Hồ Ly Chẳng Ra Hồ Ly – Chương 43

Tên gốc: 哪狐不开提哪狐

Tác giả: Diệp Sáp – 叶涩.

Thể loại: Bách hợp [GL], huyền huyễn, hiện đại, hài hước, HE.

Editor: Bách Linh

Chương 43

Gặp lại

 

Bụng bị đạp mạnh, nước suối cùng nước miếng của Lang Lâm bắn vào mắt, Hồ Mộ Y nửa ngồi xổm, trào nước mắt, tay trái dụi mắt, tay phải ôm bụng, tức đến sắp nổ phổi.

 

Cái con sói con vô giáo dục đáng bị thiên đao vạn quả này!

 

Lang Lâm ở bên cạnh nắm hai tay, vui sướng khi người ta gặp hoạ nhìn thảm trạng của Hồ Mộ Y, còn không quên đâm chọt: “Đáng đời! Ai bảo người dám bắt nạt bản thủ lĩnh? Ngươi nghĩ ta thật sự vô dụng như vậy à, để cho một con tiểu hồ ly còn chưa dứt sữa như người tuỳ ý khi dễ. Lần trước có thể để cho ngươi dễ dàng thực hiện được như thế, tất cả đều là vì ta là người chính trực, đơn thuần, cho nên mới có thể không chút đề phòng gì với ngươi, trúng phải bẫy tên khốn kiếp nhà ngươi. Lần này, ta nhất định phải đòi lại sỉ nhục ngày đó! BALABAL……”

 

Hồ Mộ Y cắn răng, ngồi bệt trên đất nghe Lang Lâm uy hiếp, dồn toàn bộ chân khí vào đan điền, tích góp từng chút lực lượng. Một lát sau, mạnh mẽ bật dâỵ, sải một bước dài vọt tới bên Lang Lâm còn đang há miệng lải nhải không yên, hung hăng bóp cổ nàng.

 

“A!!!”

 

“Ngươi không muốn sống hả?” Đôi mắt Hồ Mộ Y phun ra lửa giận khiếp người.

 

Lang Lâm bị siết đến nỗi không thở nổi, tay chân quờ quạng lung tung, khuôn mặt trắng nõn đỏ lên, trợn to hai mắt nhìn Hồ Mộ Y. Nàng ta nghiêm túc thật hả?

 

Lang Lâm biết nếu mình không ra tay đáp trả thì chắc chắn sẽ bị tên khốn kiếp này bóp chết mất. Cái khó ló cái khôn, hé miệng nhằm thẳng chỗ yếu ớt nhất trên mặt Hồ Mộ Y là cái mũi mà cắn, Hồ Mộ Y hét chói tai, ôm mặt ngồi phịch xuống.

 

Tranh thủ thời gian, Lang Lâm nắm lấy thời cơ, sải bước tiến lên, dùng sức dẫm lên ngực Hồ Mộ Y, hung hăng đè nàng xuống.

 

“Lão lang đã dặn, không thể nhân từ với kẻ địch, đặc biệt là cái loại lưu mạnh không biết xấu hổ như ngươi!”

 

Nói xong, chân tăng thêm sức, di qua di lại.

 

Hồ Mộ Y bị Lang Lâm dẫm đạp dưới chân, như thể con rùa bị giữ chặt mai, xoay qua xoay lại, ngực bị đạp đến khó chịu, chỉ cảm thấy tim phổi như bị nàng đạp lòi cả ra. Vì mạng sống, vấn đề mặt mũi cũng không để ý nữa, ăn miếng trả miếng, hai tay ôm chặt lấy chân Lang Lâm, tìm chỗ ít quần áo nhất, há to cái mồm như bồn máu cắn xuống. Cú cắn này là dùng toàn lực, cơn đau đớn thấu tim từ chân truyền đến, Lang Lâm kêu thảm té ngã. Hồ Mộ Y lựa thời cơ vụt dậy, thở hổn hển, xông lên trước, đặt mông ngồi lên người nàng, hai tay giữ chặt bàn tay vung loạn của Lang Lâm, ngẩng đầu, cắn răng, đôi mắt toé lửa nhìn nàng: “Lang tể tử*, ngươi điên rồi hả???!!!”

(*Sói con chết tiệt)

 

Lang Lâm sao có thể nhận thua như vậy, dùng sức vặn vẹo thân mình, dùng chiêu chuyên đối phó nam nhân, nâng đầu gối lên, đập mạnh vào chỗ nhạy cảm của Hồ Mộ Y. Nhìn Hồ Mộ Y đau đến mặt mày nhăn nhúm cả lại, Lang Lâm không hề thương hương tiếc ngọc gì, chống hai tay xuống, nhảy dựng lên. Nhanh chóng xoay người, bàn tay giơ lên lập tức tóm lấy đầu Hồ Mộ Y, đập mạnh xuống đầu gối mình, Hồ Mộ Y rốt cục hai mắt rưng rưng lệ mà ngã xuống.

 

Thiên Thụ ôm hộp mỳ Master Kong ngồi trước cửa động, vừa xem vừa ăn, đôi mắt nhỏ loé sáng. Phấn khích, thực phấn khích! Phim võ hiệp ah! Đánh, đánh mạnh vào! Cố lên! Còn chờ gì hả! Người ngay dưới khố rồi còn gì, lần này “cường”, “thượng” tiểu Hồng ah!!!

 

Lang Lâm cười nhìn Hồ Mộ Y mềm nhũn, còn chút hơi tàn nằm trên mặt đất, vươn tay, rút ra sợi gân trâu đã sớm chuẩn bị tốt, ngồi xuống, cưỡi lên người Hồ Mộ Y, trói hai cái tay đáng ghét của nàng lại: “Hôm nay ta cũng muốn cho người nếm thử mùi vị bị nhục nhã!”

 

Hồ Mộ Y đau đến đổ mồ hôi lạnh, ngẩng đầu nhìn sợi gân trâu rắn chắc vô địch trên tay mình, thử kéo một chút, gân trâu không hề xuy chuyển, mà cổ tay mình lại bị cứa ra một vết máu đỏ sậm. Hồ Mộ Y hít một hơi khí lạnh, khuôn mặt kiêu ngạo cũng lập tức suy sụp, ngẩng đầu rưng rung, đáng thương nhìn Lang Lâm: “Lang Lâm, ngươi làm gì vậy? Có chuyện gì thì cứ từ từ nói!”

 

“Chát!”

 

Một chưởng thật mạnh giáng lên cái mông không ngừng vặn vẹo của Hồ Mộ Y, Lang Lâm oán hận nhìn nàng: “Vốn chỉ muốn doạ ngươi, không ngờ ngươi lại hèn nhát thế, Lang Lâm ta đời này hận nhất chính là loại tiểu nhân gió chiều nào xoay chiều ấy!”

 

Nói xong, Lang Lâm không thèm nhìn Hồ Mộ Y, giơ tay, lại đập một cái thật mạnh.

 

Hồ Mộ Y đau đến nước mắt đảo vòng quanh, lửa giận phun trào, đàn bà thối! Dĩ nhiên lại dám đánh bản hồ tiên, ngươi tốt nhất đừng để ta xoay người! Thật lâu sau, cảm xúc Hồ Mộ Y dịu đi một chút, suy nghĩ xong xuôi, ngẩng lên, đại nghĩ lẫm liệt nhìn Lang Lâm: “Ngươi đánh chết ta đi! Ta chết cũng sẽ không đi theo ngươi!”

 

“Chát!”

 

Lại một chưởng thật mạnh, Lang Lâm vẻ mặt tức giận: “Bản thủ lĩnh ghét nhất kẻ không nghe mệnh lệnh của ta!”

 

“Bốp!”

 

Lại một chưởng nữa, cái mông đầy đặn ở dưới tay Lang Lâm đã thành công thăng cấp thành mông khỉ. Hồ Mộ Y rốt cuộc rơi lệ, qua màn nước mắt nhìn bàn tay vung lên hạ xuống không ngừng của Lang Lâm, trong lòng một mảnh thê lương. Ta đường đường là hoả hộ mà lại bị một con lang tể tử như thế làm nhục? Hồ Mộ Y quay đầu, tuyệt vọng nhìn con kiến trên mặt đất, cũng không phản kháng gì nữa, phá quán tử phá suất*, dù sao nói thế nào thì cũng bị đánh, hơn nữa càng đánh càng nặng. Thân mình liền thả lỏng, bày ra một bộ “để mặc người đến hái.” Lang Lâm đánh một lúc không thấy động tĩnh gì, kinh ngạc cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy Hồ Mộ Y cắn môi yên lặng rơi lệ, thân mình còn hơi run rẩy, đang cực kỳ u oán nhìn mình. Bộ dáng mỹ nhân lê hoa đái vũ khiến Lang Lâm rung động, dừng động tác trên tay, nhìn chằm chằm Hồ Mộ Y, một lát sau đỏ mặt ngập ngừng mở miệng: “Ngươi, ngươi đây là……”

(bình sứt rồi thì chẳng cần giữ gìn nữa)

 

Hồ Mộ Y quay đầu, không nhìn nàng, vẫn rưng rưng lệ, khẽ thở dài: “Ngươi đánh đi.”

 

Trong lúc nhất thời, Lang Lâm có phần không thích ứng được với một Hồ Mộ Y nhẫn nhục chịu đựng như vậy. Ngẩng đầu, nhìn từng đạo vết máu chói mắt lưu lại trên cánh tay tuyết trắng của Hồ Mộ Y, có chút hối hận hành vi lỗ mãng của mình. Vươn tay, cởi bỏ sợi gân trâu giúp nàng, nhẹ giọng giải thích: “Ta không phải cố ý muốn làm nhục ngươi, chỉ là tức, tức ngày đó ở trước mặt nhiều lang như vậy mà ngươi đối xử với ta……”

 

Hồ Mộ Y tiếp tục quay đầu, thút thút khóc: “Ngươi cứ làm nhục đi.”

 

“…….”

 

Thiên Thụ đang ngồi trước cửa động ăn mỳ dở, thấy thế liền cười đến nỗi ruột như muốn văng ra ngoài. Hoá ra tên lang này lại “sắc” như vậy, vừa thấy nữ nhân xinh đẹp khóc liền hoàn toàn quên mất chừng mực, ngươi dĩ nhiên lại dám mở trói cho tiểu Hồng, cứ chờ bị áp đi.

 

Quả nhiên, quay lúc dây thừng trên tay Hồ Mộ Y được cởi bỏ hoàn toàn, mỹ nhân vốn điềm đạm đáng yêu liền trong nháy mắt biến thành mẫu Dạ Xoa, xoay người một cái, Thái Sơn áp đỉnh, dùng động tác tiêu chuẩn hơn su mô Nhật hành động đè Lang Lâm dưới thân. Nước mắt trên mặt Hồ Mộ Y biến đâu không thấy, có chăng chỉ còn lại nụ cười cuồng vọng.

 

“Ngươi đê tiện!!!” Lang Lâm hét to.

 

“Ta đê tiện, hôm nay ta cho ngươi trải nghiệm cái gì là tổ tông của đê tiện, vô cùng đê tiện!!!”

 

Hồ Mộ Y vừa nói vừa dùng sợi gân trâu vừa rồi trên tay mình cột lên tay Lang Lâm. Lần này ngay cả chân cũng không buông tha, nhìn nhìn chung quanh, tháo bỏ chiếc đai lưng màu bạc của Lang Lâm, trói lại.

 

Lang Lâm trắng bệch, kinh ngạc nhìn Hồ Mộ Y: “Ngươi, ngươi muốn làm gì?”

 

Thiên Thụ ở bên cạnh húp nước mỳ, lắc đầu, hài tử, ngươi còn không biết nàng muốn làm gì sao? Bắt đầu cực kỳ lăng nhục ngươi chứ còn gì nữa.

 

***

 

Trời đã sẩm tối, Y Lãnh Y kiên quyết không chịu để Tử Phong Ngưng tiễn nàng, tự mình lái xe về. Dọc đường đi đều suy nghĩ những lời Tử Phong Ngưng đã nói lúc trên xe, lòng tràn ngập khủng hoảng. Nàng hiểu rõ Tử Phong Ngưng, với tính có thù tất báo, lòng dạ nhỏ nhen của cô, sợ là Hồng nhi……

 

Tay trái đè lên ngực, tay phải cầm di động, Y Lãnh Y lại nhấn dãy số đã sớm ghi nhớ trong tim, vọng lại vẫn là thanh âm thu sẵn lạnh như băng kia.

 

Thở dài, Y Lãnh Y ôm hai cánh tay chậm rãi đi về nhà, lo lắng, thực sự rất lo lắng.

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Hồ Ly Chẳng Ra Hồ Ly và được gắn thẻ , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

One Response to Hồ Ly Chẳng Ra Hồ Ly – Chương 43

  1. Nhược Yên nói:

    cười chết vs uyên ương nghịch nước của Lang Lâm, thật đáng yêu a ❤

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s