Phù Sinh Nhược Mộng – Chương 61

Tên gốc: 浮生若梦

Tác giả: Lưu Diên Trường Ngưng -流鸢长凝

Thể loại: Bách hợp [GL], xuyên không, mất quyền lực lịch sử, ngược luyến tàn tâm.

Tình trạng bản raw: 5 quyển -106 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 61

Đại quân Đột Quyết

 

“Khụ khụ…” Một trận ho khan kịch liệt làm cho Tử Thanh phải che miệng ngồi dậy, Đoạn phu nhân cùng Hoắc Hương cuống quít tiến lên đỡ lấy Tử Thanh.

 

“Tỉnh! Rốt cục cũng tỉnh!”

 

Tử Thanh nhíu mày, chỉ cảm thấy trong cuống họng vẫn còn mùi máu tươi nồng đậm, chỉ yên lặng nhìn Hoắc Hương: “Nhã nhi nàng…hiện tại nàng thế nào?”

 

Hoắc Hương thở dài: “Nàng uống chút cháo thì thật ra không có gì đáng ngại cả, nhưng mà huynh, đang êm đẹp lại thế nào mà cực bi công tâm* vậy?”

(*cực bi công tâm: quá bi thương dẫn đến ảnh hưởng tinh thần)

 

“Uống được ít cháo là tốt rồi, là rốt rồi.” Tử Thanh giãy dụa muốn xuống giường, lại bị Đoạn phu nhân đè lại: “Con hài tử này, bị bệnh thì nghỉ ngơi cho khỏe đi, còn muốn chạy đi đâu?”

 

Tử Thanh liên tục lắc đầu: “Vân Châu sắp nổi lên một hồi bão táp, con không thể ngã xuống được, nếu không tất cả chúng ta đều sẽ tai ương ngập đầu!”

 

“Cái gì?”

 

“Khụ khụ.” Tử Thanh giương mắt nhìn Hoắc Hương: “Toàn bộ mọi người trên dưới trong phủ, sau này phàm là việc ăn uống thì phải lưu tâm nhiều hơn, bên trong Vân Châu có một con sói hoang, tùy thời đều có thể hung hăng cắn chúng ta một cái.”

 

“Lục công tử! Lục công tử!” Tử Thanh vừa dứt lời, tiểu tướng vẫn đang trực ở cửa thành phía bắc liền vội vàng chạy vào: “Không tốt! Bên ngoài cửa bắc tựa hồ có cả ngàn quân mã tập kết! Hình như là đi về phía Vân Châu!”

 

“Điều ta lo lắng vẫn xảy ra!” Tử Thanh cả kinh xuống giường: “Mau chóng tập kết nhân mã, toàn thành đóng cửa đề phòng!”

 

“Tuân lệnh!” Tiểu tướng liền xoay người chạy đi.

 

“Rốt cuộc sao lại thế?” Vẻ mặt Đoạn phu nhân đầy kinh hãi.

 

Tử Thanh không kịp giải thích nhiều, cầm lấy giáp y ở bên giường, trao cho Đoạn phu nhân cùng Hoắc Hương một nụ cười an bình: “Chỉ cần ta còn một hơi thở thì cũng sẽ bảo vệ mọi người bình an!”

 

Bước ra khỏi phòng, lại dừng lại trước cửa phòng Nhã Hề.

 

“Nhã Hề cô nương, mau uống thuốc đi…” Thanh âm Hằng vương vang lên trong phòng.

 

Tử Thanh kinh hãi, đột nhiên đẩy cửa bước vào, thấy là cảnh Hằng vương bưng chén thuốc, múc một thìa muốn đút cho Nhã Hề vẫn tái nhợt nằm trên giường.

 

Nàng tình nguyện uống thuốc của hắn cũng không nguyện uống cháo ta cầu xin nàng uống sao?

 

Tử Thanh cười thê lương, ánh mắt đầy đau lòng khiến Nhã Hề cảm thấy lạnh đến thấu xương.

 

“Tử Thanh…” Thì thào gọi, Nhã Hề biết nàng hiểu lầm, biết mình lại làm nàng tổn thương sâu sắc thêm lần nữa.

 

Khuôn mặt anh khí trong nháy mắt biến thành một màu trắng bệch, Tử Thanh chậm rãi tiến lên, vẫn không nhúc nhích nhìn Hằng vương, cắn răng nói: “Điện hạ! Nay Vân Châu có chiến hỏa, trong có kẻ gian hạ độc, Tử Thanh sợ không bảo hộ được điện hạ chu toàn, cho nên đặc biệt đến thỉnh điện hạ mau chóng theo cửa nam rời khỏi Vân Châu!”

 

Hằng vương lạnh nhạt cười: “Tiểu vương không thể đi, nay mọi người nguy nan sớm tối mà ta lại lén lút chạy trốn thì tất nhiên sẽ bị người trong thiên hạ nhạo bang!”

 

“Vậy thỉnh điện hạ di giá đến tiền viện trong phủ, Tử Thanh sẽ phái binh bảo hộ!”

 

“Không cần, tiểu vương cũng dẫn theo mấy trăm hộ vệ thủ hộ bốn phía phủ nha, chắc chắn không có việc gì đâu.”

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Phù sinh nhược mộng và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s