Vị Chanh Bạc Hà – Chương 26

Tên gốc: 柠檬薄荷味

Tác giả: Nghiễm Lăng tán nhân –完结]作者.

Thể loại: Bách hợp [GL], hiện đại, đô thị tình duyên, thanh mai trúc mã, HE

Tình trạng bản raw: 136 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Chương 26

Thứ ba, tiết học buổi chiều vừa kết thúc, Tần Hàm Lạc chào Trương Tử Toàn một tiếng rồi khẩn cấp lao ra khỏi lớp, vội vàng tới cổng trường, đón xe bus tới Bát Trung.

 

Dọc đường đi, cô nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, nghĩ tới không biết lúc Mễ Tiểu Nhàn nhìn thấy nàng sẽ thế nào thì lòng không khỏi hưng phấn, ôm chặt hộp chocolate trong lòng.

 

Kỳ thật chủ nhật vừa qua Mễ Tuyết Tuệ và Tần Trọng đã tổ chức một bữa tiệc sinh nhật cho Mễ Tiểu Nhàn. Một nhà bốn người cùng tới một nhà hàng nổi tiếng ở thành phố A để ăn cơm, quà Mễ Tiểu Nhàn nhận được là hai bộ quần áo rất đẹp và một chiếc đồng hồ. Lúc ấy Tần Hàm Lạc đã thấp giọng hỏi em hôm thứ ba muốn cô tới Bát Trung lúc nào, là giữa trưa hay buổi chiều. Mễ Tiểu Nhàn nói giữa trưa Chung Thúy Nhi và một vài người bạn sẽ cùng em đi ăn ở tiệm cơm nhỏ trong trường, mấy người đó rất thích vui đùa ầm ỹ, cho nên buổi chiều cô hẵn tới.

 

Xe chạy phi thường chậm, mỗi lần đến một bến, rất nhiều người lên xuống, Tần Hàm Lạc thầm sốt ruột, thỉnh thoảng giơ tay xem đồng hồ, cô nhất định phải tới Bát Trung trước giờ tự học buổi tối, nếu không chẳng những không thể ăn cơm tối với em, mà chỉ sợ ngay cả tặng quà cũng không kịp. Bát Trung tan học lúc năm rưỡi, bảy giờ là đến giờ tự học. Lúc tới Bát Trung, quả nhiên đã sáu giờ hai mươi phút. Tần Hàm Lạc thầm ảo não, sớm biết thế không bằng ngồi taxi tới đây. Xuống xe, đi tới cửa bảo vệ trình báo thẻ học sinh, sau đó đi cửa hông vào, cô cúi đầu nhìn thời gian, đang chuẩn bị chạy tới kí túc xá của Mễ Tiểu Nhàn thì lại cảm giác có một người đi tới trước mặt.

 

Đầu tháng mười một thời tiết đã hơi se lạnh, Mễ Tiểu Nhàn đứng trước mặt mặc một thân quần áo thể thao màu trắng, duyên sáng yêu kiều, đôi mắt đẹp mang ý cười, có lẽ vì đứng hứng gió khá lâu nên hai má bị lạnh mà hơi ửng hồng.

 

“Sao em ở đây? Đợi tôi à?” Tần Hàm Lạc vừa mừng vừa lo nói.

 

Mễ Tiểu Nhàn mỉm cười, thoạt nhìn có vài phần ngượng ngùng: “Uhm, em sợ không đủ thời gian, đến ký túc xá cũng khó đi, không muốn chị mất công một chuyến.”

 

Tần Hàm Lạc cảm động, giữ chặt tay em, chỉ cảm thấy những ngón tay lạnh lẽo, giọng nói của cô có vài phần thương tiếc: “Em đứng đây nhỡ trúng gió, cảm thì sao?” Liếc mắt lại nhìn thấy trong tay em có hai chiếc túi giấy, cũng không biết là cái gì, cô không khỏi có chút ngạc nhiên: “Ồ, em cầm gì thế?”

 

“Đồ ăn thôi, chẳng qua đã nguội rồi.” Mễ Tiểu Nhàn chu miệng, khẽ nhíu mày.

 

“Món gì thế? Không đủ thời gian mất, mau lên, chúng ta tìm một chỗ ăn cơm.”

 

“Thôi khỏi, đồ ăn trong trường ăn mãi cũng chán. Hôm nay em đã hối lộ ông cụ bảo vệ để em đi ra ngoài một chút, ở ngoài có cửa hàng bánh nướng ngon lắm, em mất năm phút mua hai cái về đó. Đi, theo em tới chỗ này.” Mễ Tiểu Nhàn vừa nói vừa kéo Tần Hàm Lạc đi.

 

Em kéo Tần Hàm Lạc tới bãi cỏ bên cạnh sân thể dục, trên bãi cỏ có một vài tảng đá hình thù kì quái, nhìn qua bóng loáng sạch sẽ, em ngồi lên một khối trong đó, lại ra ý bảo Tần Hàm Lạc cũng ngồi xuống.

 

Tần Hàm Lạc nhìn sân thể dục rộng lớn ở bên phải, lại nhìn một hàng cây cao lớn bên trái, nói: “Chỗ này thực không tệ, vì sao không thấy có ai ở đây?”

 

Mễ Tiểu Nhàn cười đáp: “Giờ trời lạnh, ai còn đến đây nữa, lúc mới khai giảng có rất nhiều người đến đây vào giờ nghỉ.”

 

Tần Hàm Lạc gật gật đầu, trân trọng cầm trong tay hộp chocolate cùng quyển tư liệu ôn tập: “Sinh nhật vui vẻ! Mười tám tuổi, giờ không phải trẻ con nữa, là thiếu nữ rồi đó.”

 

Mễ Tiểu Nhàn nhìn cô, mím môi cười, nhận lấy món quà, thấp giọng nói: “Cám ơn.”

 

“Em đưa tôi đến đây, chẳng lẽ không chuẩn bị mời tôi bữa cơm sao?” Tần Hàm Lạc nói đùa.

 

“Có mà.” Mễ Tiểu Nhàn khẽ cười. Em hơi lưỡng lự, đặt món quà của mình lên đầu gối, sau đó mới đưa tay mở túi giấy đang cầm ra, đưa một chiếc bánh nướng cho Tần Hàm Lạc, còn mình cũng cầm một chiếc.

 

“Em mời tôi ăn cái này?” Một cơn gió thổi qua, Tần Hàm Lạc lạnh đến rụt cổ, biểu tình cũng thực khoa trương.

 

“Sao chứ? Ăn ngon lắm mà.” Mễ Tiểu Nhàn lẩm bẩm.

 

“Cũng phải, một lát nữa em còn phải tự học, đi gọi vài món cũng không đủ thời gian. Có điều sinh nhật ăn cái này, tôi thì không sao cả, chỉ ủy khuất em thôi.” Tần Hàm Lạc giơ chiếc bánh lên, cắn một miếng.

 

Bánh nướng rất thơm, hẳn vốn ăn ngon lắm, nhưng giờ đã nguội lạnh nên hương vị bị giảm đi đôi chút. Mễ Tiểu Nhàn cắn một miếng, lại nhìn Tần Hàm Lạc: “Hình như, hình như ăn không ngon như mọi ngày.”

 

“Đâu có, ăn ngon lắm.” Tần Hàm Lạc cắn từng miếng từng miếng, như thể đang ăn thứ gì ngon nhất trên đời vậy, vừa ăn vừa cười với Mễ Tiểu Nhàn. Nụ cười của cô như có sức cuốn hút kỳ dị, khiến Mễ Tiểu Nhàn có cảm giác kỳ quái, dường như chiếc bánh này ăn ngon hơn mọi lần nhiều lắm.

 

Nhưng chỉ một lát sau, vẻ tươi cười trên mặt Tần Hàm Lạc liền chậm rãi cứng đờ. Chỉ đơn giản cảnh này bỗng nhiên khiến cô nhớ lại quãng thời gian học cấp 2. Những ngày ấy, mỗi khi tan học, cô và Giản Hân Bồi sẽ cùng góp số tiền tiêu vặt còn lại của mình đi mua thứ gì đó. Có một lần, trên người cả hai chỉ còn một đồng, sau đó hai người mua một cây mía, mỗi người một nửa, vừa ăn, vừa cười đùa. Thời gian ấy, cô và nàng đã từng vui vẻ như vậy, cho dù chỉ một cây mía cũng đủ đem đến niềm hạnh phúc lớn lao cho cả hai, nhưng hiện tại thì sao?

 

Tần Hàm Lạc nghĩ đến đây, lòng trào dâng một cảm giác chua xót, đã bao lâu rồi chưa được vui vẻ như vậy?

 

Mễ Tiểu Nhàn rõ ràng cảm giác được biến hóa của cô, tạm dừng việc nhai nuốt, nhẹ giọng hỏi: “Chị sao vậy?”

 

“Không…không có gì.” Tần Hàm Lạc nhớ tới hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của em, liền vội vàng dứt bỏ tạp niệm, nặn ra nụ cười tươi.

 

Còn năm phút nữa là đến bảy giờ, Tần Hàm Lạc đưa Mễ Tiểu Nhàn đến trước khu lớp học, Mễ Tiểu Nhàn nhìn cô, vài lần muốn nói lại thôi.

 

“Tốt lắm, mau đi đi.” Tần Hàm Lạc thúc giục.

 

Mễ Tiểu Nhàn vẫn không nhúc nhích, em giơ giơ hộp chocolate trong tay: “Em rất thích món quà này, bất quá tư liệu ôn tập thì thôi, em vừa nhìn đã thấy chóng mặt.”

Advertisements

About Bách Linh

Đôi khi ánh sáng sẽ dẫn đường đến bóng tối, và một tình yêu mang quá nhiều lầm lạc sẽ đưa lối cho những nỗi khổ đau...
Bài này đã được đăng trong Vị Chanh Bạc Hà và được gắn thẻ , , , , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

3 Responses to Vị Chanh Bạc Hà – Chương 26

  1. Nhi Hàm nói:

    : ))) chán thật , chắc năm sau bộ này mới hoàn nhỉ . =/= sao đây không phải là NP mà lại có cái kết như thế hả trời . Đau lòng quá

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s