Dây dưa cùng người bên nhau trọn đời – Chương 6

Tên gốc: Củ triền chi dữ khanh cộng thử nhất sinh

Tác giả: Bỉ Ngạn Tiêu Thanh Mạc

Thể loại: Bách hợp [GL], cổ trang, cổ sắc cổ hương, HE.

Editor: Bách Linh

Chương 6

Lâm hoa tạ liễu xuân hồng, thái thông thông*

 

Vũ Lâm ngồi ở chủ vị nơi đại đường, người hầu cùng gia nô xếp thẳng hàng bên cạnh, khí thế uy nghiêm của một đại gia tộc như một cái thòng lọng, trói buộc lấy từng người. Đè nén cổ họng yếu ớt, mỗi một lần hô hấp đều thực cẩn thận, sợ chỉ chút thanh âm cũng xúc phạm đến nam chủ nhân mặc hắc sắc y phục ngồi trên vị trí chủ thượng kia.

 

Ngay cả nhiều tháng lộ trình vội vàng dài đằng đẵng cũng không đoạt được thần sắc trong ánh mắt kia, bén nhọn mà lãnh khốc. Hắn vẫn như trước là một lực lượng không thể bỏ qua, là đại biểu cho sự thống trị tuyệt đối. Ngay cả việc nữ chủ nhân mĩ lệ tới cũng không khiến hắn sinh ra chút độ ấm. Hắn thản nhiên uống trà, không liếc nhìn nàng một cái.

 

Vũ Lâm đã quen với vẻ lạnh lùng thờ ơ như vậy, tương kính như tân thế này, nàng sẽ nói đó chính là hình thức chung sống giữa phu thê, thê tử hẳn nên tôn kính trượng phu như vậy. Trượng phu là trời, cho nên phải cao cao tại thượng.

 

Nàng cung kính ngồi một bên, thành thật làm một chủ mẫu, một con rối gỗ.

 

“Tướng công, việc buôn bán có thuận lợi không?” Nàng mỉm cười khéo léo, ôn nhu hỏi hắn.

 

“Tốt.” Tiêu Hải đặt chén trà trong tay xuống, đứng dậy rời đi.

 

“Tướng công……” Vũ Lâm đứng dậy do dự gọi hắn lại.

 

Tiêu Hải quay người, cau mày. Khoảnh khắc đối diện với hắn có thể tinh tường cảm giác được sự không kiên nhẫn trong mắt hắn.

 

Chàng ngay cả chút thời gian cũng không chịu bỏ ra sao?

 

“Tướng công, chàng…….không tới thăm muội muội sao?” Những lời này nghẹn ứ trong cổ họng, chua sót đến khó thở.

 

“Muội muội?” Tiêu Hải nhướn đôi mày thẳng tắp, nghi hoặc nhìn nàng — thê tử khéo léo xưa nay của hắn hôm nay có chút bất đồng, ngay cả mái tóc cũng có chút sinh khí, không giống một con búp bê vải tử khí trầm trầm mọi ngày.

 

“Chính là Thanh Y.” Vũ Lâm không biết là đau xót hay nhẹ nhõm, thầm thở dài một hơi. Khoảnh khắc thốt lên cái tên kia, cõi lòng quay cuồng đủ loại tư vị.

 

“Nói sau đi, ta có việc phải làm, trước giờ cơm chiều đừng để ai quấy rầy ta.” Tiêu Hải xoay người rời đi, bóng dáng hắn rất vô tình, hắc sắc y phục kia như thể hấp thu hết mọi nhiệt lượng, khiến người ta rét lạnh. Hắn không nhìn thấy sự cố gắng của nữ tử ở phía sau chỉ vì muốn nhận được lời ca ngợi của hắn, cho dù thậm chí chỉ một cái liếc mắt kinh ngạc. Hắn cũng không hiểu được đã bao lần xoay người của hắn làm tổn thương lòng nữ nhân ấy. Hắn cũng sẽ không biết được nàng mong mỏi vươn tay giữ chặt ống tay áo hắn khẩn cầu hắn chớ đi cỡ nào.

 

Nhưng mà, bàn tay kia vĩnh viễn siết chặt trong ống tay áo, phần yếu ớt ấy vĩnh viễn được dấu sau lớp mặt nạ kiên cường.

 

Nàng chỉ đứng, nhìn hắc sắc thân ảnh của hắn rời đi, chính là, khuôn mặt trắng tựa như màu sắc y phục của nàng được che dấu dưới lớp son môi, sạch sẽ đến chói mắt.

 

“Phu nhân.” Điệp nhi đỡ lấy tay nàng, cái lạnh như băng trong lòng bàn tay khiến nàng kinh hãi: “Phu nhân, người…….”

 

Vũ Lâm phất tay đẩy Điệp Nhi ra, giờ khắc này nàng muốn không phải là hai bàn tay này, không phải là độ ấm trong lòng bàn tay như vậy.

 

Thanh Y! Lòng nàng không tự giác được mà nhớ tới người kia. Nàng thực muốn nhào vào lòng người ấy mà khóc, như một hài tử, không cần kiêng nể, không cần cố kỵ gì. Muốn ôm người ấy thật chặt, thực muốn nói với nàng mình lúc này lạnh đến sắp đóng thành băng mất rồi. Lạnh quá, giống như hơi ấm trên khắp thế gian đều biến mất, ngay cả không khí hít vào lồng ngực cũng lạnh lẽo, tất cả mọi thứ chạm vào đều lạnh, ngay cả chính bản thân cũng lạnh lẽo xiết bao.

 

Cước bộ của nàng nhanh dần hoà hỗn loạn, kích động sải bước như thể muốn trốn chạy, hoặc giống như đang tìm kiếm cái gì.

 

Mạnh mẽ đẩy cửa ra, bên trong không có thanh sắc thân ảnh kia, cả trái tim chìm trong hoảng loạn.

 

Vì sao ngươi không ở đây, không phải mỗi lần ngươi đều xuất hiện khi ta cần ngươi sao? Thanh Y, ngươi đi ra đi! Ngươi ở nơi nào? Cầu ngươi đi ra!

 

Cánh tay Vũ Lâm gắt gao vây quanh thân thể run run của chính mình, phát ra tiếng cầu cứu thực nhẹ.

 

Hết chương 5

———————————

 

*Trích trong bài “Tương kiến hoan kỳ 1” – Lý Dục.

Lâm hoa tạ liễu xuân hồng, 
Thái thông thông. 
Vô nại triêu lai hàn vũ, 
Vãn lai phong. 
Yên chi lệ, 
Tương lưu tuý, 
Kỷ thời trùng. 
Tự thị nhân sinh trường hận, 
Thuỷ trường đông. 

 

Dịch – Nguyễn Chí Viễn

 

Rừng xuân tàn tạ thưa hồng,

Rối lung bung.

Không cản ban mai mưa lạnh,

Gió chiều dông.

Đỏ ngầu lệ,

Say tuý luý,

Lại tuôn ròng.

Từ đây kiếp người trường hận.

Nước xuôi đông.

 

nguồn: thivien

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Dây dưa cùng người bên nhau trọn đời và được gắn thẻ , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

4 Responses to Dây dưa cùng người bên nhau trọn đời – Chương 6

  1. Xôi Chè nói:

    Chào bạn Bách Linh.

    Đọc chùa lâu rồi, mình góp ý cái:

    “Tướng công, sinh ý có thuận lợi không?” Nàng mỉm cười khéo léo, ôn nhu hỏi hắn.

    => “sinh ý” là nói về việc buôn bán, kinh doanh. Nên đổi lại “Tướng công, việc buôn bán/kinh doanh có thuận lợi không?” cho rõ ý nhỉ 😀

    (nhưng mà chắc đọc lại và dựa vào ngữ cảnh cũng hiểu ^ ^ )

  2. toraiblack nói:

    Hic chương này ngắn quá TT_TT

  3. ziney7612 nói:

    vừa đọc vừa nghe nhạc của bạn thui sao mà bùn não nề thế này >”< thấy tội cho Vũ Lâm wá T^T Thanh Y đâu rồi nhỉ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s