Vị Chanh Bạc Hà – Chương 52

Tên gốc: 柠檬薄荷味

Tác giả: Nghiễm Lăng tán nhân –完结]作者.

Thể loại: Bách hợp [GL], hiện đại, đô thị tình duyên, thanh mai trúc mã, HE

Tình trạng bản raw: 136 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 52

 

Nhà Tần Hàm Lạc nổi lên một trận bão lớn.

 

Mễ Tiểu Nhàn thi đại học được điểm cao là điều mọi người đã dự kiến, nhưng em lại gạt Mễ Tuyết Tuệ mà điền nguyện vọng vào trường ĐH A, đó lại ngoài ý liệu của mọi người.

 

“Vì sao con lại làm vậy?!” Thần sắc Mễ Tuyết Tuệ không còn ôn hòa như xưa nữa: “Con có biết mẹ để ý tới tương lai của con thế nào không? Con rõ ràng có thể thi vào trường đại học nhất nhì cả nước cơ mà, con điên rồi à? Hay là con muốn làm mẹ tức chết?”

 

“Mẹ à, mẹ đừng kích động như thế nữa. Mẹ để ý tới tương lai của con, mà con cũng không tự lấy tương lai của mình ra để đùa giỡn với mẹ đâu.” Mễ Tiểu Nhàn dựa vào sô pha, một tay xoa huyệt Thái Dương.

 

Tần Trọng ngồi một bên, mày nhíu chặt, mà Tần Hàm Lạc cũng vẻ mặt bất an, một chốc nhìn Mễ Tuyết Tuệ, một lát lại nhìn Mễ Tiểu Nhàn, loại việc này cũng không biết khuyên thế nào, chỉ có thể lo lắng suông.

 

“Nếu con không đỗ, vậy thì thôi, nhưng con thi tốt vậy, con…con lại chọn ĐH A, lại còn gạt mẹ, con…trong lòng con còn có mẹ sao?” Mắt Mễ Tuyết Tuệ đã đỏ hồng lên.

 

“Mẹ, tương lai của một người không phải là do danh tiếng của trường quyết định, là tài năng của bản thân quyết định nên.” Đã cả một buổi chiều, Mễ Tiểu Nhàn kiệt sức, không muốn tiếp tục đề tài này nữa: “Mà nói lại thì ĐH A cũng không tệ mà, mẹ không cần lo lắng vậy. Con nhà người khác đỗ được ĐH A thì cha mẹ người ta chắc hẳn vô cùng vui mừng chúc mừng con mình, vậy mà con lại ở đây nghe mọi người chỉ trích. Mẹ, con sẽ tự chịu trách nhiệm với bản thân mình, tự chịu trách nhiệm cuộc đời và tương lai mình, mẹ yên tâm đi. Con mệt rồi, con muốn nghỉ ngơi.” Nói xong liền đứng lên, xoay người trở về phòng.

 

“Anh à, anh…anh xem con gái kìa!” Mễ Tuyết Tuệ nhịn không được nước mắt chảy ra, Tần Trọng thở dài, đem tay bà đặt vào tay mình: “Tiểu Nhàn nói tương lai của một người không phải do danh tiếng của trường quyết định, những lời này tôi đồng ý. Đứa nhỏ này tư duy rõ ràng, nói chuyện hay hành động cũng đều có tác phong riêng của mình. Tuy rằng chuyện lần này đáng tiếc, nhưng em cũng không cần phải đau lòng như vậy.”

 

Ông nhỏ giọng an ủi bà, lòng Mễ Tuyết Tuệ thoáng dễ chịu hơn một chút, Tần Hàm Lạc lặng lẽ rời khỏi phòng khách, đi tới trước của phòng Mễ Tiểu Nhàn, nhẹ nhàng gõ cửa.

 

“Vào đi.” Mễ Tiểu Nhàn đã mở máy tính, đang chăm chú chơi đấu địa chủ trên QQ.

 

“Trò ấu trĩ như vậy mà em cũng chơi.” Tần Hàm Lạc kéo một chiếc ghế qua, ngồi xuống cạnh em, ngữ khí thập phần khinh thường.

 

“Ai cần chị quản!”

 

Tần Hàm Lạc vừa nhìn em chơi, vừa nói: “ĐH A tốt lắm à? Có chỗ nào hấp dẫn em? Chẳng lẽ bởi tôi sao?”

 

Mễ Tiểu Nhàn khẽ giật mình, tay cầm chuột khựng lại, quay đầu nhìn cô, thấy vẻ không đứng đắn trên mặt Tần Hàm Lạc, đáy lòng đang căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng xuống, khẽ gắt: “Không biết xấu hổ.” Sau đó lại quay đầu chơi tiếp.

 

Không biết xấu hổ? Tần Hàm Lạc dở khóc dở cười, lời nhận xét thế này thật sự là lần đầu tiên phải nghe mà.

 

“Có điều, coi như chị đoán đúng rồi, Thúy Nhi cũng thi vào ĐH A, nếu nói vì cậu ấy mà thi vào thì còn có chút khả năng.” Mễ Tiểu Nhàn tiếp tục nhìn chằm chằm màn hình, không để ý tới cô.

 

Tần Hàm Lạc vốn định đùa em: “Vì cậu ấy? Quan hệ của hai người không đơn giản nha”, nghĩ lại, những lời này tựa hồ có nghĩa khác, lại cứng rắn bóp chết những lời vừa sinh sôi trong yết hầu. Từ sau khi Mễ Tiểu Nhàn đọc bút ký của cô, cô liền có vài phần đề phòng với em, hai người cũng không còn những lời đùa giỡn về chuyện tình cảm nữa.

 

Cô em gái này thật sự rất thông minh, không biết xuất phát từ tâm lý gì, có lẽ là sợ Mễ Tiểu Nhàn dùng ánh mắt khác thường nhìn mình, lại cõ lẽ là không muốn để Mễ Tiểu Nhàn biết tới một thế giới như vậy, cho tới bây giờ cô cũng không nghĩ tới việc muốn nói cho em biết chuyện tình cảm của mình. Bởi vậy, đã lâu vậy rồi cô cũng chưa dẫn Giản Hân Bồi về nhà, cô sợ chỉ một ánh mắt, một động tác liền sẽ bán đứng mình.

 

Lại hoặc là Mễ Tiểu Nhàn đã sớm biết cũng không chừng…

 

Tần Hàm Lạc lắc lắc đầu, gạt bỏ ý niệm ẩn ẩn bất an trong lòng này đi, bản bút ký kia, đoạn thơ kia thì có thể đại biểu cho cái gì chứ, aish, thật sự là nghĩ quá nhiều rồi. Nghĩ thế, trên mặt liền lộ ra nụ cười thoải mái: “Vậy tới lúc khai giảng thì em sẽ trở thành đàn em của tôi rồi nhỉ.”

 

“Dạ, đàn chị khỏe, về sau thỉnh đàn chị chiếu cố nhiều hơn.” Ngữ khí Mễ Tiểu Nhàn đầy xa cách, khiến Tần Hàm Lạc có chút hờn dỗi.

 

“Kỳ thật tôi cũng thấy khó hiểu khi em chọn ĐH A, huống chi dì Mễ. Bất quá dù sao chọn thì cũng chọn rồi, không còn cách nào cả, em vẫn nên bình tâm tĩnh khí từ từ nói với dì Mễ suy nghĩ trong lòng mình đi, đừng khiến bà ấy buồn, mặc kệ trước kia thế nào thì giờ bà ấy cũng toàn tâm toàn ý yêu thương em.”

 

“Em đã bình tâm tĩnh khí nói chuyện với bà suốt cả một buổi rồi, hiệu quả thế nào hẳn chị cũng thấy được.” Mễ Tiểu Nhàn hơi nhíu mi: “Phải, bà ấy yêu me, nhưng chẳng lẽ em không yêu bản thân mình sao? Chẳng lẽ em lại đi hại mình? Trường ĐH A cũng đâu tệ. Chọn trường là chuyện của em, lúc này em lại hy vọng bà như trước kia, chẳng quan tâm gì tới em cả, chỉ đặt tâm tư vào công việc của mình, tiếp tục làm nữ cường nhân.”

 

Tần Hàm Lạc lắc đầu: “Nói thế chứng tỏ em vẫn canh cánh trong lòng về chuyện của mẹ em ngày trước.”

 

“Chị lầm rồi, em không như vậy, có lẽ trước kia em khát vọng sự ấm áp và tình yêu của bà, nhưng hiện tại, em lại chỉ hy vọng có được sự tôn trọng và thấu hiểu. Mỗi người đều có lý tưởng và thứ mà mình theo đuổi, chí của bà không phải là làm một hiền thê lương thảo, mà là có một sự nghiệp riêng. Lúc này em có thể lý giải được hành vi đó của bà, nhưng em chọn ĐH A, cũng đã trải qua nhiều đắn đo suy nghĩ, em đồng dạng cũng hy vọng bà có thể tôn trọng suy nghĩ của mình.” Mễ Tiểu Nhàn dừng trò chơi mình đang chơi lại, xoay ghế dựa, đối mặt với Tần Hàm Lạc.

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Vị Chanh Bạc Hà và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

7 Responses to Vị Chanh Bạc Hà – Chương 52

  1. Lang thang thử xem có tìm được chút xôi ăn thông ai ngờ được cả mâm thế này. Cám ơn Bách Linh đã về cứu rỗi nhưng tâm hồn đang dần đói khát. Ta nói là…Ta yêu nàng nhiều đến độ không bút mực nào tả được vào lúc này đó Bách Linh.

  2. Ẩn danh nói:

    Ta tưởng tạm biệt nhau luôn rồi chứ,hức,mừng phát khóc T^T

  3. Ai Yume nói:

    ôi mình tưởng sẽ phải chờ Bách Linh lâu lắm, thank bạn đã về :))))

  4. Hạ Vũ nói:

    nàng đã trở lại ❤ :*

  5. pong14 nói:

    Về rồi kià!!! Mừng mún đập đầu(vô gối) chết cho rồi *chấm chấm nước mắt* Cho ôm cái nào 😉

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s