô như vậy, thế nhưng khiến tâm thần không yên, luôn không thể tập trung học, nhớ nhung, lại suy đoán, nhớ nhung, lại suy đoán…

 

Lần đầu tiên nếm trải mùi vị ái tình, cho tới giờ cũng không nghĩ lại quả thật dày vò đến vậy…Rõ ràng muốn gặp cô, nhưng khi cô tới đưa canh lại cũng chẳng hề nói lời thừa thãi. Rõ ràng muốn nghe giọng cô, lại không chịu chủ động gọi điện cho cô.

 

Trên mặt vẫn duy trì nét kiêu ngạo lạnh lùng, thong dong trấn định, không nghĩ hôm nay lại bị Trương Tử Toàn nhìn ra manh mối, em cơ hồ không khống chế nổi cảm xúc của mình.

 

Không thể nghi ngờ là Trương Tử Toàn đã ngụ ý với em rằng Tần Hàm Lạc đã có người mình thích, lại liên tưởng tới bài thơ kia, còn cô gái diện mạo ngọt ngào ngày ấy gặp trên đường, một người thông minh như em sao có thể không nhìn thấu chuyện đó đây?

 

Chỉ là, về sau nên làm sao bây giờ? Em nhắm mắt lại, có chút mệt mỏi tựa vào lưng giường, Tần Hàm Lạc tiến lại dọn dẹp đồ ăn, chỉnh lại chăn cho em.

 

Trương Tử Toàn thu hết thảy vào trong mắt, cô biết, tình cảm Tần Hàm Lạc dành cho Mễ Tiểu Nhàn không chút dính líu đến chữ “tình”, đa số thời điểm nhắc đến em cũng đều như thể đang nói tới một cô em gái nhỏ đáng yêu khiến cô cảm thấy hãnh diện mà thôi. Chuyện tình cảm chính là khiến người ta bất đắc dĩ như vậy.

 

Cô lắc đầu, lòng thầm nhủ, Hàm Lạc, mày biết không, sự quan tâm săn sóc đôi khi cũng có thể hại chết người.

 

Đêm đã khuya, Trương Tử Toàn đã sớm rời đi. Bởi vì ban ngày đi chơi núi mệt mỏi, Tần Hàm Lạc nói chuyện với Mễ Tiểu Nhàn xong liền nằm lên chăn nặng nề ngủ.

 

Mễ Tiểu Nhàn cũng không muốn làm kinh động cô, lại càng không muốn gọi cô dậy đi qua ngủ giường khác, em muốn ích kỷ một lần, ngắm nhìn cô thật kỹ, hơi thở khe khẽ của Tần Hàm Lạc khiến em cảm thấy an tâm.

 

Em cẩn thận ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ an tường như một đứa trẻ của cô, ánh mắt tràn đầy nhu tình. Cố lấy dũng khí, em đưa tay khẽ vuốt mái tóc ngắn của cô, những lọn tóc mềm mại lướt qua tay, khiến lòng bàn tay ngưa ngứa. Mễ Tiểu Nhàn nhìn cô hồi lâu, hai giọt nước mắt trong suốt bỗng lặng yên rơi xuống tấm chăn, sau đó lập tức biến mất.

 

Tuần trước chị tuyệt vọng đến vậy, mà thời gian này thần thái lại bay bổng, đều là vì cô gái kia?

 

Chị có biết không? Chị đã làm cuộc sống của em bị xáo trộn, em không cam lòng chỉ là em gái chị.

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Vị Chanh Bạc Hà và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

4 Responses to Vị Chanh Bạc Hà – Chương 50

  1. mariokwon512 nói:

    Cuối cùng thì Hàm Lạc và Hân Bồi cũng ko thể bên nhau, đọc mà đau lòng hết sức, tỷ tỷ thích ngược a 😥

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s