Hồ Ly Chẳng Ra Hồ Ly – Chương 47

Tên gốc: 哪狐不开提哪狐

Tác giả: Diệp Sáp – 叶涩.

Thể loại: Bách hợp [GL], huyền huyễn, hiện đại, hài hước, HE.

Editor: Bách Linh

Chương 47

Bảo vệ

 

“Tiểu cô nương, mau giao con tiểu hồng hồ trong lòng ngươi ra đây, ta sẽ tha cho ngươi, quyết không nuốt lời!”

 

Lão lang vung vẩy cái đuôi, đi tới đi lui giữa bầy, không có ý tốt nhìn nàng. Nhìn thân mình run run của Y Lãnh Y, còn có nước mắt không ngừng rơi xuống kia, lão lang biết nàng sợ, liền híp mắt tính tế, dùng điều kiện mê người để dụ dỗ Y Lãnh Y. Đã tiếp xúc vài năm với nhân loại, nó vẫn cho rằng con người là loại thấy lợi quên nghĩa, lại cũng sợ chết.

 

Y Lãnh Y co rúm thân mình, bất lực ngồi trên mặt đất, ôm chặt Hồng nhi mình đầy máu, dùng ánh mắt ướt đẫm nhìn bầy sói đang rục rịch, lửa giận trong mắt bị châm ngòi.

 

Bầy sói sao có thể bận tâm một cô gái yếu đuối không chút lực sát thương như thế, nhìn thấy Y Lãnh Y không chịu thoả hiệp, mấy con sói cầm đầu khó nhịn được lòng muốn động, hơi lui lại, cẳng chân căng ra, gào lên một tiếng, lao vút tới Y Lãnh Y. Y Lãnh Y không chút sợ hãi, vẫn như cũ ôm chặt tiểu hồng hồ, một khắc lúc một con sói sắp chồm tới, nàng liền nhắm hai mắt lại.

 

Hồng nhi, dù có chết chúng ta cũng chết cùng nhau.

 

Nhưng chỉ thoáng giây, máu tươi trên người Hồng nhi đột nhiên hoà tan vào không trung, hồng quang đầu trời, hình thành một cái vòng bảo hộ thật lớn hình trứng, nghiêm mật bảo vệ Y Lãnh Y ở bên trong. Y Lãnh Y ở trong đó vẫn bình yên vô sự, mà ở bên ngoài mấy con sói kia lại bị dòng khí cực nóng thiêu đốt mù mắt. Sau vài tiếng tru thảm thiết, trên đất có thêm một vài con sói hấp hối.

 

Y Lãnh Y kinh ngạc nhìn một màn trước mắt, rồi lại nhìn hồng quang đầy trời, cúi đầu nhìn tiểu hồng hồ vẫn nhắm chặt hai mắt, dòng lệ cảm động theo đôi gò má từng giọt tuôn rơi.

 

Hồng nhi, ngay cả như vậy mà vẫn muốn bảo vệ Y Y sao?

 

Lão lang ở phía sau bầy sói chỉ huy, thấy thảm trạng của mấy con sói dẫn đầu cũng sợ ngây người, lập tức nhìn về phía vòng bảo hộ, chỉ thất Y Lãnh Y vẫn ôm chặt tiểu hồng hồ, mà hoả hồ Hồng nhi tuy đã không còn sức chiến đấu, nhưng máu của nó vẫn chậm rãi rơi lên người Lãnh Y, như đoá mai đỏ máu, xuất hiện nhièu đốm lửa quanh nàng, hoá thành hoả diễm hừng hực gắt gao quấn quanh Y Lãnh Y. Tiềm thức mãnh liệt cùng với máu tươi của mình, Hồng nhi bất khuất bảo vệ cho nữ nhân mà nàng thương yêu, không để bất cứ kẻ nào xâm phạm.

 

Lão lang thấy thế liền lập tức tru lên bảo đám sói đang muốn tiếp tục vây công lui lại, cách xa vòng bảo hộ mười thước, nheo nheo mắt như hổ rình mồi nhìn Y Lãnh Y.

 

Hoả hồ, ta thực muốn nhìn xem ngươi có bao nhiêu máu để có thể chảy.

 

Nó không ngờ hoả hồ lại để ý tới nữ nhân này đến vậy, cho dù biết mình không chống đỡ nổ, trước khi ngất đi vẫn kịp hạ linh chú với máu của mình. Phải biết rằng bảo hộ như vậy là phải trả giá bằng tính mệnh, một khắc nó để máu mình chảy hết kia, hơn mười năm tu hành của nàng sẽ chấm dứt cùng với sinh mệnh.

 

Vì một nhân loại mà thiên hồ tương lai như ngươi lại làm vậy, đáng giá sao?

 

Dù sao gừng càng già càng cay, lão lang tru lên ra lệnh cho bầy sói lùi lại, đình chỉ tấn công, cùng chậm rãi đợi khoảnh khắc lúc hoả hồ không còn máu để chảy nữa.

 

Lại qua thời gian một chén trà, ngay lúc lão lang hết sức vui mừng, ba đạo bóng trắng hiện lên, ngay sau đó một chiếc đao bằng băng khổng lồ lao tới bầy sói, lão lang trốn không kịp, hét thảm một tiếng, tai trái bị cắt rời, nháy mắt té trên mặt đất, máu tươi đầm đìa, vô cùng thê thảm.

 

Mỗ mỗ xoay người nhìn Hồng nhi gần như hấp hối, vô lực tựa vào lòng Y Lãnh Y, nổi giận, lập tức đi tới bên Hồng nhi, điểm huyệt đạo của nó. Sau khi máu ngừng chảy, bà liền thấp giọng nói với tiểu hồng hồ gì đó, một lát sau một viên nội đan đỏ sậm phiếm tinh quang chậm rãi bay lên từ miệng tiểu hồng hồ, chậm rãi bay tới chỗ mỗ mỗ. Mỗ mỗ nhìn liền thở dài, cầm viên nội đan trong tay, nuốt vào miệng.

 

“Hồng nhi, ngươi yên tâm, mỗ mỗ nhất định sẽ báo thù cho ngươi!”

 

Lão lang đang ôm nửa cái tai thấy một màn như vậy, hoảng sợ loạng choạng ngã về phía sau vài bước, lớn tiếng tru lên ra lệnh cưỡng chế bầy sói lập tức lui lại. Có lẽ bởi đã tối muộn, sau khi mỗ mỗ nuốt nội đan của Hồng nhi rồi, chung quanh xuất hiện vô số hoả diễm nóng cháy, ánh lên khiến rừng cây một mảnh đỏ rực, như thể ánh nắng chiều chiếu sáng toàn bộ sơn cốc. Mỗ mỗ rút ra Băng Hồn tiên bên hông, phối hợp với huyền băng pháp thuật của bạch hồ, đạp thiên niên hàn băng, lao thẳng tới bầy sói. Băng hoả lưỡng trọng thiên, uy phong lẫm liệt, sát khí từng trận.

 

Thiên Thụ đang ngồi trên lưng miêu yêu đánh tiểu lang nhìn thấy cảnh này, mắt toả sáng quang mang hưng phấn, hai tay vung cao, vì mỗ mỗ dệt hoa trên gấm, tung vài đạo sấm sét xẹt qua người mỗ mỗ, thành trạng thái ngũ hành, vây quanh mỗ mỗ. Thiên Thụ nhắm mắt lại, cảm ứng linh khí nội đan của Hồng nhi, cũng dung hợp lôi hệ pháp thuật vào, thế này mỗ mỗ càng thêm đắc ý.

 

Tập hợp tam hệ pháp thuật hoả, băng, lôi vào một thân, mỗ mỗ khí thế cao ngất, dùng móng vuốt khổng lồ không kiêng nể gì lao vào bầy sói. Hoả cầu cùng khối băng và lôi quang lập loè phóng tới chỗ lão lang chỉ còn nửa cái tai. Kỳ quái là tuyết và hoả tuyệt không khắc nhau mà ngược lại hoà hợp, ngược lại càng gia tăng thêm uy lực. Lão lang thét lên chói tai, xoay người, tránh thoát hoả cầu, lại bị khối băng đập thật mạnh vào chân sau, một dòng điện cực mạnh tiến nhập vào trong cơ thể gây đau đớn kịch liệt, lão lang miệng sùi bọt mép, ô ô hít không khí, gục trên cỏ không dậy nổi.

 

Đúng lúc mỗ mỗ giơ móng vuốt muốn trừ bỏ lão lang độc ác này, một đại hắc lang toàn thuân lông đen mượt gầm rú từ rừng cây nhảy ra, bổ nhào vào mỗ mỗ bất ngờ không kịp phòng bị. Đại tỷ, nhị tỷ, Thiên Thụ, Vị Ương nhìn thấy liền kinh hãi, nhất tề tiến lên, vừa vọt tới vài bước, mỗ mỗ đã tự mình đứng dậy. Thì ra đại lang cũng không có ý muốn đả thương bà mà chỉ là muốn ngăn cản mỗ mỗ giết lão lang mà thôi.

 

Thiên Thụ ngồi trên người miêu yêu vừa liếc nhìn thấy đại lang kia, mặt lập tức trầm xuống, chửi ầm lên: “Lang Lâm, uổng cho ngươi là thủ lĩnh lang tộc, nói chuyện không giữ lời, dĩ nhiên lại phái thủ hạ tập kích Hồng nhi nhà ta!”

 

Lang Lâm không để ý tới nàng, cúi đầu nhìn lão lang ở bên cạnh, xác định cũng không có gì lo ngại liền ngửa đầu hú dài một tiếng, chúng lang nghe xong, móng vuốt liền cụp lại, cúi đầu co ngươi, đều lui lại.

 

Lang Lâm khi phách ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Thiên Thụ một cái không nói gì, lập tức nhìn Hồng nhi cả người đầy máu nằm cuộn tròn trong lòng Y Lãnh Y, đầy kinh ngạc. Một kẻ kiêu ngạo, quật cường như vậy mà lại si tình đến thế? Nàng không sợ chết sao? Hai nữ tử cũng có thể như thế? Một lát sau, Lang Lâm lại ngẩng đầu, có chút đăm chiêu nhìn chằm chằm Y Lãnh Y một lát, thét dài một tiếng biến trở về hình người, lấy ra một bình bạch ngọc, tiến lên vài bước đưa cho Thiên Thụ đang ngồi trên người Vị Ương giương nanh múa vuốt.

 

“Lần này vây công là lang tộc ta không đúng, ngày khác ta tất sẽ đến nhận đòn thỉnh tội.”

 

Lang Lâm nói xong liền hét lớn một tiếng, chúng lang nghe xong tập thể lùi lại, nàng cũng ôm lấy lão lang trên mặt đất, rời đi.

 

Thiên Thụ cùng Vị Ương trông thấy đều kinh ngạc đến miệng không khép nổi. Ngoan thế, thực không ngờ nha, thì ra Lang Lam cũng biết điều vậy.

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Hồ Ly Chẳng Ra Hồ Ly và được gắn thẻ , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

One Response to Hồ Ly Chẳng Ra Hồ Ly – Chương 47

  1. Ẩn danh nói:

    Hihi hay wa. Tks chi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s