Hồ Ly Chẳng Ra Hồ Ly – Chương 51

Tên gốc: 哪狐不开提哪狐

Tác giả: Diệp Sáp – 叶涩.

Thể loại: Bách hợp [GL], huyền huyễn, hiện đại, hài hước, HE.

Editor: Bách Linh

Chương 51

Tiểu lang phát uy

 

Đêm đó, trên bầu trời động Hồ Liên sấm rung chớp giật, gió rít từng cơn, chỉ thấy Bắc hải sóng dữ quay cuồng, rít gào lồng lộn, mưa rào quất vào mặt, nước mưa bắn tung toé, một mảnh mịt mờ. Sức gió thực lớn, thổi quét khiến đại thụ trăm năm cao đến nửa thước bị cong oằn xuống. Mưa to tầm tã, mà hiệu quả của cơn mưa này lại khiến mấy nhà vui mấy nhà sầu.

 

Đào gia gia đang ngồi chơi cờ cùng mỗ mỗ nghe thấy tiếng sấm liền mặt nhăn mày nhíu, lập tức liếc nhìn Hồ Linh trầm mặc không lên tiếng bên cạnh, bất đắc dĩ thở dài: “Linh nhi, ta thấy ngươi nên ra xem đi, Thiên Thụ này cả ngày không ngừng phóng sét gọi mưa, ta thấy nàng là muốn học Bạch Tố Trinh năm đó dâng nước ngập động Hồ Liên mà.”

 

Hồ Linh không nói, lạnh nhạt hướng tầm mắt ra ngoài động, vẫn ngồi xếp bằng như trước, không để ý.

 

Vị Ương rúc trong lòng Hồ Liễu lấm lét nhìn Hồ Linh, một lát sau ngẩng đầu nhìn nhìn Hồ Liễu đầy thâm tình nhìn mình, cười cười, vòng tay ôm nàng, chui đầu vào vòng tay ấm áp của nàng, hít thật sâu mùi hương thơm ngát trên người Hồ Liễu.

 

“Liễu nhi, nàng xem Thiên Thụ và Linh nhi rốt cuộc có phải diễn trò hay không? Thiên Thụ ở bên ngoài như nổi điên phóng lôi sẽ hao tổn bao nhiêu nguyên khí chứ, vậy mà Linh nhi nàng sao có thể như không có việc gì nhàn nhã luyện công vậy? Không đau lòng sao?”

 

Hồ Liễu lắc đầu, cười khẽ: “Tính tình nhị muội chính là như vậy, cho dù đặt trong tim cũng sẽ không nói ra lời. Nàng đó, ít lo lắng cho người khác thôi.”

 

Vị Ương nghe xong mắt liền sáng ngời, trực tiếp xem nhẹ nửa câu sau, cái đầu thò thò ra: “Nói như vậy ta và Hồng nhi vẫn có chút tác dụng không phải sao?”

 

Nói chưa dứt, lời này vừa ra khỏi miệng, Vị Ương đã bị Hồ Liễu cốc một cái. Nhớ tới bộ dáng Thiên Thụ giả vờ trúng độc, Hồ Liễu vừa giận vừa buồn cười. Mà nói Thiên Thụ cũng không dễ chịu gì, rõ ràng uống bột giặt quần áo, hẳn không nên làm ra bộ dáng như thể uống phải xuân dược mới phải. Sau chính mình lén hỏi Linh nhi, nhị muội thông minh như vậy sao lại thật sự bị nàng mê hoặc, trình độ thế thật khiến người ta không thể không nghĩ theo hướng khác. Mấy người nói xem một tiểu cô nương không chút kinh nghiệm như Thiên Thụ sao có thể làm ra……động tác đó đây?

 

“Liễu nhi?!” Vị Ương thấy Hồ Liễu ngây người liền bĩu môi bất mãn kháng nghị.

 

Hồ Liễu hoàn hồn, cúi đầu nhìn đôi mắt lấp loé như kẻ trộm của tiểu miêu trong lòng mình, bất đắc dĩ lắc đầu: “Còn dám nói? Nàng và Hồng nhi chỉ biết gây trở ngại chứ chẳng giúp được gì.”

 

“Cái gì?” Vị Ương khó hiểu nhìn Hồ Liễu.

 

Hồ Liễu thở dài, trộm liếc Hồ Linh, chậm rãi mở miệng: “Hồng nhi cho Thiên Thụ uống cái gọi là ‘Nam man xuân’, tuy nói dược tính mạnh nhưng nhất thời cũng sẽ không bị mất mạng. Nói thế nào thì cũng có thể sống qua một ngày một đêm.”

 

Vị Ương chớp chớp đôi mắt to nhìn chằm chằm Hồ Liễu không rời mắt, không rõ vì sao nàng nói vậy. Chết sớm với chết muộn có gì khác nhau, cần gì phải nhịn một đêm? Đây không phải không có việc gì tự hành tội mình sao……[==!]

 

Hồ Liễu bất đắc dĩ nhìn Vị Ương: “Ý ta nói là ‘Nam man xuân’ không nhất định phải làm việc ‘vợ chồng’ mới có thể giải được độc tố trong cơ thể, chỉ cần đi tới thiên tuyền ở phía đông tắm rửa là có thể, không cần đến một ngày.”

 

Vị Ương nghe xong “vụt” cái ngồi dậy, kinh ngạc nhìn Hồ Liễu: “Nàng nói là Linh nhi –”

 

Hồ Liễu gật gật đầu, không nhiều lời nữa.

 

Vị Ương sửng sốt nửa ngày, nghe tiếng sấm vang lên không ngớt ngoài động, tay chân cùng sử dụng từ trong lòng Hồ Liễu lao ra ngoài, xoay người muốn đi tìm Thiên Thụ, lại bị Hồ Liễu túm trở về.

 

Hồ Liễu sưng mặt, giận dữ nhìn nàng: “Nàng thành thật một lát cho ta, lại đi quấy rối nữa thì đêm nay đừng mong xuống giường!”

 

“……”

 

Nghe được lời đe doạ nghiêm khắc như thế, sao Vị Ương còn dám lộn xộn, khiếp đảm lén liếc Hồ Liễu một cái, chống lại đôi mắt sáng ngời của nàng liền chột dạ cúi đầu, từ đáy lòng thầm bi ai thay Thiên Thụ. Ở chung mấy ngày nay, nàng cũng biết được ít nhiều tính tình của Linh nhi. Linh nhi hận nhất là lừa gạt, lần này Thiên Thụ sợ là không dễ dành được sự tha thứ của nàng. Vị Ương không được tự nhiên nhìn Hồ Mộ Y ở xa xa, xem ra lần này cũng chỉ có thể gửi gắm hy vọng cho Hồng nhi mà thôi.

 

Hồ Mộ Y bị Vị Ương kí thác hy vọng mãnh liệt lúc này đang ôm mỹ nhân ngồi trong động lòng tràn đầy sung sướng thưởng thức cảnh mưa. Hồ Mộ Y cúi đầu, nhìn Y Lãnh Y vẻ mặt vui mừng nhộn nhạo trong lòng, sủng nịnh hôn hôn hai má nàng, cười khẽ: “Mưa rơi mà cũng vui vậy sao?”

 

Y Lãnh Y đỏ mặt, nắm đấm nho nhỏ nhẹ rơi lên bả vai Hồ Mộ Y: “Không được làm bậy, có người ở đây.”

 

“Đều là người trong nhà, sợ cái gì?” Hồ Mộ Y tà ác cười, hai cánh tay đang ôm Y Lãnh Y siết lại thật chặt, cúi đầu, nhẹ nhàng cọ cọ với hai má Y Lãnh Y.

 

Y Lãnh Y hạnh phúc cười khẽ, để mặc nàng. Ôn tồn một lát sau, Y Lãnh Y ngẩng đầu, nhìn nhìn Vị Ương trong lòng Hồ Liễu, rốt cục nói ra điều nghi hoặc đã lâu trong lòng mình: “Mộ Mộ.”

 

“Ừ?”

 

“Vì sao Đào gia gia là lão hổ mà Vị Ương chỉ là một con tiểu miêu……”

 

Y Lãnh Y có chút xấu hổ nhìn Hồ Mộ Y, tuy vấn đề này không hay ho lắm, nhưng vẫn không thắng được lòng hiếu kỳ mãnh liệt, liền hỏi ra lời.

 

Hồ Mộ Y nhìn khuôn mặt rối rắm của Y Lãnh Y, cười cười: “Có gì đây, Ương tử là do gia gia nhặt được.”

 

“Nhặt?” Y Lãnh Y nghe xong càng kinh ngạc, lão hổ không có việc gì lại đi nhặt một con tiểu miêu về?

 

Hồ Mộ Y nhìn Vị Ương chui trong lòng đại tỷ không ngừng giả bộ làm nũng, thở dài: “Kỳ thật Ương tử cũng không dễ dàng gì. Nghe mỗ mỗ nói mẫu thân nó năm đó sinh được một ổ tiểu miêu, tổng cộng có tám con, mấy đứa kia thân thủ đều mạnh mẽ, xuất thân bất phàm, ai cũng có sở trường riêng, cực kỳ được người ta thích. Chỉ có nó……tuy một thân thuần sắc kim mao nhưng lại không có chút cảm giác uy vũ của kim tôn miêu yêu nào, trừ ăn ra thì cũng không có sở trường gì. Cha nàng là thần tướng của thiên đình, về nhà nhìn thấy bộ dáng Ương tử mập như heo liếm bàn ăn muốn chết, trong cơn giận dữ liền nhẫn tâm vứt bỏ nó lại bên đường.”

 

Y Lãnh Y nghe Hồ Mộ Y nói liền quay đầu, thương hại nhìn vào mắt Vị Ương, thực hiếm có, trải qua một cuộc sống khó khăn như vậy mà nàng còn có thể trưởng thành vui vẻ rạng ngời như ánh mặt trời vậy, không có việc gì lại bày chút ý tưởng gì đó cho người ta. Trên người Vị Ương, không nhìn thấy chút dấu vết nào bị vứt bỏ cả.

 

“Vậy vì sao Đào gia gia lại nhận nuôi Ương tử, ông ấy và mỗ mỗ không phải có thể –”

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Hồ Ly Chẳng Ra Hồ Ly và được gắn thẻ , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

2 Responses to Hồ Ly Chẳng Ra Hồ Ly – Chương 51

  1. Kuro711 nói:

    Đốt nhà =))))))

  2. Trang le nói:

    Lang Lâm quá đángggg =))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s