Hồ Ly Chẳng Ra Hồ Ly – Chương 52

Tên gốc: 哪狐不开提哪狐

Tác giả: Diệp Sáp – 叶涩.

Thể loại: Bách hợp [GL], huyền huyễn, hiện đại, hài hước, HE.

Editor: Bách Linh

Chương 52

Thổ lộ

 

Lang Lâm đi rồi, mọi người nhìn nhau, không ngừng nhớ lại những lời vừa rồi, nghi hoặc vô cùng cũng không dám hỏi ra lời. Xung quanh một mảnh yên tĩnh, một lát sau, mọi người nhất loạt xoẹt xoẹt quay đầu nhìn Y Lãnh Y và Hồng nhi. Y Lãnh Y khoanh tay, vẻ mặt hờ hững không nói gì nhìn Hồ Mộ Y đang một mực cúi đầu, vẻ mặt đầy sợ hãi, sau đó lắc đầu, vung tay áo, quay trở lại trong động.

 

Hồ Mộ Y thấy Y Lãnh Y đi vào động, thế này mới dám ngẩng đầu, nghiến răng nghiến lợi nhìn hướng Lang Lâm rời đi, tức giận đến mặt đỏ bừng, oán hận mắng vài cầu rồi đuổi theo Y Lãnh Y.

 

Hồ Linh lại vẫn đứng đó, nhíu mày nhìn Thiên Thụ ôm bình rượu uống đến mặt đỏ hồng không biết trời trăng gì, lòng bất giác khẽ nhói. Hồ Linh chậm rãi tiến lại, vươn tay ra giữ lấy bình rượu của nàng.

 

“Ta đã nói là không cần các ngươi quản mà, cút!”

 

“Thiên Thụ, là ta –” Hồ Linh thở dài, nói nhỏ.

 

Thiên Thụ quay đầu, thấy Hồ Linh đứng giữa cơn mưa nhìn mình, liền ngẩn ra. Hồ Linh vẫn một thân bạch sắc bố y như trước, tựa đứng trong sương khói, băng thanh ngọc khiết, khiến người ta ngưỡng mộ. Nhìn mưa rơi, như thể cũng không nhẫn tâm ô uế vẻ xinh đẹp của nàng, né tránh mà rơi, chỉ là khuôn mặt tinh xảo khiến Thiên Thụ mê luyến kia vẫn không có thứ tình yêu nàng chờ mong, nhìn thấy vẫn chỉ là sự hờ hững đặc trưng của Hồ Linh.

 

Thiên Thụ hừ một tiếng, tiếp tục uống một hớp rượu.

 

“Nàng muốn gì? Nàng cũng không phải vợ ta, dựa vào cái gì quản ta?”

 

Hồ Linh hơi giật mình, nhìn Thiên Thụ sau khi uống rượu còn ngang hơn cua kia, bất đắc dĩ lắc đầu. Biết nàng sẽ không nghe lời mình nói, cũng không nói nhiều nữa, xoay người muốn đi, lúc sắp rời đi lại bị Thiên Thụ giữ chặt trong nháy mắt, gắt gao ôm vào lòng. Hơi lạnh thấu xương từ trên người Thiên Thụ xuyên qua y phục ướt sũng truyền vào cơ thể Hồ Linh, khiến lòng nàng càng thêm chua sót.

 

Thiên Thụ ngửa mặt nhìn chằm chằm Hồ Linh không chuyển mắt, ánh mắt đầy cầu xin: “Linh nhi, nàng cứ như vậy mà đi? Cho dù nhìn thấy một người lạ say rượu giữa mưa thì nàng cũng sẽ không thấy chết mà không cứu, phải không?”

 

“Là ngươi không cho ta quản.” Hồ Linh thản nhiên mở miệng, cố gắng che dấu sự đau đớn thấu tim của mình, nét mặt lộ ra một chút bất đắc dĩ.

 

Thiên Thụ ôm bình rượu, uống đến khuôn mặt hồng lên khiến người ta thương tiếc, lau nước mắt cùng nước mưa lẫn lộn trên mặt, dùng đôi mắt sưng đỏ bất mãn nhìn Hồ Linh: “Linh nhi, nàng nghe lời như vậy từ khi nào thế? Ta bảo nàng đi nàng liền đi, ta để nàng làm lão bà ta sao nàng lại có thể mặc kệ không để tâm hả???!!!”

 

“……Ngươi uống say rồi.” Hồ Linh không nhìn ánh mắt bi thương của Thiên Thụ, sợ sau khi nhìn thấy sẽ không thể cự tuyệt. Đau lòng, cảm giác chưa từng có bao giờ ấy lại trào dâng trong lòng ở khoảnh khắc nhìn thấy Thiên Thụ dùng rượu mua say. Nàng cũng không trách Thiên Thụ lừa gạt, chỉ là hy vọng người kia có thể thoát khỏi bóng ma của mình, sớm ngày xuống núi, không còn bị mình trói buộc nữa.

 

Thiên Thụ nhân hơi men, phun ra toàn bộ những lời nén nhịn trong lòng từ lâu: “Linh nhi, nàng thực ích kỷ, luôn đẩy vấn đề lên người người khác. Không chịu ở bên ta, nói cái gì mà là vì ta sớm ngày tu tiên thăng nhập thiên đình, nàng có từng hỏi ý ta chưa? Hỏi xem ta rốt cuộc muốn gì? Có hỏi qua ta rốt cuộc có muốn thành tiên không sao? Ta nói cho nàng biết, Hồ Linh, ta căn bản không muốn làm thần tiên gì cả, ta chỉ muốn ở bên nàng, chỉ muốn ở bên nàng thôi!”

 

Thiên Thụ nổi lên tính trẻ con gào thét, nước miếng văng lên mặt Hồ Linh.

 

“Thiên Thụ, ta –”

 

“Nàng đừng nói nữa!” Thiên Thụ ngắt lời Hồ Linh, giận dữ nhìn đối phương. Nàng chịu đựng đủ rồi, chịu đủ chờ đợi, chịu đủ loại tình yêu ngẩng đầu mà nhìn từ xa này, chịu đựng đủ những ngày không chiếm được tình yêu. Thà làm ngọc vỡ, đây là gia huấn của lão Lôi gia nhà nàng, hôm nay rốt cuộc nàng đã nghi thông suốt!

 

“Hồ Linh, rốt cuộc nàng có yêu ta hay không? Trước tiên nàng nói cho ta biết đã. Nếu yêu, chúng ta hãy đến với nhau, nếu không yêu, ta lập tức đi. Lôi Thiên Thụ ta nói lời sẽ giữ lấy lời!”

 

Thiên Thụ hít sâu một hơi, tiếp tục nói: “Linh nhi, nàng có biết không, ta từ lúc ban đầu lòng tràn đầy chờ mong đi tới động Hồ Liên hy vọng nàng có thể chấp nhận tình yêu của ta bao nhiêu thì đến bây giờ lại cô đơn và thống khổ bấy nhiêu. Lớn như vậy rồi ta chưa bao giờ rời xa cha mẹ, chưa bao giờ dùng sét giết con vật nào, nhưng vì nàng, ta đều có thể làm, đều có thể không thèm bận tâm so đo. Nhưng mà nàng đối với ta, cho tới bây giờ lại không nóng không lạnh, ta đã nói với bản thân phải đợi, chỉ cần chờ thêm một chút nữa thì nàng nhất định sẽ chấp nhận ta. Dần dần, ta học được thói quen, thói quen không chờ nổi nữa……cũng đã quen với sự thất vọng……Quen với mọi thứ tất cả mọi thứ……Nhưng chỉ không quen nổi sự tịch mịch……Linh nhi, ta yêu nàng đến vậy, vì cái gì nàng lại không thể yêu ta……Nàng có thể có chút phản ứng được không? Đừng cứ mãi trầm mặc như thế, cái gì cũng không nói, được không?!”

 

Hồ Linh ngạc nhiên nhìn Thiên Thụ, không tin nổi những lời này lai phát ra từ miệng người kia, mà nàng cũng không biết Thiên Thụ lại cảm thấy như thế……

 

Lôi Thiên Thụ ngẩng đầu, không chớp mắt nhìn Hồ Linh, nước mắt rơi lên mặt chảy vào mắt cuốn theo những giọt lệ chua xót. Thời gian trôi qua từng phút một, mà đôi môi mím chặt kia của Hồ Linh lại không nói một lời. Thời gian một chén trà nhỏ trôi qua, Thiên Thụ vốn lòng tràn ngập chờ mong lại lạnh như băng giống thân thể vậy. Nàng hơi phục hồi tinh thần, trầm xuống, cười khổ lắc đầu, nghiêng người một cái nhảy xuống khỏi tảng đá, lảo đảo đi về phía chân núi. Thiên Thụ không quay đầu, lại bước chậm lại, hy vọng Hồ Linh có thể đuổi theo, nhưng mà đi đến chân núi vẫn không thấy bóng dáng nàng. Thiên Thụ cúi đầu, trầm mặc không nói gì, xem ra lần này là thật sự phải đi rồi. Mình ở chỗ này có ích gì đây? Linh nhi chưa bao giờ thích mình, mình lại vẫn đau khổ theo đuổi, chẳng qua chỉ là bóng dáng nàng mà thôi……

 

“Lôi Thiên Thụ!!!”

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Hồ Ly Chẳng Ra Hồ Ly và được gắn thẻ , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s